Chương 11 - Người Câm Trong Đông Cung
Hắn nhìn ta đầy mong chờ.
“Ngậm miệng.”
“Từ hôm nay, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Ngươi chưa từng gặp ta, ta cũng chưa từng gặp ngươi.”
“Làm được không?”
Hắn liều mạng gật đầu.
“Làm được! Làm được!”
Ta đi ra khỏi con ngõ.
Triệu Dần xuất hiện từ bóng tối, đi theo sau ta.
“Thái tử phi, có cần bây giờ tới chùa Vạn An không?”
“Không, về trước.”
“Nói với điện hạ, đêm nay ra tay.”
Trở về Đông cung đã là giờ Hợi.
Tiêu Diễn vẫn ở thư phòng.
Nghe ta bẩm báo xong, hắn đứng dậy.
“Hai người canh, Triệu Dần dẫn bốn người đi là đủ.”
“Điện hạ, ta cũng phải đi.”
Hắn nhìn ta.
“Không được.”
“Thẩm bá bị nhốt năm năm, không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.”
“Ông chỉ nhận người Thẩm gia.”
“Triệu Dần tới, ông chưa chắc chịu đi theo.”
“Nhưng ta đi.”
“Ông nhận ra ta.”
Tiêu Diễn im lặng một lúc.
“Ngươi nhất định phải đi?”
“Nhất định phải đi.”
Hắn nhìn chằm chằm ta rất lâu, sau đó lấy một chiếc áo choàng đen từ giá xuống, ném cho ta.
“Mặc vào.”
Giờ Tý, chùa Vạn An phía bắc thành.
Sau chùa quả nhiên có một viện bỏ hoang.
Tường viện sập mất nửa, cỏ dại mọc đầy, nhưng trước cửa có một người đứng canh.
Hắn xách đèn lồng, bên hông giắt đao. Triệu Dần ra hiệu.
Hai ám vệ không tiếng động áp sát.
Một người bịt miệng, một người khóa cổ, gọn gàng dứt khoát.
Không phát ra bất kỳ tiếng nào, chúng ta trèo tường vào.
Trong viện tối đen.
Chỉ một căn phòng có ánh sáng yếu ớt.
Triệu Dần đẩy cửa, trong phòng không có ai, nhưng dưới đất có một tấm cửa sập.
Mở cửa sập ra, phía dưới là một đoạn bậc đá.
Mùi lạnh ẩm xộc thẳng lên.
Ta cầm đèn lồng đi xuống.
Bậc đá rất hẹp, đi khoảng hai mươi bậc.
Cuối đường là một cánh cửa gỗ.
Cửa không khóa, đẩy ra là một hầm ngầm chưa tới hai trượng vuông.
Trong góc co ro một người, gầy chỉ còn da bọc xương.
Tóc hoa râm rối thành một búi.
Y phục rách nát, bốc mùi mục thối.
Nghe tiếng động, ông giật mình co người lại.
Dùng tay che mắt như sợ ánh sáng.
“Đừng… đừng đánh ta…”
Giọng khàn đến gần như không nghe rõ.
Ta ngồi xổm xuống, hạ đèn lồng thấp hơn.
“Thẩm bá.”
Cả người ông cứng lại.
“Thẩm bá, là ta.”
Ông chậm rãi bỏ tay xuống, đôi mắt đục ngầu nheo lại, cố gắng nhận ra gương mặt ta.
Nhìn rất lâu, rất lâu, sau đó môi ông run lên.
Nước mắt chảy xuống gương mặt khô gầy ấy.
“Tiểu… tiểu thư?”
“Là tiểu thư của Thẩm gia?”
Ta gật đầu.
“Là ta, Thẩm Diên.”
Ông nhào tới, nắm lấy vạt áo ta, khóc òa.
“Tiểu thư! Tiểu thư vẫn còn sống!”
“Lão nô cứ tưởng… lão nô cứ tưởng Thẩm gia không còn ai nữa…”
“Năm năm rồi… năm năm rồi…”
Ông khóc đến cả người run rẩy, ta không khóc.
Ta ngồi xổm ở đó nhìn ông, nhìn lão nhân từng dạy ta nhận chữ trong hậu viện Thẩm gia, từng làm diều cho ta.
Năm năm, ông bị nhốt trong hầm ngầm không thấy ánh mặt trời này suốt năm năm.
Như một con chó.
Ta đưa tay nắm tay ông, chỉ còn da bọc xương.
“Thẩm bá, đi theo ta.”
“Ta đưa ông ra ngoài.”
Ông liều mạng gật đầu, nước mắt không ngừng. Triệu Dần bước tới cõng Thẩm bá lên.
Thẩm bá nhẹ như một tờ giấy.
Chúng ta ra khỏi hầm ngầm, trong sân người canh thứ hai đã bị khống chế.
Bị trói, bị bịt miệng, ném vào góc tường, mọi chuyện đều thuận lợi.
Quá thuận lợi.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một tia bất an.
Đúng lúc này, ngoài cửa viện truyền tới tiếng bước chân, rất nhiều tiếng bước chân.
Sắc mặt Triệu Dần thay đổi.
“Có mai phục!”
Ánh lửa sáng lên.
Bên ngoài tường viện, từng vòng từng vòng đuốc sáng lên.
Bao vây cả viện hoang kín đến không lọt một giọt nước.
Một giọng nói từ sau ánh lửa truyền tới.
Không nhanh không chậm, âm trầm lạnh lẽo.
“Thái tử phi điện hạ, nửa đêm tới đây là tới lễ Phật sao?”
Máu trong người ta lập tức lạnh đi, giọng nói đó ta đã nghe.
Từng nghe ở đại đường nha môn Dương Châu.
Năm năm rồi, không khác một chữ. Ánh lửa soi ra một gương mặt.
Râu hoa râm, đôi mắt nửa khép.
Chu Đức Dụ.
Hắn đứng ở cửa viện, sau lưng là bóng người đen kịt.
Nhìn ta, cười.
13
Chu Đức Dụ mang theo hơn hai mươi người.
Đều là người luyện võ.
Tay cầm đao, lưng đứng thẳng tắp.
Không phải gia đinh bình thường, mà là tư binh.
Triệu Dần đặt Thẩm bá xuống, tay đã đặt lên chuôi đao.
Bốn ám vệ bên cạnh hắn quay lưng vào nhau đứng thành một vòng.
Bảo vệ ta và Thẩm bá ở giữa.
Chu Đức Dụ không vội ra tay.
Hắn đứng ở cửa viện, chậm rãi đánh giá ta.
Giống như đang nhìn một thứ thú vị.
“Thẩm Diên.”
Hắn gọi tên ta.
“Đích nữ Thẩm gia, Thẩm Diên.”
Ta nhìn hắn.
“Chu tướng nhận ra ta?”
“Trước đây không nhận ra.”
Hắn cười.
“Nhưng tối nay Lưu Sùng Ân tới tìm lão phu.”
“Khóc lóc nói Thái tử phi cầm một chiếc cúc đồng tới hỏi hắn.”
“Lão phu vừa tra, Thẩm Diên, Thẩm gia Dương Châu.”
“Chẳng phải liền khớp rồi sao?”
Lưu Sùng Ân.
Ta bảo hắn ngậm miệng, quay đầu hắn đã đi báo mật.
Ta đã đánh giá thấp nỗi sợ của hắn. Hắn sợ ta, nhưng còn sợ Chu Đức Dụ hơn.
“Lão phu còn thấy lạ, một Thái tử phi câm sao đột nhiên lại biết nói.”
Chu Đức Dụ thong thả đi hai bước.
“Thì ra là dư nghiệt của Thẩm gia.”
“Trốn năm năm, lại trốn vào tận Đông cung.”
“Tâm tư thật sâu.”