Chương 10 - Người Chết Không Thể Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Giọng bố tôi khàn đặc.

“Định nói chuyện Nam Kiều cho cậu biết, nhưng cậu không nghe.”

Tay Cố Thừa Duật run dữ dội.

Cuối cùng anh cũng nhớ ra cuộc gọi bị chính mình cúp.

“Sáng nay…”

“Đúng.”

Bố tôi cắt ngang.

“Đồ của nó tôi đã thu dọn xong.”

“Sau này đừng tìm nữa.”

“Cố Thừa Duật.”

“Nó thật sự không thể quay về nữa rồi.”

Cố Thừa Duật như bị rút sạch sức lực.

Hai đầu gối nặng nề quỳ xuống sàn.

Anh đưa tay che mặt.

Rất lâu không phát ra tiếng.

Vài giây sau.

Vai anh lại bắt đầu run lên.

Tôi quen Cố Thừa Duật tám năm.

Chưa từng nhìn thấy anh khóc như vậy.

Nhưng tôi đứng bên cạnh.

Không có cảm giác hả hê như tưởng tượng.

Cũng không có sự nhẹ nhõm vì cuối cùng đã đợi được đến khoảnh khắc này.

Chỉ cảm thấy.

Quá muộn rồi.

12

Cố Thừa Duật quỳ trên đất rất lâu.

Đột nhiên ngẩng đầu.

“Là con.”

Bố tôi không nói.

“Là con bảo cô ấy đừng quay về.”

Giọng anh vỡ vụn.

“Tối hôm đó, là con bảo cô ấy đi.”

“Nếu con không nói câu đó…”

“Nếu con đi tìm cô ấy sớm hơn…”

“Nếu hôm đó con không bảo cô ấy đi…”

Càng nói càng hỗn loạn.

Như đang cố tìm một nguyên nhân để đổ lỗi cho tai nạn này.

Cuối cùng anh túm chặt tóc mình.

“Là con đuổi cô ấy đi.”

Bố tôi nhìn anh.

Đột nhiên hỏi:

“Cậu thật sự cho rằng nó không định quay về sao?”

Cố Thừa Duật sững lại.

Tôi cũng nhìn bố.

Bố tôi quay người.

Lấy một chiếc điện thoại từ trong tủ ra.

Màn hình đã vỡ rất nghiêm trọng.

Là điện thoại của tôi.

Ông đưa cho Cố Thừa Duật.

“Lâm Dao hôm nay mang đồ tới.”

“Cửa hàng sửa điện thoại đã khôi phục được dữ liệu.”

Cố Thừa Duật nhận lấy.

Tay run đến mức gần như không cầm nổi.

Bố tôi mở một trang.

Đơn vé tàu cao tốc.

Từ thành phố bên cạnh.

Về thành phố này.

Ngày chính là ngày tôi xảy ra tai nạn.

20:12.

Cả người Cố Thừa Duật dừng lại.

Bố tôi lại mở đoạn trò chuyện Lâm Dao chuyển cho ông.

Tin nhắn cuối cùng.

Là tôi gửi hơn bốn giờ chiều.

【Hôm nay xong việc là mình về.】

【Cãi nhau thì cãi nhau, dù sao cũng phải nói rõ mọi chuyện.】

Cố Thừa Duật nhìn chằm chằm hai dòng chữ ấy.

Không hề động đậy.

Rất lâu sau.

Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình.

Rồi giọt thứ hai.

Giọt thứ ba.

“Cô ấy định về…”

Anh lẩm bẩm.

“Cô ấy vốn định quay về.”

Bố tôi không an ủi anh.

Chỉ nói.

“Đúng.”

“Nam Kiều chưa từng không cần cậu.”

Cố Thừa Duật nhắm mắt.

Nước mắt không ngừng rơi.

Giọng bố tôi càng khàn hơn.

“Là cậu luôn cho rằng nó mãi mãi cũng sẽ quay về.”

“Cho nên cậu chưa từng vội.”

Cố Thừa Duật cúi đầu.

Lần này.

Anh không thể nói thêm được câu nào nữa.

13

Ngày hôm sau.

Trình Niệm Vy đến.

Cố Thừa Duật cả đêm không ngủ.

Ngồi trên sofa trong nhà.

Nhẫn cưới của tôi bị anh siết trong lòng bàn tay.

Trình Niệm Vy đứng ở cửa.

Sắc mặt trắng bệch.

“Thừa Duật.”

Anh không ngẩng đầu.

“Tôi nghe Hạ Lâm nói rồi.”

“Nam Kiều cô ấy…”

Ngón tay Cố Thừa Duật siết chặt.

Mắt Trình Niệm Vy cũng đỏ lên.

“Xin lỗi.”

“Nếu hôm đó tôi không gọi cho anh…”

Cuối cùng Cố Thừa Duật ngẩng lên.

“Không liên quan đến cô.”

Tôi đứng bên cạnh.

Sững người.

Trình Niệm Vy cũng ngẩn ra.

Câu này.

Trước đây anh cũng từng nói.

Nhưng lần này.

Phía sau còn có một câu khác.

Cố Thừa Duật nhìn cô ấy.

“Cô ấy không chết vì cô.”

Mắt Trình Niệm Vy đỏ hoe.

“Vậy anh đừng như thế.”

“Anh cũng đâu biết sẽ xảy ra tai nạn.”

“Đây không phải lỗi của anh.”

Cố Thừa Duật đột nhiên cười.

Nụ cười rất khó coi.

“Đừng nói thay tôi.”

Trình Niệm Vy sững lại.

“Cái gì?”

“Đừng thay tôi nói rằng đó không phải lỗi của tôi.”

Cố Thừa Duật cúi đầu.

Nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.

“Cô không ép tôi hết lần này đến lần khác bỏ mặc cô ấy.”

“Cũng không ép tôi bắt cô ấy hết lần này đến lần khác phải thông cảm cho cô.”

Anh dừng lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)