Chương 9 - Người Chị Lạnh Lùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Và đôi tay đã ba lần đẩy tôi ra.

Tôi rúc xuống tận đáy chăn.

Co người đến mức không thể nhỏ hơn được nữa.

Nhỏ đến mức chỉ còn tiếng thở và tiếng tim đập.

Nhưng nhịp tim cũng càng lúc càng chậm.

Giống một chiếc đồng hồ đã chạy mệt.

Tích tắc.

Tích tắc.

Tích…

Tắc.

Chương 9

Đêm cuối cùng.

Tôi đã không còn đếm được đây là ngày thứ bao nhiêu.

Ngày tháng trong căn phòng nhỏ trở nên mơ hồ.

Ranh giới giữa ngày và đêm chỉ còn ánh sáng trên cửa sổ.

Khi cửa sổ sáng là ban ngày, xám là chiều tối, đen là ban đêm.

Hôm nay cửa sổ vẫn luôn xám xịt.

Giống như có người treo một lớp vải bẩn bên ngoài cửa kính.

Tôi nằm trên giường xếp, cơ thể giống như được thứ gì đó lấp đầy, lại giống như đã bị thứ gì đó vét rỗng.

Hai cảm giác cùng tồn tại.

Nặng trĩu.

Trống rỗng.

Môi khô nứt, chỉ cần chạm nhẹ sẽ rỉ ra những giọt máu nhỏ.

Trên đầu lưỡi có vị đắng của thuốc hạ sốt.

Chị để lại hai vỉ thuốc bên đầu giường.

Tôi tự bẻ thuốc uống, nhưng đã không còn tác dụng.

Uống vào, cơn sốt hạ xuống nửa tiếng rồi lại tăng lên.

Giống như trong cơ thể có một chậu lửa đang cháy, dù đổ bao nhiêu nước cũng không dập tắt được.

Tôi lấy chiếc cốc đã dán được một nửa ở cạnh gối.

Màu xanh xiêu xiêu vẹo vẹo.

Thân cây đã được tôi dán lại nhưng miệng cốc vẫn thiếu một mảng lớn, dùng keo thế nào cũng không ghép vào được.

Mép của chỗ thiếu sắc nhọn như răng cưa.

Tôi dùng quần áo bọc chiếc cốc rồi đặt ở đầu gối bên kia.

Chắc chị không biết tôi đang dán nó.

Tôi định sau khi dán xong sẽ đặt lên bàn chị.

Không cần nói cho chị biết là tôi dán.

Chỉ cần chị nhìn thấy chiếc cốc đã lành lại và cảm thấy vui là được.

Tôi không cần chị biết đó là việc tôi làm.

Tôi chỉ cần chị vui.

Nhưng không thể dán xong nữa.

Tôi không còn sức.

Ngón tay cũng không thể co lại.

“Mẹ.”

Tôi khẽ gọi.

Căn phòng không có tiếng vọng.

Bức ảnh vẫn nằm cạnh gối.

Tôi quay đầu nhìn.

Mẹ vẫn đang cười.

Nếp gấp cắt nụ cười thành rất nhiều mảnh, nhưng trong mỗi mảnh vẫn còn đường cong của nụ cười.

“Mẹ.”

“Hình như con… không được khỏe lắm.”

m thanh trong cổ họng đã rất nhỏ.

Không còn giống tiếng cưa đang cưa gỗ.

Nó biến thành một sợi chỉ rất mảnh đang run rẩy trong gió.

Chỉ cần chạm vào sẽ đứt.

“Mẹ, con cảm thấy trong cơ thể mình có một sợi dây.”

“Sợi dây vẫn luôn kéo con lại… Không cho con ngủ.”

“Nhưng nó càng lúc càng mảnh.”

Tôi đưa tay ra khỏi chăn.

Những mạch máu trên mu bàn tay có màu xanh từng đường giống cành cây được vẽ lên.

Rất gầy.

Tôi gầy thành thế này từ bao giờ?

Tôi không nhớ.

Tôi giơ tay về phía trần nhà.

Trên trần có một vệt nước hình đám mây.

Tôi đưa tay muốn chạm vào đám mây ấy.

Không với tới.

Cánh tay run giữa không trung rồi rơi xuống.

“Mẹ.”

“Nếu con lên trời.”

“Con có thể gặp mẹ không?”

“Lần này mẹ có… đồng ý ôm con không?”

“Chỉ ôm một lần.”

“Thật ngắn cũng được.”

Bên ngoài có tiếng bước chân.

Dép lê của Đông Đông giẫm trên hành lang.

“Lẹp xẹp, lẹp xẹp, lẹp xẹp.”

Khi đi ngang qua cửa phòng tôi, tiếng bước chân dừng lại.

Dừng khoảng hai giây.

Sau đó tiếp tục đi.

“Lẹp xẹp, lẹp xẹp.”

Càng lúc càng xa.

Từ phòng khách truyền tới giọng Đông Đông:

“Chị Dao Dao, em muốn uống sữa nóng.”

Giọng chị từ nhà bếp vọng lại:

“Đợi một lát, sắp xong rồi.”

Lò vi sóng phát ra một tiếng “ù” rồi bắt đầu quay.

Mùi sữa nóng.

Tôi ngửi thấy.

Cách một hành lang, cách một cánh cửa đóng kín, cách cả phòng khách và nhà bếp, mùi sữa ngòn ngọt vẫn len vào.

Khi ở nhà dì Hai, tối nào anh họ cũng uống sữa nóng.

Tôi nằm sấp trên chiếc ghế xếp ngoài ban công, có thể ngửi thấy mùi từ trong nhà bay ra.

Rất ngọt.

Một thứ vị ngọt vô cùng ấm áp.

Tôi từng hỏi dì Hai:

“Dì Hai, cháu có thể uống một ngụm không?”

“Mày có biết sữa đắt thế nào không? Hộ khẩu của mày còn chẳng ở nhà tao, uống cái gì mà uống?”

Sau đó tôi không hỏi nữa.

Bây giờ cũng không hỏi.

Tôi biết cốc sữa nóng đó là của Đông Đông.

Sữa nóng mãi mãi là của người khác.

Bánh ngọt mãi mãi là của người khác.

Những cái ôm mãi mãi là của người khác.

“Mẹ.”

“Con rất muốn uống một ngụm sữa nóng.”

Khi giọng nói được ép ra khỏi cổ họng, nó mang theo vị rỉ sắt.

Vị ngọt và vị tanh hòa vào nhau.

Tôi nuốt xuống.

Cơ thể đột nhiên co giật.

Không phải ho, mà là một cơn co thắt sâu hơn truyền lên từ dưới xương sườn.

Giống như cả lồng ngực bị một bàn tay siết lấy.

Siết chặt.

Sau đó buông ra.

Lại siết chặt.

Lại buông ra.

Khoảng cách giữa mỗi lần buông càng lúc càng dài hơn.

Tôi biết sợi dây sắp đứt.

“Mẹ.”

Tôi đưa tay ra, lần cuối cùng sờ bức ảnh.

Đầu ngón tay chạm vào mép ảnh.

Bề mặt ảnh mang theo một lớp lạnh, ngấm vào đầu ngón tay.

“Con không trách mẹ.”

“Con không trách chị. Không trách dì Hai. Không trách chú Ba. Không trách anh họ.”

“Không trách Đông Đông.”

“Mọi người đều có lý do của mình.”

“Nhưng…”

Nước mắt trượt xuống khóe mắt.

Không lăn nhanh, chỉ từ từ men theo thái dương.

“Nhưng đau quá.”

“Không phải đau trên người.”

“Mà là ở đây.”

Tôi đặt tay lên ngực.

Nụ cười của mẹ trong ảnh hiện ra qua kẽ ngón tay.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)