Chương 3 - Người Bố Bí Ẩn Và Đứa Con Hoang
Trước ánh mắt kinh hãi tột độ của tất cả mọi người, vị Diêm Vương sống đã tàn phế suốt mười lăm năm, bị bác sĩ khẳng định cả đời này không thể đứng dậy…
Chậm rãi đứng lên.
Bình luận vào khoảnh khắc này hoàn toàn phát điên:
【Trời ơi! Kỳ tích y học! Bố đến giết người rồi!!!】
【Mở phong bì! Mau mở phong bì xem kết quả đi!!!】
Lục Kinh Hạc từng bước đi đến mép cầu thang, từ trên cao nhìn xuống Ôn Tư. Giọng anh như lưỡi dao băng tẩm độc:
“Chặt bàn tay của nó cho tôi.”
Giọng Lục Kinh Hạc không lớn, nhưng lại giống như một tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Vẻ đắc ý trên mặt Ôn Tư lập tức đông cứng. Hắn như gặp ma, trừng mắt nhìn bóng dáng cao lớn trên cầu thang.
“Anh… chân anh không phải đã phế rồi sao?”
Ôn Tư sợ đến giọng cũng run lên. Hắn liều mạng lùi về sau, nhưng bị hai vệ sĩ áo đen đè chặt xuống đất.
Bình luận đã điên rồi, chữ vàng gần như che kín tầm mắt tôi:
【A a a a a kỳ tích y học! Lục gia đứng dậy rồi!】
【Kỳ tích y học gì chứ, là sức mạnh tình phụ tử! Anh ấy thấy bé cưng bị đánh nên cứng rắn vượt qua bóng ma tâm lý suốt mười lăm năm!】
【Đây chính là Diêm Vương sống bản gốc! Ôn chó chịu chết đi!】
Lục Kinh Hạc không để ý đến sự hoảng sợ của Ôn Tư.
Anh vịn lan can cầu thang, từng bước, từng bước, chậm rãi nhưng cực kỳ vững vàng đi xuống.
Mỗi bước đi, khí lạnh quanh người anh lại nặng thêm một phần.
Tôi ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn anh.
Hốc mắt anh đỏ lên, ánh mắt khóa chặt vệt máu nơi khóe miệng tôi.
“Anh!”
Lục Kinh Diệp cầm túi hồ sơ, tay run lên.
“Anh…”
“Đọc.”
Lục Kinh Hạc không thèm liếc người khác lấy một cái, đi thẳng đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống.
Anh vươn đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng, quanh năm cầm bút ấy, cẩn thận nâng mặt tôi lên.
Nhiệt độ ngón tay anh vẫn lạnh như cũ, nhưng khi chạm vào bên má sưng đỏ của tôi, lại run rẩy dữ dội.
“Bố…”
Tôi tủi thân mếu máo, nước mắt rơi lộp bộp.
“Hắn đánh con, còn giật tóc con.”
“Bố biết.”
Giọng Lục Kinh Hạc khàn đến mức gần như không thành tiếng. Anh dùng ngón cái nhẹ nhàng lau vết máu nơi khóe miệng tôi, đáy mắt cuộn trào sự hung ác như có thể hủy diệt trời đất.
“Bố báo thù cho con.”
Bên kia, Lục Kinh Diệp đã rút tài liệu trong túi hồ sơ ra.
Anh hắng giọng, ánh mắt như dao cứa về phía cụ cố và Ôn Tư. Giọng anh vang khắp đại sảnh:
“Bệnh viện Nhân dân số một thành phố Kinh Hải, báo cáo xét nghiệm ADN! Mẫu A: Lục Kinh Hạc. Mẫu B: Thẩm An An. Chỉ số quan hệ huyết thống tích lũy lớn hơn 99,9999%! Kết luận giám định: ủng hộ mẫu A là cha sinh học của mẫu B!”
Lục Kinh Diệp ném thẳng báo cáo lên bàn trà trước mặt cụ cố, mắt đỏ ngầu:
“Bà nội! Bà nhìn cho rõ đi! Đây là con gái ruột của anh con! Là máu mủ nhà họ Lục chúng ta! Bà suýt nữa để người ta đưa chắt gái ruột của mình đi rút cạn máu đấy!”
Cụ cố hoàn toàn cứng đờ.
Bà luống cuống đeo kính lão lên, cầm bản báo cáo, nhìn chằm chằm vào dòng kết luận cuối cùng.
“Chuyện này… sao có thể?”
Tay cụ cố run như sàng, cây gậy trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
“Kinh Hạc nó không phải…”
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
Ôn Tư như con cá sắp chết giãy giụa trên đất, điên cuồng gào lên:
“Con đàn bà Thẩm Vụ đó rõ ràng đã ngủ với tôi! Đứa con hoang nó sinh ra sao có thể là của Lục Kinh Hạc! Báo cáo này là giả! Là nhà họ Lục cố ý làm giả để thâu tóm công ty tôi!”
“Cút mẹ mày đi!”
Lục Kinh Diệp lao tới đá một cú thật mạnh vào cằm Ôn Tư, khiến hắn phun ra một ngụm máu, kèm theo hai cái răng.
“Mày còn dám nhắc đến chị dâu tao!”
Lục Kinh Diệp rút điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm, mở âm lượng lớn nhất.
Trong điện thoại vang lên cuộc đối thoại giữa Ôn Tư và một người đàn ông.
“Bác sĩ Lý, mười vạn tệ này anh cầm lấy. Ngày mai nhà họ Lục sẽ gửi một mẫu xét nghiệm tới. Bất kể kết quả là gì, anh đều sửa thành Thẩm An An là con gái ruột của tôi, Ôn Tư. Nhớ đấy, làm sạch sẽ một chút.”
“Ôn tổng yên tâm, nhận tiền của người thì giúp người giải nạn.”
Ghi âm phát xong, đại sảnh im lặng như chết.
Sắc mặt Ôn Tư lập tức xám ngoét đến cực điểm. Hắn như một đống bùn nhão nằm bẹp dưới đất, cả người run như sàng.
Cụ cố tức đến ôm ngực, chỉ vào Ôn Tư, nửa ngày không nói được câu nào:
“Mày… mày đúng là súc sinh! Mày dám dùng thứ giả mạo này lừa bà già này!”
Bà quay đầu nhìn tôi đang được Lục Kinh Hạc ôm trong lòng, nước mắt già nua tuôn rơi, giọng cũng đổi khác:
“Ôi chắt gái của ta… Cụ cố hồ đồ rồi, cụ cố đáng chết mà!”
Bà run rẩy muốn lại gần chạm vào tôi.
Tôi rúc vào lòng Lục Kinh Hạc, ôm chặt cổ anh.
Lục Kinh Hạc bế tôi đứng lên.
Anh không nhìn cụ cố lấy một cái, chỉ lạnh lùng nhìn Ôn Tư nằm dưới đất.
“Tôi không muốn nhắc lại lời mình lần thứ hai.”
Lục Kinh Hạc nhìn vệ sĩ đang giữ Ôn Tư, giọng lạnh thấu xương:
“Bàn tay nào chạm vào con bé, chặt bàn tay đó.”
Vệ sĩ không chút do dự, trực tiếp rút một con dao chiến thuật từ bên hông ra.
“Không! Đừng! Lục tổng, tôi sai rồi! Tôi không biết nó là con gái ngài!”
Ôn Tư sợ đến tè ra quần, mùi khai hôi thối lan trong phòng khách.