Chương 1 - Người Bạn Trai Bí Ẩn
Tôi tìm được một người đàn ông tốt hiếm có trên đời.
Mỗi tháng, anh đều đúng hạn chuyển cho tôi năm trăm nghìn, ngày nào cũng đổi món nấu những bữa ăn chuẩn Michelin, đến cả đồ lót của tôi cũng tự tay giặt rồi là phẳng phiu, không để lại lấy một nếp nhăn.
Khuyết điểm duy nhất là chúng tôi đã sống chung hơn nửa năm, vậy mà tôi vẫn không biết anh trông như thế nào.
Cho đến đêm hôm ấy, tôi thức dậy uống nước, vô tình sờ thấy bên giường một đoạn xúc tu lạnh ngắt, trơn trượt, còn đang khẽ ngọ nguậy.
……
Tôi tên là Chúc Tinh Dao.
Tôi đang trải qua một mối tình vô cùng kỳ quái.
Tôi và bạn trai Kỳ Vụ đã sống chung tròn sáu tháng.
Nhưng suốt sáu tháng ấy, tôi chưa từng nhìn thấy dù chỉ một sợi tóc của anh.
Chúng tôi sống trong căn hộ cao cấp rộng ba trăm mét vuông do anh mua đứt và để tên tôi.
Mỗi sáng thức dậy, trên chiếc bàn ăn giữ nhiệt luôn bày sẵn một bữa sáng nóng hổi, tinh xảo đến mức có thể xuất hiện trên tạp chí ẩm thực.
Chỉ cần tôi ra ngoài đi làm, căn nhà sẽ được dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài.
Sàn nhà sáng bóng đến mức có thể soi gương.
Quần áo tôi tiện tay ném trên sofa, đến lúc tan làm về nhà chắc chắn đã được giặt sạch, ướp hương rồi treo ngay ngắn trong phòng thay đồ.
Thậm chí có lần tôi chỉ thuận miệng than rằng bánh của một cửa hàng nổi tiếng trên mạng rất khó xếp hàng mua.
Sáng hôm sau thức dậy, chiếc bánh phiên bản giới hạn ấy đã được đặt ngay ngắn trên tủ đầu giường của tôi.
Kỳ Vụ quả thực là một “anh chàng ốc đồng” hoàn hảo.
Ngoại trừ một điểm.
Anh tự nhốt mình trong phòng ngủ chính có phòng tắm riêng, tuyệt đối không bước ra khỏi cửa dù chỉ nửa bước.
Ban đầu, tôi cho rằng anh chỉ mắc chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng.
Dù sao thời đại này, một hacker hàng đầu hoặc một họa sĩ mắc chứng sợ xã hội vẫn có thể không bước chân ra khỏi nhà mà kiếm được bộn tiền.
Kỳ Vụ rõ ràng rất giàu.
Tôi nhắn WeChat, anh luôn trả lời ngay lập tức.
Mỗi lần chuyển tiền đều bắt đầu từ sáu chữ số.
Ngày nào tan làm, tôi cũng đứng ngoài cánh cửa gỗ dày nặng ấy nói cảm ơn anh.
Bên trong thường im lặng vài giây.
Sau đó, WeChat của tôi sẽ hiện lên một tin nhắn.
【Không cần cảm ơn, Dao Dao, hôm nay em vất vả rồi.】
Kèm theo một biểu cảm thỏ hoạt hình cực kỳ đáng yêu.
Thật ra cuộc sống thế này rất thoải mái.
Có tiền, có thời gian rảnh, có người chăm sóc, còn không cần đối phó với những thói xấu phiền phức của đàn ông.
Cho đến đêm giông bão tháng trước.
Nửa đêm, tôi cảm thấy khát nước nên mơ mơ màng màng bò dậy tìm nước uống.
Vì sợ chói mắt nên tôi không bật đèn.
Mưa bên ngoài rất lớn.
Ngay lúc tôi cầm cốc nước, chuẩn bị quay về phòng ngủ.
Tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn.
Một cảm giác áp bức cực kỳ mạnh mẽ khiến sống lưng tôi lạnh buốt bao trùm lấy tôi.
Có người đang nhìn tôi.
Không phải ánh mắt quan sát thông thường.
Ánh mắt ấy lạnh lẽo, nhớp nháp, mang theo sự tham lam và kiềm chế của một con mãnh thú, ghim chặt vào sau gáy tôi.
Tôi cứng đờ tại chỗ, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa sổ lóe lên một tia chớp trắng bệch.
Nhờ ánh sáng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nhất đời mình.
Cánh cửa phòng ngủ chính chẳng biết đã mở ra từ lúc nào.
Bên giường tôi, hay nói chính xác hơn là trên trần nhà cạnh giường.
Một bóng đen khổng lồ, hoàn toàn đi ngược lại quy luật vật lý đang treo ngược ở đó.
Nó gần như chiếm hết một nửa trần phòng.
Hai con mắt tỏa ra ánh vàng mờ nhạt trong bóng tối đang không chớp nhìn xuống tôi.
“A——!!”
Chiếc cốc thủy tinh trong tay tôi rơi mạnh xuống đất, còn tôi phát ra một tiếng thét vô cùng thê lương.
Giây tiếp theo.
Một chuyện còn khiến tôi suy sụp hơn đã xảy ra.
Bóng đen kinh khủng kia đột nhiên co rúm lại.
Dường như nó bị tiếng hét của tôi dọa cho hồn bay phách lạc.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên.
Vật thể khổng lồ ấy rơi thẳng từ trên trần nhà xuống, nặng nề đập vào thảm.
Sau đó, tôi nghe thấy một loạt âm thanh hoảng loạn, lăn lê bò toài.
Còn kèm theo tiếng rên ấm ức giống như một con chó lớn bị giẫm phải đuôi.
Bóng đen ấy lao ra khỏi phòng tôi với tốc độ khó tin.
“Ầm!”
Cánh cửa phòng ngủ chính bị đóng sầm lại rung trời chuyển đất, ngay sau đó là tiếng luống cuống khóa trái cửa.
Tôi ngồi bệt xuống đất, cả người run rẩy.
Màn hình điện thoại lúc này liên tục sáng lên.
Là Kỳ Vụ.
【Xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi!】
【Dao Dao, em đừng sợ! Anh không có ác ý!】
【Anh chỉ muốn xem em ngủ có ngon không thôi… Anh không dám nữa!】
【Em đừng đuổi anh đi, xin em đừng đuổi anh đi!】
Đi cùng với những dòng chữ hèn mọn đến cực điểm ấy.
Là âm báo chuyển khoản liên tiếp mười lần, mỗi lần một trăm nghìn.
Tôi nhìn những mảnh thủy tinh vỡ đầy đất và một triệu vừa được chuyển vào điện thoại.
Rơi vào sự im lặng kéo dài.
Kể từ ngày hôm ấy, bầu không khí trong nhà trở nên vô cùng kỳ quái.
Kỳ Vụ càng thêm cẩn thận từng li từng tí.
Đến cả đĩa đựng bữa tối chuẩn bị cho tôi, viền đĩa cũng được tỉa những bông hoa nhỏ như muốn lấy lòng.
Nhưng chiếc gai trong lòng tôi đã hoàn toàn đâm sâu vào.
Tôi chịu đủ mối quan hệ không nhìn thấy, không chạm được, thậm chí còn không biết đối phương thuộc giống loài nào rồi.
Bạn thân liên tục kích động tôi trên WeChat.
“Chúc Tinh Dao, cậu điên rồi à? Nhỡ anh ta là tội phạm truy nã đang bỏ trốn thì sao? Nhỡ anh ta bị hủy dung, còn là một tên biến thái thì sao?”
“Cậu mau ép anh ta lộ diện đi! Cuối tuần này công ty bọn tớ đến Tam Á tổ chức hoạt động tập thể, được phép dẫn người nhà theo.”
“Đây là cơ hội tuyệt vời đấy. Ánh nắng, bãi biển, chẳng lẽ anh ta còn có thể mặc đồ ngụy trang ra ngoài hay sao?”
Tôi nhìn tin nhắn của bạn thân, nghiến răng.
Tôi đi đến trước cửa phòng ngủ chính, dùng sức gõ cửa.
“Kỳ Vụ.”
Bên trong truyền ra một tiếng sột soạt rất khẽ.
Giống như có thứ gì đó khổng lồ đang áp sát vào cánh cửa.
2
“Cuối tuần em muốn đến Tam Á du lịch.”
Tôi hít sâu một hơi, giọng điệu cứng rắn.
“Công ty cho phép dẫn theo người nhà.”
Bên trong im lặng như tờ.
Ngay cả tiếng ma sát khe khẽ kia cũng biến mất.
“Anh đi cùng em.” Tôi đưa ra tối hậu thư.
Một luồng khí lạnh cực kỳ yếu đột nhiên rỉ ra từ khe cửa.
Sau đó, giọng nói của Kỳ Vụ truyền đến từ phía sau cánh cửa.
Không phải những dòng chữ trên WeChat mà là giọng nói thật sự.
Vô cùng trầm thấp, khàn khàn, mang theo cảm giác kỳ lạ giống như kim loại cọ xát, còn có sự run rẩy không thể che giấu.
“Không… không được…”
“Dao Dao, anh không thể đến nơi đó… Ánh nắng quá gay gắt… Anh không thể…”
Giọng nói của anh càng lúc càng nhỏ, hèn mọn đến cực điểm.
“Tại sao không thể?”
Cơn giận của tôi lập tức bùng lên.
“Kỳ Vụ, chúng ta sống chung nửa năm rồi! Em còn không biết anh trông như thế nào!”
“Ngày nào anh cũng trốn trong đó làm gì? Anh không thể gặp ánh sáng à?”
“Nếu lần này anh không đi cùng em, chúng ta dứt khoát chia tay đi!”
Hai chữ “chia tay” vừa thốt ra.
Tôi lập tức cảm nhận được cả cánh cửa gỗ đột nhiên rung mạnh.
Giống như có thứ gì đó nặng nề đập vào cửa.
Bên trong truyền ra tiếng thở vô cùng nặng nề, tựa như đang cố hết sức áp chế một cảm xúc sắp mất kiểm soát.
Tôi sợ hãi lùi lại một bước, siết chặt nắm tay.
Ngay lúc tôi tưởng anh sắp nổi giận.
Từ khe hẹp dưới cánh cửa đột nhiên truyền ra một tiếng động nhỏ.
Có thứ gì đó được chậm rãi đẩy ra ngoài.
Đầu tiên là một tấm ảnh Polaroid mang phong cách cổ điển.
Ngay sau đó là một chiếc thẻ ngân hàng màu đen viền vàng và một mảnh giấy được gấp ngay ngắn.
Tôi sửng sốt, ngồi xổm xuống nhặt những thứ ấy lên.
Nét chữ trên giấy vô cùng đẹp, nhưng được viết rất mạnh, giống như sắp rạch thủng mặt giấy.
【Trong thẻ có mười triệu, mật khẩu là ngày sinh của em.】
【Dao Dao, xin lỗi, anh thật sự không thể ra ngoài.】
【Em mang theo ảnh của anh đi đi.】
【Cứ xem như anh đang ở bên cạnh em.】
【Xin em, đừng nói chia tay.】
Tôi nhìn những dòng chữ hèn mọn đến tận bụi đất trên mảnh giấy, nhất thời không biết nên tức giận hay nên bật cười.
Dùng mười triệu để đổi lấy một lần không đi du lịch cùng tôi?
Đây đúng là tình tiết hoang đường chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo.
Tôi lắc đầu, lật tấm ảnh Polaroid lại.
Tôi muốn xem người đàn ông sống chết không chịu gặp tôi này rốt cuộc có dáng vẻ thế nào.
3
Khoảnh khắc tấm ảnh được lật lại, tôi hít mạnh một hơi lạnh.
Đó là một gương mặt như thế nào chứ?
Đẹp trai đến cực điểm, đường nét sâu sắc như không thuộc về loài người, làn da trắng nhợt dưới ống kính tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.
Anh thật sự quá đẹp.
Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng mà.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, máu trong cơ thể từng chút một lạnh đi.
Bối cảnh trong ảnh không phải bất kỳ căn phòng bình thường nào.
Mà là một vùng nước vô cùng sâu thẳm và tăm tối.
Điều khiến tôi rợn cả tóc gáy nhất là.
Người đàn ông đẹp đến mức không gì sánh được trong ảnh.
Hai bên cổ của anh thấp thoáng vài vết nứt giống như mang cá.
Mà lúc này.
Ngay khi tôi đang ngồi xổm trước cửa phòng ngủ chính, cầm bức ảnh ngẩn người.
Một giọt chất lỏng màu đen cực kỳ sền sệt, mang theo mùi tanh nồng của biển sâu.
“Tách” một tiếng.
Chậm rãi chảy từ dưới khe cửa đến trước mũi chân tôi.
4
Tôi nhìn chằm chằm giọt chất lỏng màu đen trước mũi chân.
Nó vẫn đang chậm rãi ngọ nguậy trên tấm thảm.
Giống như có dấu hiệu sinh mệnh riêng.
Trong không khí tràn ngập một mùi tanh lạnh lẽo, nồng đậm thuộc về biển sâu.
Không phải mùi cá chết thối rữa.
Mà là một mùi biển vô cùng thuần khiết, mang theo vị lạnh, mặn chát và một loại kích thích tố kỳ lạ.
Một cô gái bình thường nhìn thấy cảnh tượng này.
Có lẽ sẽ hét lên gọi cảnh sát hoặc mua vé đứng ngay trong đêm để trốn khỏi thành phố này.
Nhưng tôi không làm thế.
Tôi chỉ khom người xuống.
Cầm chiếc thẻ ngân hàng màu đen viền vàng và mảnh giấy viết mật khẩu.
Chậm rãi nhét vào túi áo ngủ.
Sau đó.
Tôi quay người đi đến chiếc tủ đựng đồ bằng gỗ trong phòng khách.
Kéo ngăn tủ dưới cùng ra.
Từ trong đống đồ lặt vặt, tìm được một chiếc chìa khóa dự phòng màu đồng thau.
Tôi không sợ sao?
Đương nhiên là sợ.
Trái tim tôi lúc này đập như một chiếc máy kéo cũ sắp hỏng, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay khiến tôi gần như không thể cầm chắc chiếc chìa khóa lạnh ngắt.
Nhưng mà.
So với nỗi sợ hãi trước điều chưa biết.
Tôi càng không thể chịu nổi cảm giác uất ức vì bị người ta dùng tiền đập vào mặt nhưng lại không cho lấy một lời giải thích.
Mười triệu.
Mà muốn mua đứt quyền được biết sự thật của tôi với tư cách bạn gái sao?
Muốn tôi yêu đương với một tấm ảnh sao?
Nằm mơ đi.
Tôi cầm chìa khóa, quay lại trước cửa phòng ngủ chính.
Bên trong im lặng như chết.
Ngay cả tiếng thở nặng nề vừa rồi cũng biến mất.
Tôi hít sâu một hơi.
Cắm chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa.
“Tách.”
Tiếng kim loại bật lên vô cùng rõ ràng bị phóng đại vô hạn trong hành lang tĩnh lặng.
Tiếng động nhỏ ấy.
Giống như đã nhấn vào một công tắc đáng sợ nào đó.
Bên trong đột nhiên bùng lên một loạt âm thanh dữ dội như dời sông lấp biển.
Giống như có một vật thể khổng lồ đang điên cuồng lùi về phía sau.
Kèm theo tiếng đồ nội thất nặng nề bị đâm đổ.
“Dao Dao! Đừng!”
Giọng Kỳ Vụ hoàn toàn biến đổi.