Chương 7 - Người Bạn Thú Cưng và Lời Hứa Chưa Thực Hiện
Ta nhìn hắn ngồi xổm ở đó vuốt lông cho Tiểu Tranh, gò má nghiêng được ánh nắng chiếu sáng, trong lòng bỗng mềm đi.
Ta bước tới, ôm hắn từ phía sau.
Hắn khựng lại một chút: “Sao vậy?”
Ta nói: “Không có gì, chỉ là muốn ôm ngươi.”
Hắn “ừ” một tiếng, nắm lấy tay ta.
Tiểu Tranh nghiêng đầu nhìn chúng ta, chòm lông ngốc trên đầu nó giống hệt Tuế hồi nhỏ.
17
Tiểu Tranh dần dần lớn lên.
Nó cũng chỉ nhận Tuế, không cho ai chạm vào.
Cũng rất dính người, Tuế đi đâu nó theo đó.
Có lúc ta nhìn nó lẽo đẽo theo sau Tuế, liền nhớ tới dáng vẻ năm xưa Tuế theo sau ta.
Tuế hỏi ta cười gì.
Ta nói: “Ngươi xem nó kìa, có giống ngươi hồi nhỏ không?”
Hắn nhìn một cái rồi nói: “Không giống.”
“Không giống chỗ nào?”
“Hồi nhỏ ta đẹp hơn nó.”
Ta cười đến không chịu nổi.
Hắn nhìn ta cười, cũng cười theo.
Sau này có một ngày, Ngao Canh lại đến.
Hắn mang thiệp mời tới, nói rằng sắp thành thân rồi, mời chúng ta đến uống rượu mừng.
Ta nhận lấy xem thử, đối tượng là một con Thanh Long từ Đông Hải tới, trước giờ chưa từng nghe qua.
Ngao Canh cười nói: “Không giống ngươi, kéo dài lâu như vậy.”
Ta nói ai kéo dài chứ, ta thành thân sớm lắm rồi.
Hắn nhìn ta, lại nhìn Tuế đứng bên cạnh ta, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Tuế mặt không biểu cảm, nhưng tay lại siết chặt tay ta.
Sau khi Ngao Canh đi rồi, ta quay đầu nhìn Tuế: “Sao thế?”
Hắn trầm mặc một lúc: “Ánh mắt lúc nãy hắn nhìn ngươi, ta không thích.”
Ta ngẩn người: “Ánh mắt gì?”
“Chính là… nhìn ngươi rất lâu.”
Ta dở khóc dở cười: “Người ta chỉ nói chuyện bình thường thôi.”
Hắn không nói gì, nhưng tay vẫn nắm rất chặt.
Buổi tối hắn đột nhiên hỏi ta: “Dao Dao, ngươi có hối hận không?”
Ta bị hỏi đến khó hiểu: “Hối hận cái gì?”
“Hối hận vì không gả cho hắn.”
Ta nhìn hắn, đôi mắt người này dưới ánh trăng sáng lấp lánh, như thật sự nghiêm túc chờ câu trả lời.
Ta đưa tay túm lấy chòm lông ngốc trên đầu hắn: “Ngươi nói lại lần nữa xem?”
Hắn đau đến nhăn mặt, nhưng vẫn nhìn ta.
Ta thở dài, ghé tới hôn hắn một cái.
“Ta mà hối hận thì đã sớm gả rồi, còn đợi ngươi đi chặn sơn môn làm gì?”
Hắn ngẩn ra một chút, rồi khóe môi chậm rãi cong lên.
Hắn kéo ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giọng trầm trầm: “Ta chỉ hỏi thôi.”
“Hỏi cái gì mà hỏi, lần sau còn hỏi mấy câu kiểu đó, ta sẽ…”
“Thì sao?”
Ta nghĩ một chút, lại không nghĩ ra.
Hắn cười, cười đến lồng ngực rung lên.
Ta trợn mắt trong lòng hắn, lười không thèm để ý.
18
Ngày uống rượu mừng, chúng ta mang cả Tiểu Tranh theo.
Thanh Long mà Ngao Canh cưới rất xinh đẹp, nói chuyện dịu dàng, khi nhìn Ngao Canh thì trong mắt đều có ánh sáng.
Ngao Canh cũng vậy, khi nhìn nàng, ánh mắt hoàn toàn khác.
Ta lén nói với Tuế: “Lần này Ngao Canh thật sự thích rồi.”
Tuế “ừ” một tiếng.
Hắn nghĩ một chút rồi nói: “Ánh mắt hắn nhìn nàng, cũng giống ánh mắt ta nhìn ngươi.”
Ta ngẩn ra, rồi mặt hơi nóng lên.
Hắn cúi đầu nhìn ta, trong mắt đầy ý cười.
Trên tiệc cưới rất náo nhiệt, có rất nhiều người tới mời rượu.
Tuế giúp ta đỡ không ít, nhưng cuối cùng ta vẫn hơi say.
Trên đường về, hắn nắm tay ta, đi rất chậm.
Ánh trăng rất sáng, trong núi rất tĩnh.
Tiểu Tranh chạy phía trước, chạy một đoạn lại dừng, đợi chúng ta theo kịp.
Ta tựa vào vai Tuế, chậm rãi đi về phía trước.
Hắn đột nhiên nói: “Dao Dao.”
“Ừ?”
“Chúng ta sẽ luôn như vậy chứ?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Như thế nào?”
Hắn cúi đầu nhìn ta: “Cùng nhau đi trong đêm, cùng nhau ngắm trăng, cùng nhau sống qua rất nhiều rất nhiều năm.”
Ta nhìn hắn, đôi mắt hắn dưới ánh trăng sáng đến kinh người.
Ta kiễng chân, khẽ chạm lên môi hắn.
“Sẽ.”
Hắn cười, cười đến cong cả mắt.
Hắn cúi đầu, áp trán mình lên trán ta, khẽ cọ cọ.
“Vậy thì tốt.”
19
Ngoại truyện · Tuế
Ta tên là Tuế.
Là một con Thao Thiết.
Năm đó ta bị thương, trốn ở hậu sơn, nghe thấy có người đang khóc.
Ta vốn không nên xen vào chuyện người khác. Thao Thiết quen độc lai độc vãng, ai sống phần nấy.
Nhưng tiếng khóc ấy kéo dài rất lâu.
Ta lần theo âm thanh tìm tới, thấy một tiểu nha đầu đang ngồi dưới đất khóc.
Nàng nhỏ xíu, đôi mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt, tóc dính đầy lá cây.
Chỉ nhìn cũng biết là bị lạc đường.
Nàng nhìn thấy ta thì khựng lại một chút, rồi khóc còn to hơn.
Ta quay người bỏ đi.
Đi được mấy bước lại quay đầu nhìn nàng một cái.
Nàng vẫn đang khóc, nhưng đã đứng dậy, bắt đầu đi theo sau ta.
Ta cứ như vậy, đi vài bước lại ngoảnh đầu nhìn, dẫn nàng ra khỏi khu rừng.
Đến đầu thôn nhà nàng, nàng bỗng không khóc nữa, còn vẫy tay với ta.
Ta quay người chạy mất.
Nhưng chạy xa rồi lại dừng lại, nấp sau một gốc cây nhìn lén.
Nàng được mẫu thân ôm lên, vẫn luôn nhìn về phía khu rừng.
Từ ngày đó trở đi, ngày nào ta cũng đến khu rừng ấy chờ.
Chờ một ngày, hai ngày, ba ngày…