Chương 4 - Người Bạn Thú Cưng và Lời Hứa Chưa Thực Hiện
8
Hôn kỳ định vào ba tháng sau.
Ngày tháng trôi qua từng chút một, mẫu thân mỗi ngày đều thúc giục ta thử giá y, học lễ nghi, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Tuế biến mất.
Ban đầu ta còn tưởng hắn đi săn mồi, một hai ngày sẽ trở về.
Kết quả ba ngày trôi qua năm ngày trôi qua mười ngày trôi qua hắn vẫn chưa từng xuất hiện.
Ta tìm hắn khắp núi, nhưng không thấy.
Những nơi bình thường hắn hay tới, ta đều đi tìm, vẫn không thấy.
Ta hỏi phụ thân, người nói không biết.
Hỏi mẫu thân, bà cũng lắc đầu.
Trong lòng ta càng lúc càng hoảng, ban đêm không ngủ được, ban ngày cũng chẳng còn tâm trí thử giá y.
Mẫu thân nói con đừng lo, Thao Thiết lớn rồi, cũng có chuyện riêng phải làm, qua một thời gian sẽ trở về thôi.
Ta nghĩ cũng đúng, hắn hóa hình đã nhiều năm, cũng nên có cuộc sống của riêng mình.
Nhưng trong lòng vẫn trống trải.
Ta chưa từng xa hắn lâu như vậy.
Hồi nhỏ hắn từng bước từng bước theo sát ta, ta còn chê hắn quá dính người.
Giờ hắn không ở đây nữa, ta mới phát hiện không phải hắn không rời được ta, mà là ta không rời được hắn.
Ta bắt đầu mong hắn trở về.
Mỗi buổi chiều ta đều ngồi trước cửa, nhìn con đường trên núi, chờ bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện.
Nhưng cho đến một ngày trước hôn lễ, hắn vẫn chưa trở lại.
Đêm hôm ấy ta ngồi trước cửa, trăng rất tròn, trong núi tĩnh lặng.
Ta bỗng nhớ lại hồi nhỏ, khi hắn bị thương nằm bên bờ suối, ta đã nhặt hắn về.
Khi ấy hắn nhỏ xíu, lại hung dữ, không cho ai chạm vào, chỉ chịu để ta ôm.
Ta nhớ lại lần đầu hắn mở miệng nói chuyện, gọi chính là tên ta.
Ta nhớ lại mỗi tối hắn nằm bên cạnh ta, tựa đầu lên vai ta.
9
Ngày thành hôn, trời còn chưa sáng mẫu thân đã gọi ta dậy.
Mặc giá y, chải tóc, đeo trang sức, bận rộn một hồi, trời đã sáng hẳn.
Đội ngũ rước dâu sắp tới, tộc nhân đều tụ tập trước sơn môn chờ đợi.
Ta đứng trong phòng, nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Trên con đường núi trống trơn, không có người mà ta muốn thấy.
Đến giờ lành, mẫu thân vào kéo ta, nói đã đến lúc rồi.
Ta theo bà ra ngoài, đi tới trước sơn môn, lại không thấy Ngao Canh.
Đợi một lúc, có người vội vã chạy tới, vẻ mặt kỳ quái nhìn ta.
“Có chuyện gì?” phụ thân hỏi.
Người kia ấp úng: “Cái đó… Ngao Canh đại nhân nhờ truyền một câu, nói là tạm thời không tới được.”
“Không tới được? Ý gì?”
Người kia liếc nhìn ta một cái, cúi đầu nói: “Con Thao Thiết nhà các vị chặn ngay trước sơn môn… còn trói cả Ngao Canh đại nhân lại.”
Cả nơi im phăng phắc.
Ta cũng sững người.
Sau đó ta xách váy lên, chạy thẳng xuống núi.
Ta chạy rất nhanh, vạt váy cưới kéo lê trên đất, trang sức trên đầu leng keng vang lên.
Chạy đến chân núi, quả nhiên nhìn thấy Tuế.
Hắn đứng giữa đường núi, quay lưng về phía ta, trước mặt là Ngao Canh bị trói lại.
Ngao Canh nhìn thấy ta, bất đắc dĩ cười: “Vị này nhà ngươi, nhất định phải nói chuyện trước mặt với ngươi.”
Tuế quay người lại.
Hắn nhìn thấy ta, ánh mắt sáng lên một chút, rồi lại tối xuống.
Hắn bước tới, đi đến trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta.
“Dao Dao.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Môi hắn khẽ động, như muốn nói điều gì, rồi lại nuốt trở vào.
Im lặng thật lâu, hắn nói: “Ta tới là muốn hỏi ngươi một chuyện.”
“Ngươi hỏi đi.”
Hắn nhìn ta, từng chữ từng chữ: “Ngươi có nguyện ý gả cho hắn không?”
Ta không nói gì.
Hắn lại hỏi: “Ngươi có nguyện ý gả cho ta không?”
10
Gió núi thổi rất mạnh, làm những tua rua trên giá y của ta lay động loạn xạ.
Ta ngẩng đầu nhìn Tuế, đôi mắt hắn dưới ánh nắng mang màu vàng rực, giống hệt khi ta vừa nhặt được hắn lúc nhỏ.
Ta hỏi hắn: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Hắn gật đầu.
“Ngươi biết ta là hồ tộc, còn ngươi là Thao Thiết, trong tộc sẽ không đồng ý.”
Hắn lại gật đầu.
“Ngươi biết ta lớn hơn ngươi năm tuổi, từ nhỏ đã nuôi ngươi, chuyện này rất kỳ quái.”
Hắn lắc đầu: “Không kỳ quái.”
“Không kỳ quái chỗ nào?”
Hắn bước lên một bước, đứng rất gần ta, gần đến mức ta có thể nhìn rõ gương mặt của chính mình phản chiếu trong mắt hắn.
“Dao Dao, ngươi còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu không?”
Ta nói: “Ở bên suối chứ, khi ấy ngươi bị thương nằm trên tảng đá.”
Hắn lắc đầu: “Không phải lần đó.”
Ta ngẩn người.
Hắn nhìn ta, chậm rãi nói: “Sớm hơn nữa. Năm ngươi năm tuổi, vừa mới tới Thanh Khâu Sơn.”
Trong đầu ta bỗng lóe lên vài hình ảnh mơ hồ.
Khi ấy ta vừa được đưa tới Thanh Khâu Sơn dưỡng bệnh, thân thể yếu ớt, ngày nào cũng buồn bực trong phòng.
Có một ngày ta lén chạy ra ngoài, chạy tới hậu sơn rồi bị lạc đường, thế nào cũng không tìm được lối về.
Trời sắp tối, ta sốt ruột đến bật khóc.
Rồi không biết từ đâu nhảy ra một con thú nhỏ, toàn thân đen nhánh, trên đầu còn dựng một chòm lông ngốc.
Nó nhìn ta một cái, quay đầu đi, đi vài bước lại quay đầu nhìn ta, như đang nói hãy đi theo.
Ta đi theo nó, ra khỏi khu rừng, nhìn thấy thôn xóm quen thuộc.
Đến khi ta quay đầu muốn cảm ơn nó, nó đã biến mất.
Tuế nhìn vào mắt ta: “Đó là ta.”
Ta há miệng, không nói nên lời.
“Khi ấy ta bị thương, trốn trong núi không dám ra.”
“Nhưng nhìn thấy ngươi khóc, ta vẫn không nhịn được mà chạy ra.”