Chương 3 - Người Bạn Trai Thật Thà Hay Kẻ Lừa Dối
Thấy tôi ngẩn ra, cô ta lại cười, lấy giấy đăng ký kết hôn từ trong ngăn kéo ra.
“Đây là tháng trước, tớ và Chiếu Xuyên đăng ký kết hôn.”
“Cho nên, Tống Niệm.” Hứa Manh nhìn tôi, thần sắc bình tĩnh.
“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tớ. Xét trên phương diện pháp luật, cậu mới là kẻ thứ ba không lên được mặt bàn!”
Từng thông tin một đập tới khiến tôi trở tay không kịp. Nhưng tôi còn chưa kịp hoàn hồn.
Hứa Manh lại mở từ điện thoại ra một tờ phiếu hiến máu của bệnh viện.
“Còn nhớ lần đầu tiên cậu mang thai, cậu hiến máu cho Bùi Chiếu Xuyên không? Thật ra số máu đó được truyền cho tớ. Khi đó tớ bị thiếu máu trong thai kỳ, Chiếu Xuyên rất lo lắng, vì vậy giả vờ bị tai nạn xe, lừa cậu hiến máu. Tớ nhớ sau này cậu sảy thai chắc có liên quan rất lớn đến lần hiến máu đó nhỉ? Haiz, phải làm sao đây, hình như đều là mang thai, nhưng trong mắt Chiếu Xuyên, con của tớ cũng quan trọng hơn con của cậu đấy.”
Cô ta nói rồi lại tiến gần tôi một bước.
“Cảm ơn cậu nhé, bạn thân tốt của tớ. Dùng mạng của con cậu cứu Dương Dương nhà tớ.”
Tôi tức đến không chịu nổi, vừa muốn đẩy Hứa Manh ra.
Dương Dương không biết lẻn vào từ lúc nào, đột nhiên dùng răng cắn chặt vào bắp chân vốn đã có vết thương của tôi.
Cơn đau dữ dội vì vết thương bị xé rách lại ập tới. Tôi theo bản năng đá văng thằng bé ra.
Cơn đau xuyên tim khiến cả người tôi đứng không vững. Tôi ngồi xổm xuống muốn kiểm tra vết thương.
Nhưng lại bị Bùi Chiếu Xuyên túm mạnh dậy. Giây tiếp theo, một cái tát nặng nề rơi xuống mặt tôi.
Tiếng ù dữ dội khuấy não tôi thành một mớ bùn nhão.
“Tống Niệm, đây là nhà tôi! Cô làm loạn cái gì ở đây?”
Tôi nhìn chằm chằm vào Bùi Chiếu Xuyên, nhìn anh ta tự nhiên nói ra hai chữ “nhà tôi”, hốc mắt vẫn không biết điều mà đỏ lên.
Dương Dương vẫn không chịu buông tha, đấm đá bắp chân tôi.
“Đồ đàn bà xấu xa, cho cô bắt nạt mẹ tôi, cho cô bắt nạt mẹ tôi.”
Mẹ của Bùi Chiếu Xuyên nghe tiếng đi vào, ôm chặt Dương Dương, vừa đau lòng dỗ dành.
Vừa mắng tôi là con đàn bà hoang phá hoại gia đình con trai bà ta.
Bùi Chiếu Xuyên cẩn thận kiểm tra thương tích của Hứa Manh. Trên tay cô ta không biết từ lúc nào lại có thêm vài vết đỏ.
“Chiếu Xuyên, anh đừng trách Niệm Niệm. Cô ấy chỉ không biết lục từ đâu ra những giấy tờ này, nhất thời tức quá nên mới……”
Hứa Manh còn chưa nói xong, Bùi Chiếu Xuyên đã lại tát tới một cái.
Đánh đến mức cả người tôi đứng không vững, đập mạnh vào mép bàn rồi ngã xuống đất.
“Đánh người đánh tới tận nhà chúng tôi, Tống Niệm, có phải bình thường tôi chiều cô quá rồi không?”
“Manh Manh sức khỏe yếu, bình thường tôi còn không nỡ để cô ấy làm chút việc nặng nào, sao cô dám?”
“Nhà của các người?”
Tôi gằn từng chữ chất vấn.
“Đúng, đây chính là nhà của tôi, nhà của tôi và Manh Manh. Cô ấy là nữ chủ nhân của căn nhà này, tôi không cho phép bất cứ ai khiêu chiến địa vị của cô ấy.”
“Hứa Manh, nói thật một câu, tôi đã sớm chán ngấy cô rồi, cũng phiền cô đến tận cổ rồi. Sở dĩ không nói chia tay với cô, chẳng qua là cảm thấy cô vì tôi mà bỏ ra nhiều năm thanh xuân như vậy, thật sự quá đáng thương.”
“Hôm nay tôi cũng nói rõ với cô luôn. Người vợ đời này của tôi chỉ có thể là một mình Hứa Manh. Nếu cô bằng lòng, tôi có thể mua cho cô một căn biệt thự. Tài xế, bảo mẫu và số tiền nên cho cô, không thiếu một thứ nào. Tôi cũng có thể cố gắng phân chia thời gian của mình công bằng cho hai người. Còn những thứ khác nhiều hơn, cô đừng mơ tưởng nữa.”
5
Vẻ mặt Bùi Chiếu Xuyên càng lúc càng đắc ý.
Hứa Manh vừa nức nở vừa bồi thêm một nhát:
“Tống Niệm, cậu làm tổn thương tớ cũng được, nhưng cậu không thể làm tổn thương con của tớ!”
Ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo một mảng.
“Bùi Chiếu Xuyên, chúng ta chia tay đi.”
Bùi Chiếu Xuyên lại cười lạnh một tiếng: “Chia tay? Rời khỏi tôi, cô có thể đi đâu?”
Sau này có dự định gì, thật ra tôi vẫn chưa nghĩ rõ.
Chỉ là tôi kiên định đi ra khỏi nhà họ. Tối hôm đó liền xin nghỉ việc, đặt vé máy bay tới một thành phố khác.
Ban đầu tôi tới thành phố này cũng là vì Bùi Chiếu Xuyên. Bây giờ tôi muốn sống vì chính mình.
Ngồi trong phòng chờ sân bay, đúng lúc tôi nhìn thấy một bài đăng, là tài khoản phụ của Hứa Manh.
Cô ta đăng bài hỏi mọi người những điều cần chú ý khi kết hôn. Cô ta viết rất nhiều.
Từng câu đều lộ ra sự ngọt ngào.
Bấm tiếp vào trang cá nhân, trong mục lưu trữ toàn là sản phẩm mẹ và bé.
Nhìn thời gian đăng bài, là một tháng trước.
Một tháng trước, Bùi Chiếu Xuyên bắt đầu cố ý vô tình bắt lỗi tôi, thỉnh thoảng lại cãi nhau với tôi.
Hóa ra anh ta muốn nhanh chóng hất tôi ra, để cưới Hứa Manh.
Hóa ra từ đầu đến cuối, tôi đều không có mặt trong tương lai của anh ta.
Lúc sắp lên máy bay, tôi nhận được điện thoại của cảnh sát, nói bảo tôi tới bệnh viện thành phố một chuyến.
Đến bệnh viện, tôi gặp Bùi Chiếu Xuyên và Hứa Manh.
Người từng nói muốn đồng cam cộng khổ cùng tôi, bây giờ lại ầm ĩ đến mức phải gặp nhau ở đồn cảnh sát.
Hai người họ báo cảnh sát, nói tôi cố ý gây thương tích cho trẻ em.