Chương 13 - Người Chị Gái Biết Nấu Ăn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cố Chấn Hải từ chủ tịch trở thành cổ đông bình thường.

Cố Thừa Vũ cũng bị hội đồng quản trị loại bỏ.

Tất cả mọi món nợ, đến đây đã được tính rõ.

Một ngày trước khi ra nước ngoài, Cố Thu Thu đích thân xuống bếp.

Cô ấy làm cánh gà om coca, sườn xào chua ngọt và bò hầm cà chua.

Ba người anh trai ngồi bên bàn ăn, không ai dám động đũa trước.

Tôi gắp chiếc cánh gà lớn nhất vào bát, đắc ý tuyên bố:

“Chị tôi làm cho tôi, các anh không được giành.”

Bùi Dã lạnh lùng nói:

“Ấu trĩ.”

Giây tiếp theo, nhân lúc tôi không chú ý, anh ấy gắp mất một miếng sườn.

Tôi đuổi theo anh ấy chạy vòng quanh phòng khách ba vòng.

Cố Thu Thu đứng trong phòng ăn, cười đến mức không thẳng lưng nổi.

10

Ngày ra sân bay, tất cả mọi người đều đến.

Mẹ Bùi nhét năm cân gia vị lẩu vào vali của Cố Thu Thu.

Cha tôi chuẩn bị cho cô ấy cả một phương án bảo vệ an ninh ở nước ngoài.

Anh cả đưa cho cô ấy một tấm danh thiếp, nói nếu gặp bất kỳ vấn đề pháp lý nào cũng có thể gọi điện.

Anh hai liên hệ sẵn một phòng làm việc tại London cho cô ấy.

Anh ba là người trực tiếp nhất, tặng cô ấy một chai xịt tự vệ.

Tôi không tặng gì cả.

Cố Thu Thu cố ý hỏi:

“Em gái, quà của chị đâu?”

“Chị muốn gì?”

Cô ấy giang tay về phía tôi.

“Ôm một cái.”

Tôi bước tới ôm lấy cô ấy.

Trên người cô ấy có mùi hoa dành dành rất nhạt, giống như lần đầu chúng tôi gặp nhau.

Khi ấy, cô ấy ngồi trên ghế sofa nhà họ Cố, bưng tách trà, cẩn thận quan sát sắc mặt của tất cả mọi người.

Bây giờ, cô ấy mặc chiếc váy đỏ do chính mình thiết kế, lưng thẳng, đôi mắt sáng ngời.

“Chị, sang nước ngoài không được chỉ ăn bánh mì.”

“Được.”

“Nếu có người bắt nạt chị, trước tiên báo cảnh sát, sau đó gọi điện cho em.”

“Được.”

“Đừng vì tiết kiệm tiền mà ở nơi không an toàn.”

“Học bổng đủ dùng.”

“Cũng đừng cả ngày chỉ nghĩ đến việc chăm sóc người khác.”

Cô ấy cười.

“Cố Niệm Tinh, sao em còn dài dòng hơn cả anh cả?”

Tôi khịt mũi.

“Vậy chị đi đi.”

Cô ấy không nhúc nhích.

“Em buông tay trước đã.”

Lúc này tôi mới phát hiện mình vẫn đang ôm chặt cô ấy.

“Ôm thêm một phút.”

Loa phát thanh bắt đầu nhắc nhở hành khách lên máy bay.

Cô ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giống như đêm đầu tiên nấu cơm cho tôi.

“Em gái, cảm ơn em.”

“Cảm ơn em làm gì?”

“Cảm ơn em đã cho chị biết, người nhà không phải là miệng nói vì tốt cho mình, sau đó thay mình quyết định tất cả.”

“Người nhà là khi nhìn thấy mình muốn bay, sẽ giúp mình mở cửa.”

Mũi tôi cay xè.

“Đừng nói mấy lời cảm động nữa, mau đi đi.”

Cô ấy kéo vali đi về phía cổng kiểm tra an ninh.

Đi được vài bước, cô ấy lại quay đầu gọi tôi.

“Niệm Tinh!”

“Gì vậy?”

“Đợi chị trở về, chị sẽ may chiếc váy đó cho em!”

Tôi vẫy tay với cô ấy.

“Em muốn chiếc váy độc nhất vô nhị trên thế giới!”

“Được!”

Hai năm sau, tại buổi trình diễn thời trang tốt nghiệp ở London.

Một nhà thiết kế trẻ tên QIU giành giải thưởng của năm với bộ sưu tập tốt nghiệp Ngôi sao và cánh bướm.

Trang phục chủ đạo của bộ sưu tập là một chiếc váy đỏ.

Trên tà váy thêu hai con bướm, phần eo đính hai ngôi sao.

Khi chào kết, cô ấy không nhắc đến thiên kim thật giả, cũng không nhắc đến nhà họ Cố hay nhà họ Bùi.

Cô ấy đứng dưới ánh đèn, dùng tiếng Anh lưu loát để giới thiệu bản thân:

“Tôi tên Cố Thu Thu.”

“Cố là quá khứ mà tôi lựa chọn giữ lại.”

“Thu Thu là con người mà tôi quyết định trở thành.”

Sau khi buổi trình diễn kết thúc, cô ấy từ chối lời mời với mức lương cao của ba thương hiệu quốc tế, mang theo tác phẩm trở về nước.

Chúng tôi cùng thành lập một công ty thiết kế độc lập.

Cô ấy đảm nhiệm vị trí giám đốc thiết kế, tôi phụ trách đầu tư và vận hành thương hiệu.

Ngày công ty khai trương, cô ấy bận rộn trong bếp suốt cả buổi sáng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)