Chương 4 - Người Bạn Gái Cũ Hóa Ra Là Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng anh lại quên mất, rõ ràng tôi đã điền nguyện vọng khi ở cùng anh, mà tôi có lý do gì để tự hủy tương lai của mình chứ.

Tôi chỉ vào Phương Tri Hạ mà chửi, thế nhưng Ôn Thời An lại nói tôi là một kẻ điên.

Cuối cùng, anh dẫn Phương Tri Hạ rời đi, chỉ để lại tôi đứng đó sụp đổ một mình.

Chỉ trong một ngày, tương lai của tôi, người tôi yêu, tất cả đều rời bỏ tôi.

Về sau tôi mới biết, hôm đó Phương Tri Hạ đã tỏ tình với Ôn Thời An.

Ngày hôm sau tỉnh lại, thứ tôi đợi được không phải lời xin lỗi của Ôn Thời An, mà là một đoạn ghi âm Phương Tri Hạ gửi cho tôi.

Trong ghi âm, Phương Tri Hạ vừa khóc vừa nói: “Thời An, em thật sự không làm chuyện đó, anh sẽ tin em chứ?”

Và Ôn Thời An lập tức khẳng định: “Anh biết.”

Sau đó là tiếng Phương Tri Hạ nghẹn ngào tỏ tình với Ôn Thời An.

Còn Ôn Thời An, cũng không hề từ chối cô ta.

Rõ ràng trước đó, anh còn nói sẽ vô điều kiện tin tôi, sẽ không vì bất kỳ ai mà làm tôi tổn thương.

Thế nhưng vì sao, ở ngã rẽ cuộc đời, anh lại lần nữa bỏ rơi tôi.

Đoạn ghi âm ấy như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tôi, tôi hét lên rồi ném điện thoại đi, gào khóc đến kiệt sức.

Rất nhiều ngày sau, tôi mới có thể quyết tâm bước ra khỏi mối tình này.

Dù ai làm tôi tổn thương, tôi cũng phải sống tốt cuộc đời của chính mình.

Tôi muốn học lại, muốn bắt đầu lại từ đầu.

Tôi chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ bản thân.

Nhưng tôi không ngờ rằng, mẹ tôi lại gặp chuyện.

Từ khi tôi trượt đại học, ba mẹ không còn nở được nụ cười nào.

Mẹ tôi ngày nào cũng lo lắng bất an, chạy khắp nơi muốn đòi lại công bằng cho tôi.

Thêm một lần nữa nhận được kết quả phủ định, tinh thần bà hoảng hốt rồi bị một chiếc xe con phóng nhanh tông trúng.

Khi tôi chạy đến bệnh viện, mẹ đã hôn mê, bác sĩ nói khả năng tỉnh lại gần như bằng không.

Tôi ngày nào cũng khóc đến sưng mắt, nhưng ngay cả lúc đó, Ôn Thời An cũng không đến thăm mẹ tôi một lần.

Rõ ràng anh cũng là đứa được ba mẹ tôi nuôi lớn.

Trong lúc đau khổ nhất, tôi đã cắt cổ tay mình, tôi nghĩ có lẽ kết thúc cuộc đời thất bại và đau đớn này như vậy là được rồi.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi, số phận không cho tôi cơ hội ấy.

Tôi không chết như mình tưởng, chỉ ngủ rất lâu rồi mở mắt ra, thứ tôi thấy đầu tiên lại là gương mặt đầy lo lắng của ba.

Rõ ràng tôi chỉ hôn mê một ngày, nhưng ông đã già đi như mấy năm.

Tôi biết, mình phải trưởng thành rồi.

Sau hôm ấy, tôi xóa hết mọi liên lạc với Ôn Thời An và Phương Tri Hạ.

Ôn Thời An đậu Thanh Bắc, Phương Tri Hạ tuy điểm không bằng anh, nhưng cũng đăng ký một trường đại học ở Bắc Kinh.

Anh đúng là đã đến nơi anh muốn đến, chỉ là người đứng bên cạnh anh không còn là tôi nữa.

Còn tôi vì chi phí chữa bệnh quá lớn của mẹ, không muốn tạo thêm gánh nặng cho gia đình.

Nên tôi không học lại nữa, mà cầm lên cây cọ quen thuộc của mình.

Ban đầu cuộc sống rất khó khăn, nhưng những năm qua cũng dần khá hơn.

Khi tôi sắp xếp lại bản vẽ, tôi mới phát hiện, thì ra đã năm năm trôi qua.

Đúng lúc đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Là người đã mua tranh của tôi tuần trước, tôi vừa nghe máy, đầu dây bên kia lại vang lên một giọng nói quen thuộc đến mức khiến tim tôi siết lại.

Trong điện thoại, Ôn Thời An nói: “Xin chào, tôi đến lấy tranh, tôi đang đứng trước cửa rồi.”

Lần gặp lại Ôn Thời An, tôi thật sự chẳng còn gợn sóng gì nữa.

Anh gần như không khác mấy so với ký ức, chỉ là năm tháng đã lấy đi vẻ non nớt, thay bằng sự trầm ổn mà trước đây không có.

Anh nhìn thấy tôi cũng sững sờ không tin nổi.

“Thẩm Đường? Sao lại là em?”

Tôi mỉm cười: “Có vấn đề gì sao?”

Rồi tôi vỗ đầu một cái, như thể vừa nhớ ra điều gì: “À phải rồi, tôi quên mất, mấy năm nay anh bận mà, bận học, bận yêu đương, bận chuẩn bị kết hôn, ngay cả khi mẹ tôi nằm trên giường bệnh bao năm trời anh cũng không có thời gian đến nhìn một lần.”

Trước đây tôi từng không hiểu, dù anh đã thích Phương Tri Hạ, nhưng ba mẹ tôi chưa từng đối xử tệ với anh.

Ba mẹ tôi nói Ôn Thời An sống không dễ dàng, lúc nào cũng dặn tôi phải chăm sóc anh nhiều hơn.

Vậy mà đến khi mẹ tôi nằm liệt giường, anh lại một lần cũng không đến.

Ôn Thời An đứng ngẩn ra, lúc này tôi nhìn đến bức tranh anh muốn mua, liền cất vào tủ: “Xin lỗi, tôi không bán nữa.”

“Tranh của tôi nên bán cho người biết trân trọng cái đẹp, không phải anh.”

Nói xong, Ôn Thời An hấp tấp lên tiếng: “Thẩm Đường! Bao nhiêu năm rồi mà em vẫn thế.”

“Đừng cố chấp nữa được không? Bệnh của dì còn cần tiền điều trị, anh trả gấp đôi.”

“Anh biết cuộc sống của em bây giờ không tốt, nhưng em phải hiểu chứ, ngoài anh ra thì ai trả giá cao như vậy.”

Tôi không nhịn được bật cười lạnh: “Anh chẳng thay đổi gì cả, chưa từng coi trọng tôi, còn làm ra vẻ cao thượng.”

Về sau tôi mới hiểu, Ôn Thời An chưa bao giờ đặt tôi ngang hàng với anh.

Năm đó bạn bè trong lớp chê cười tôi không xứng với Ôn Thời An, nói anh và Phương Tri Hạ mới là một đôi trời sinh, thật ra tôi chưa từng để tâm người khác nghĩ gì.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)