Chương 4 - Người Bạn Trai Bí Ẩn
Kỳ Vụ giật mình.
Anh đột ngột ngẩng đầu, muốn lùi lại.
Nhưng tôi đã vươn tay.
Tóm lấy chiếc xúc tu đang chắn trước mặt anh.
Khoảnh khắc chạm vào.
Cảm giác vô cùng lạnh lẽo và trơn nhẵn lan khắp lòng bàn tay tôi.
Giống như chạm vào một khối ngọc lạnh thượng hạng.
Không hề có cảm giác nhớp nháp ghê tởm như tôi tưởng tượng.
Ngược lại còn có độ đàn hồi kỳ lạ.
“Hít——”
Kỳ Vụ phát ra tiếng hít vào cực kỳ ngắn.
Chiếc xúc tu bị tôi nắm lấy đột nhiên cứng đờ.
Ngay sau đó.
Một màu hồng vô cùng kỳ lạ.
Nhanh chóng lan ra từ nơi lòng bàn tay tôi đang chạm vào.
Lan thẳng đến tận đầu chiếc xúc tu ấy.
Anh run rẩy dữ dội.
“Dao Dao… Đừng…”
Giọng nói của anh trở nên vô cùng khàn khàn, mang theo sự kìm nén đến cực hạn.
Đồng tử dọc màu vàng trong khoảnh khắc ấy đột ngột co lại thành một đường chỉ mảnh.
“Đừng chạm vào đó…”
Anh cố gắng rút xúc tu về.
Nhưng tôi nắm chặt không buông.
“Anh trốn cái gì?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Chẳng phải anh nói mình rất xấu, rất ghê tởm sao?”
“Em thấy sờ rất thích mà.”
Tôi không những không buông tay.
Mà còn được đằng chân lân đằng đầu, vươn bàn tay còn lại.
Nhẹ nhàng vuốt dọc theo lớp vảy trên xúc tu của anh.
“Ầm!”
Tôi cảm nhận được rất rõ.
Sợi dây lý trí nào đó trong đầu Kỳ Vụ đã hoàn toàn đứt lìa.
Những chiếc mang bên cổ anh mở ra dữ dội.
Anh há miệng thở dốc.
Nhiệt độ trong phòng dường như lập tức giảm xuống hơn mười độ.
Một dục vọng chiếm hữu cuồng nhiệt thuộc về dã thú không hề che giấu bùng phát từ đôi mắt vàng của anh.
Nhưng anh vẫn cố sống cố chết kiềm chế.
Bảy chiếc xúc tu còn lại dưới thân anh vì phải nhẫn nhịn quá mức nên đã siết sàn nhà thành những vết nứt sâu.
Đến hô hấp anh cũng không dám dùng sức.
Sợ mình chỉ hơi mất kiểm soát sẽ bóp nát tôi.
“Dao Dao…”
Anh run rẩy toàn thân, giọng nói mang theo sự cầu xin.
“Em còn sờ nữa… Anh sẽ không kiểm soát được mình…”
Tôi nhìn dáng vẻ vừa nguy hiểm đến cực điểm, vừa kìm nén đến cực điểm của anh.
Trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác thỏa mãn mãnh liệt.
Tôi buông tay.
Chiếc xúc tu đã biến thành màu hồng của Kỳ Vụ lập tức co về như bị điện giật.
Quấn chặt dưới thân anh.
“Không đi Tam Á nữa.”
Tôi vỗ tay, nhẹ nhàng nói.
Kỳ Vụ ngây người.
“Cái gì?”
“Em nói em không đi Tam Á nữa.”
Tôi nhìn anh, lặp lại từng chữ.
“Ánh nắng gay gắt như vậy, tia tử ngoại mạnh như vậy, đến đó làm gì?”
“Phơi đen rồi lại phải mua tinh chất phục hồi đắt tiền.”
Tôi đi đến trước mặt anh.
Vươn tay ra.
Nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt đẹp không gì sánh được của anh.
Da anh thật sự rất lạnh.
Nhưng khi nằm trong lòng bàn tay tôi lại ngoan ngoãn đến khác thường.
“Chúng ta cứ ở nhà.”
“Chẳng phải anh thích biển sâu sao?”
“Sau này rèm cửa trong nhà sẽ không mở nữa.”
“Anh muốn ở phòng nào thì cứ ở phòng đó.”
Kỳ Vụ ngây ngốc nhìn tôi.
Trong đôi mắt vàng phản chiếu rõ ràng bóng dáng của tôi.
Đôi môi anh khẽ run.
Dường như không dám tin mình vừa nghe thấy điều gì.
“Dao Dao… Em… Em không ghét bỏ anh sao?”
“Không đuổi anh đi sao?”
“Mỗi tháng anh chuyển cho em năm trăm nghìn, còn vớt thỏi vàng thời nhà Minh cho em.”
Tôi trợn mắt.
“Đầu em phải úng nước mới đuổi anh đi.”
Nghe thấy câu ấy.
Sự không dám tin trong mắt Kỳ Vụ cuối cùng hóa thành ánh sáng mừng rỡ đến điên cuồng.
Anh đột nhiên cúi đầu.
Vùi sâu gương mặt vào hõm cổ tôi.
Chóp mũi lạnh ngắt của anh cọ lên động mạch của tôi.
Tham lam hít thật sâu mùi hương trên cơ thể tôi.
“Dao Dao… Dao Dao…”
Anh hết lần này đến lần khác gọi tên tôi.
Trong giọng nói tràn ngập sự mê luyến đến cực điểm và cố chấp điên cuồng.
Cùng lúc đó.
Tám chiếc xúc tu khổng lồ dưới thân anh cuối cùng không còn che giấu nữa.
Chúng giống như những con ác long vừa được giải phóng khỏi địa ngục.
Lập tức duỗi thẳng ra.
Che kín cả căn phòng.
Hai chiếc xúc tu to lớn nhất vô cùng cẩn thận, mang theo sự kiềm chế đến mức tối đa.
Quấn quanh eo tôi.
Nhẹ nhàng nâng cả người tôi lên.
Khiến tôi hoàn toàn rơi vào vòng tay lạnh lẽo nhưng mềm mại của anh.
Đúng lúc ấy.
Chiếc điện thoại tôi vứt trên sofa phòng khách đột nhiên vang lên vô cùng không đúng lúc.
Tiếng chuông dồn dập phá vỡ bầu không khí mập mờ căng thẳng trong phòng.
Động tác của Kỳ Vụ lập tức cứng đờ.
Sự cuồng nhiệt trong mắt anh nhanh chóng rút đi.
Thay thế vào đó.
Là sự cảnh giác âm u, tràn đầy tính công kích.
Chiếc xúc tu quấn quanh eo tôi đột nhiên siết chặt thêm.
Sức lực lớn đến mức khiến tôi hơi khó thở.
“Ai?”
Anh ngẩng đầu, đồng tử dọc màu vàng nhìn chằm chằm về phía phòng khách.
Giọng lạnh đến mức như sắp đóng băng.
Những chiếc xúc tu khác cũng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Chúng bò trên sàn nhà như rắn.
Nhanh chóng phong tỏa cửa ra vào và cửa sổ phòng ngủ.
Thậm chí có một chiếc xúc tu trực tiếp quấn lấy tủ đầu giường, siết chiếc tủ gỗ xuất hiện những vết nứt sâu.
“Đừng căng thẳng.”
Tôi vỗ vỗ chiếc xúc tu đang quấn quanh eo mình.
“Thả em xuống, em đi nghe điện thoại.”
“Không thả.”
Kỳ Vụ cố chấp siết chặt xúc tu.
Anh ôm tôi chặt hơn.
Cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.