Chương 12 - Người Chị Lạnh Lùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đọc xong lại đọc thêm một lần.

Đến lần thứ ba, giọng bắt đầu thay đổi.

“‘Đứa trẻ này không nên đến thế giới này…’”

Chị dừng lại.

“Nhưng nó đã đến.”

“Nó đã đến. Nó sống trong nhà tôi mười hai ngày.”

“Nó dán cốc cho tôi. Nó lau nhà cho tôi. Nó gọi tôi là chị.”

“Tôi chưa từng đáp lại nó một lần.”

Chị đặt lá thư lên đầu gối.

Cúi đầu.

Một giọt nước rơi xuống giấy, làm nhòe hai chữ “không nên”.

“Một lần cũng không.”

“Sáng nào nó cũng đứng ở cửa bếp nói: ‘Chị, chào buổi sáng.’”

“Tôi chỉ nói ‘ừ’.”

“Một tiếng ‘ừ’.”

“Ngay cả tên của nó, tôi cũng không chịu gọi.”

Chị vò lá thư thành một cục.

Rồi mở ra.

Lại vò.

Lại mở.

Lặp đi lặp lại.

Cho đến khi tờ giấy mềm nhũn như một mảnh vải rách.

“Mẹ.”

Chị gọi vào khoảng không.

“Mẹ nói nó không nên đến. Mẹ nói không ai muốn nó.”

“Nhưng nó không phải rác rưởi bị các người vứt bỏ.”

“Nó là một con người.”

“Nó là một đứa trẻ sáu tuổi, chưa từng làm sai bất kỳ điều gì.”

“Là con đã giết nó.”

Chị không nói thêm nữa.

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy chị là khi mùa đông ấy sắp kết thúc.

Chị đứng ngoài ban công.

Bên ngoài đang có tuyết.

Tuyết từ bầu trời xám xịt rơi xuống, phủ lên lan can, phủ lên vai chị.

Trong tay chị cầm chiếc cốc đã được dán một nửa.

Bên trong có một tách trà.

Nước trà rỉ ra từ khe nứt ở phần khuyết, men theo những đường keo chảy xuống.

Chảy lên mu bàn tay chị.

Chị không lau.

“Tuế Tuế.”

Chị gọi tên tôi.

Lần đầu tiên.

Không phải ba chữ “Bùi Tuế Tuế”.

Mà chỉ là hai chữ “Tuế Tuế”.

Rất mềm mại.

Giống giọng chị gọi Đông Đông.

Nhưng tôi không còn nghe thấy nữa.

Không.

Tôi nghe thấy.

Tôi vẫn luôn ở bên cạnh chị.

Tôi vẫn luôn ở đây.

“Chị pha cho em một tách trà.”

Chị nâng chiếc cốc lên, hướng về bầu trời xám xịt.

Nước trà khẽ lay động.

“Dùng chiếc cốc em dán.”

“Không dễ dùng lắm. Nó bị rò.”

Chị cười một cái.

Nụ cười chỉ dừng nơi khóe môi nửa giây rồi vỡ vụn.

Vỡ thành sự sụp đổ trên cả khuôn mặt.

Hai chân mày nhíu chặt.

Những đường nét hai bên cánh mũi sâu như bị dao khắc.

Cằm run rẩy.

“Nhưng chị không tìm thấy em nữa.”

“Em đi đâu rồi?”

“Chị còn chưa kịp…”

Yết hầu chị chuyển động.

“Còn chưa kịp gọi em một tiếng Tuế Tuế.”

Tuyết rơi vào cốc.

Rơi trên mặt nước trà.

Tan ra.

Từng bông từng bông tan đi.

Tôi đứng sau lưng chị.

Gió xuyên qua cơ thể tôi.

Không có cảm giác.

Nhưng tôi nghĩ…

Nếu tôi vẫn còn cơ thể.

Đây sẽ là khoảnh khắc duy nhất tôi không co người lại.

Bởi vì cuối cùng chị đã gọi tôi.

Chị gọi tôi rồi.

Nhưng tôi không thể trả lời chị được nữa.

Tuyết không ngừng rơi.

Trà đã nguội.

Chị vẫn đứng trên ban công.

Đứng cho đến khi trời tối.

Đứng cho đến khi tuyết phủ trắng cả hai vai.

Giống như một bức tượng không thể bước đi.

Còn tôi…

Tôi đã chuyển đi rồi.

Chuyển tới một nơi không có giường xếp, không có chăn mỏng, không có cháo trắng, không có mùi sữa nóng.

Một nơi không có bất cứ thứ gì.

Ngay cả gió cũng không có.

Ngay cả sự trống rỗng cũng không có.

Tôi nhìn ban công ấy lần cuối.

Nhìn người đang bị tuyết bao phủ.

Nhìn chiếc cốc ấy.

Màu xanh xiêu xiêu vẹo vẹo, trong những vết nứt có đường keo giống những con rết.

Đáy cốc hướng lên trên.

Chữ “chị” phía dưới đã bị tuyết che khuất.

Nhưng nó vẫn ở đó.

Mãi mãi ở đó.

Tôi quay người.

Rời đi.

Không có ánh sáng.

Cũng không cần ánh sáng nữa.

Tôi nhắm mắt.

Không đúng.

Tôi đã không còn đôi mắt.

Nhưng tôi vẫn theo thói quen làm động tác ấy.

Ở giây phút cuối cùng.

Trong một nơi không có bất cứ thứ gì.

Tôi sờ lên ngực mình.

Cái lỗ ấy vẫn còn.

Trống rỗng.

Từ đầu đến cuối đều trống rỗng.

Nhưng tôi không hận.

Tôi đã nói rồi.

Tôi không hận bất kỳ ai.

Tôi chỉ rất muốn…

Rất muốn được ai đó ôm một lần.

Là một cái ôm không phải để kiểm tra nhiệt độ.

Không phải vì trách nhiệm pháp luật.

Không phải vì hối hận sau khi tôi chết.

Chỉ đơn giản là vì…

Em đã đến rồi.

Cho nên ôm em một cái.

Chỉ một cái thôi.

Nhưng không có.

Chưa từng có.

Hết

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)