Chương 7 - Người Bạn Gái Cũ Hóa Ra Là Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Tên này đang giả vờ cái gì vậy? Tôi nghe bạn học cũ của hắn kể hắn chỉ là đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi, là bố mẹ bạn gái cũ nuôi hắn lớn, đúng là thứ không ra gì.】

【Năm đó bạn gái cũ gặp biến cố lớn nhất trong đời, hắn thì vui vẻ đi yêu đương với tiểu tam, người bình thường còn chẳng làm nổi chuyện này, huống chi mẹ bạn gái cũ thành ra thế kia cũng vì hắn mà ra.】

【Nghe nói mẹ cô ấy thành người thực vật, hắn chưa từng đến thăm một lần, chỉ biết sống vui vẻ bên tiểu tam.】

【Rõ ràng là vừa hưởng thụ sự tốt bụng của bạn gái cũ, vừa không dứt nổi cô tiểu tam xinh đẹp, muốn cả hai.】

【Tôi nói thật, chuyện xui xẻo nhất trong đời bạn gái cũ là gặp phải hai người này.】

Dưới làn sóng công kích dữ dội như thế, Ôn Thời An nhanh chóng không thể giữ được vị trí của mình, giá cổ phiếu công ty cũng tụt dốc không phanh.

Chưa đầy mấy ngày, tôi đã thấy thông báo sa thải Ôn Thời An được đăng tải từ chính công ty anh ta.

Vì những bê bối cá nhân gây tổn thất nghiêm trọng đến danh tiếng và lợi ích công ty, anh ta phải đối mặt với yêu cầu bồi thường cực lớn.

Khi nghe bạn tôi phẫn nộ kể lại những chuyện này, tôi chỉ mỉm cười, không còn cảm xúc gì nữa.

Và lúc ấy, cuộc gọi kia lại tới.

“Cô Thẩm, thật sự không suy nghĩ đến việc tiếp tục học lên sao?”

“Chúng tôi có thể tài trợ học phí cho cô, đây thật sự là một cơ hội hiếm có.”

Khi nghe câu nói đó, tôi vẫn thấy có chút mơ hồ, không thật.

Lúc trước, tôi không thể lên đại học, mẹ lại gặp tai nạn, tôi từng nghĩ đời mình có lẽ sẽ mãi mắc kẹt trong vũng lầy.

Tôi không ngờ, hóa ra mình vẫn còn cơ hội được quay lại giảng đường.

Hơn nữa, tôi từng nghe nói bệnh của mẹ ở nước ngoài có kỹ thuật điều trị tiên tiến hơn, khả năng tỉnh lại cũng cao hơn.

Sau khi tính toán sơ bộ chi phí trong lòng, tôi đã gỡ chặn Ôn Thời An khỏi danh sách đen.

Tôi gọi điện cho anh ta.

“Không phải anh từng nói tiền trước kia chuyển cho tôi bị Phương Tri Hạ lấy mất sao? Giờ chuyển lại đi, tôi đang rất cần tiền.”

“Nếu thấy có lỗi với tôi, thì hãy bồi thường một thứ gì đó thực tế một chút.”

Đầu dây bên kia hiện liên tục dòng chữ “đang nhập”, rất lâu sau mới gửi đến một tin nhắn.

“Cho anh chút thời gian, giờ anh không có nhiều tiền mặt.”

Trong lúc chờ Ôn Thời An chuyển tiền, ngày nào anh ta cũng nhắn tin cho tôi không ngừng.

Từ lần đầu gặp gỡ, cho đến từng chuyện nhỏ trong quá khứ, anh ta thao thao bất tuyệt kể lại tất cả.

Còn tôi, không trả lời lấy một lời.

“Thẩm Đường, anh cũng không biết mình đã nghĩ gì nữa, thật ra lúc mới ở bên em, rõ ràng là anh không xứng với em mới đúng.”

“Nếu không có em và chú dì, có lẽ anh đã sớm lạc lối trong một môi trường chẳng ai quản nổi rồi.”

“Sau này quen Phương Tri Hạ, anh lại thật sự tin cô ta, anh cứ nghĩ cô ta mới là người tốt hơn, rằng liệu anh có thể có được một tương lai tốt hơn, chứ không chỉ dừng lại ở hiện tại.”

“Mãi về sau anh mới biết, hóa ra điều tốt nhất… anh đã từng có ngay từ đầu.”

“Có thể cho anh một cơ hội nữa không, dù chỉ là bạn cũng được, cho dù em không tha thứ cũng không sao, anh sẽ chứng minh bằng hành động.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)