Chương 5 - Người Biến Hình Trong Đêm Tối
Sổ Sinh Tử buồn bã nói:
– Xin điện hạ cho phép tôi từ biệt anh ấy.
Tôi dẫn Sổ Sinh Tử ra ngoài.
Quý Thanh Nguyên không yên tâm, lập tức nắm lấy vai nó, nhìn từ trên xuống dưới. Sau khi xác nhận nó không sao, hắn mới thở phào.
Sổ Sinh Tử nói:
– Thanh Nguyên, sau khi tôi sửa lại mệnh phổ, anh sẽ chết.
Quý Thanh Nguyên đã sớm biết chuyện này, nghe vậy chỉ khẽ cười.
– Tôi biết. Vốn dĩ tôi đã phải chết rồi. Là cậu cưỡng ép làm trái thiên mệnh để cứu tôi. Nhưng nếu phải đánh đổi bằng việc cậu bị Thiên đạo hủy diệt, tôi không muốn.
Quý Thanh Nguyên xoa đầu Sổ Sinh Tử.
– Sinh tử có số, đây là số mệnh của tôi. Đừng buồn. Hơn nữa, con người chết đi đều sẽ đến Minh giới. Cậu là người Minh giới, sau khi chết tôi vẫn có thể gặp cậu.
– Không gặp được nữa đâu!
Sổ Sinh Tử rưng rưng nước mắt.
– Anh là người tốt. Sau khi chết, anh sẽ đến một nơi rất tốt, nhưng nơi đó không phải Minh giới. Tôi cũng không thể đến đó. Sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Quý Thanh Nguyên sững sờ, không ngờ sự thật lại như vậy.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi ý nghĩa trong lời của Sổ Sinh Tử.
– Anh khá đặc biệt. Sau khi chết sẽ không đến Minh giới của chúng tôi.
Tôi không thể nói cho hắn biết thân phận thật sự, nếu không sẽ làm tổn hại nhân quả, chỉ có thể nói một cách uyển chuyển.
– Cô không phải Diêm La Vương sao? Cô có thể đưa tôi vào Minh giới không? Tôi không muốn đến nơi tốt đẹp kia. Tôi chỉ muốn gặp Tiểu Thôi.
Giọng Quý Thanh Nguyên vô cùng chân thành, nhưng sắc mặt tôi lại lạnh xuống.
– Số mệnh của anh không phải do tôi quyết định. Hơn nữa, sau khi chết, anh sẽ cắt đứt thất tình lục dục. Tuy vẫn nhớ Sổ Sinh Tử nhưng sẽ không còn tình cảm với nó nữa.
Vốn dĩ tôi cho rằng tình cảm của hắn dành cho Sổ Sinh Tử chỉ là tình bạn bình thường.
Sau khi thành Phật, thất tình lục dục bị đoạn tuyệt. Tuy không còn cảm xúc nhưng vẫn sẽ nhớ đoạn quá khứ ấy.
Phật không phải là vô tình.
Đối với tình cảm nhân gian, tuy không còn sở hữu nhưng họ vẫn có thể thấu hiểu.
Như vậy, dù Quý Thanh Nguyên trở về Tây Thiên, Sổ Sinh Tử vẫn sẽ là người bạn trong ký ức của hắn, trong lòng hắn cũng vẫn mang thân phận một người bạn.
Bởi thế, tôi đương nhiên phải khách sáo với hai người họ một chút.
Nhưng hiện giờ xem ra, tôi đã sai.
Trong mắt Quý Thanh Nguyên, tôi nhìn thấy tình yêu hắn dành cho Sổ Sinh Tử.
Thần yêu chúng sinh, nhưng không thể yêu riêng một người.
Tình yêu là thứ dục vọng ở tầng cao nhất, thần Phật không thể cảm nhận.
Dù giữ lại ký ức, họ cũng không thể hiểu tình cảm khi ấy.
Sau khi A La Hán trở về đúng vị trí, thất tình lục dục của hắn sẽ bị rút khỏi cơ thể.
Hắn cũng sẽ quên đi tình yêu dành cho Sổ Sinh Tử.
Quên rồi thì sẽ không còn để tâm.
Đến lúc đó, Sổ Sinh Tử trong lòng hắn chỉ là một kẻ không quan trọng.
Vậy thì dù tôi dùng thủ đoạn thô bạo hơn, trực tiếp ra tay với Sổ Sinh Tử, cũng không sợ đắc tội A La Hán.
Vòng vo một hồi lâu như vậy, hóa ra chỉ là lãng phí thời gian!
Kẻ ngốc cuối cùng lại chính là tôi!
Quý Thanh Nguyên nhận ra sự kiên quyết trong lời tôi, biết tôi sẽ không giúp hắn nên cũng không ép buộc.
Hắn không muốn Sổ Sinh Tử gặp chuyện, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của tôi.
– Tiểu Thôi, cô ấy không phải tôi. Lời cô ấy nói không thể xem là thật. Tôi sẽ không quên cậu đâu. Cho dù đến nơi tốt đẹp kia, tôi cũng tuyệt đối không quên cậu. Cậu hãy chờ tôi ở Minh giới, tôi nhất định sẽ đến tìm cậu.
Sổ Sinh Tử gật đầu thật mạnh.
Tôi đứng bên cạnh cười nhạt.
Con người đúng là đơn thuần, xem việc Tây Thiên đoạn tuyệt thất tình lục dục quá đơn giản.
Sau khi trở về đúng vị trí, hắn căn bản sẽ không còn nhớ tình yêu dành cho Sổ Sinh Tử.
Người Minh giới và Phật yêu nhau, trời đất không dung.
Đương nhiên tôi không nói ra.
Không phá vỡ chút hy vọng cuối cùng của họ, đã là sự nhân từ của tôi rồi.
Con người tôi lúc nào cũng mềm lòng như vậy.
10
Sau khi từ biệt Quý Thanh Nguyên, Sổ Sinh Tử nhắm mắt lại, dùng ý niệm bắt đầu sửa đổi mệnh phổ.
Đến khi Sổ Sinh Tử mở mắt lần nữa, mệnh phổ đã được sửa xong.
Cơ thể Quý Thanh Nguyên nhanh chóng xám xịt, trên mặt xuất hiện những vết hoen tử thi, máu chảy ra từ thất khiếu. Hắn không còn đứng vững, ngã ngửa về phía sau.
Sổ Sinh Tử vội lao tới ôm lấy hắn, nước mắt không ngừng tuôn xuống.
Quý Thanh Nguyên mỉm cười, đưa tay lau nước mắt trên mặt nó.
– Đừng khóc.
Lời vừa dứt, hơi thở của hắn cũng tắt hẳn, cánh tay buông thõng xuống.
Một luồng kim quang bay ra khỏi cơ thể hắn, lao thẳng về phía Tây Thiên.
Sổ Sinh Tử bật khóc nức nở, Ôn Uyển đứng bên cạnh cũng khóc theo.
Tiếng khóc khiến tôi đau cả đầu.
Sinh lão bệnh tử, tôi đã nhìn thấy quá nhiều, thật sự không thể đồng cảm nổi.
– Được rồi, đừng khóc nữa.
Sổ Sinh Tử không nghe, ngược lại còn khóc lớn hơn.
Tôi thấy phiền, quay sang nói với Ôn Uyển:
– Quý Thanh Nguyên đột nhiên qua đời, chuyện bên nhà họ Quý còn cần cô xử lý. Hắn chết vì bệnh, dù bệnh viện kiểm tra cũng chỉ cho ra kết quả này. Cô hãy trấn an ông Quý cho tốt.
Ôn Uyển gật đầu, trong lòng đã nghĩ sẵn phải giải thích với bác Quý thế nào.
Tôi kéo Sổ Sinh Tử lại.
– Đừng khóc nữa, theo tôi về giao nhiệm vụ.
– Điện hạ, tôi có chết không?
– Bây giờ mới biết lo cho tính mạng của mình à? Trước đó làm gì vậy?
Sổ Sinh Tử buồn bã cúi đầu.
– Hình phạt của ngươi không do ta quyết định. Thôi Giác là phán quan dưới trướng Phong Đô Đại Đế, ngươi là người của hắn, xử lý thế nào phải do Phong Đô Đại Đế quyết định. Khi chủ nhân ngươi đến, hãy cầu xin hắn cho đàng hoàng, bảo hắn nói giúp vài câu trước mặt Phong Đô Đại Đế.
– Chủ nhân thiết diện vô tư, sẽ không dễ dàng tha cho tôi.
– Yên tâm. Ngươi đến nhân gian không làm chuyện ác, tuy phạm lỗi nhưng cũng đã sửa chữa. Theo luật Minh giới, cùng lắm chỉ bị khép tội bỏ trốn, phạt làm khổ sai vài trăm năm là xong.
Còn nếu để tôi đi cầu tình, mạng nhỏ của ngươi mới thật sự không giữ nổi.
Tôi và Phong Đô Đại Đế bề ngoài tuy có quan hệ không tệ, nhưng tôi biết hắn là người Thiên giới phái xuống để tiếp quản vị trí của tôi.
Hắn lúc nào cũng giám sát tôi.
Nếu tôi cầu tình cho Sổ Sinh Tử, Phong Đô Đại Đế nhất định sẽ nghi ngờ nó có cấu kết với tôi.
Đến lúc đó, Sổ Sinh Tử mới thật sự không còn đường sống.
Biết mình sẽ không chết, Sổ Sinh Tử ngoan ngoãn đi theo sau tôi.
Tôi đang định dẫn nó trở về Minh giới thì Thôi Giác đột nhiên xuất hiện.
– Chủ nhân!
– Ngươi đến đúng lúc thật đấy. Mọi chuyện giải quyết xong hết rồi mới tới. Người của ngươi ở đây, dẫn đi đi.
Tôi đẩy Sổ Sinh Tử về phía trước.
Nó ngoan ngoãn bước đến sau lưng Thôi Giác.
Thôi Giác có vẻ mặt nghiêm nghị, từ đầu đến cuối không hề nhìn Sổ Sinh Tử lấy một lần.
Trực giác mách bảo tôi đã xảy ra chuyện.
– Tội vương Bao Minh, mưu sát thần thú Đế Thính. Chúng ta phụng mệnh bắt ngươi trở về Minh giới!
Đế Thính chết rồi!
Không thể nào.
Đế Thính biết tất cả mọi chuyện trong Tam giới, sống ở nơi sâu nhất của Minh giới, lại là tọa kỵ của Địa Tạng Bồ Tát, sao có thể dễ dàng chết được?
Tôi đang định hỏi rõ đầu đuôi thì phía sau Thôi Giác xuất hiện thêm một người.
Một trong Thập Điện Diêm La.
Luân Chuyển Vương.
– Điện hạ, lâu rồi không gặp.
Để bắt tôi, bọn họ lại điều động cả Minh Vương!
Hết.