Chương 17 - Người Bạn Cùng Phòng Mặt Trời Khuất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ là mỗi lần nhận xong, tôi đều ghi chép sổ sách cẩn thận.

Ngày nào gặp ai.

Họ đưa ra lời khuyên gì.

Sau này cần báo đáp lại thế nào.

Khi Tạ Nghiên Từ nhìn thấy bảng thống kê của tôi, anh ta im lặng rất lâu.

“Em ghi cả tôi vào luôn à?”

Tôi nói: “Đương nhiên.”

“Tại sao?”

“Để phòng trường hợp nợ nhiều quá trả không nổi.”

Sắc mặt anh ta có chút khó coi.

“Em nghĩ tôi giúp em là để bắt em trả sao?”

Tôi ngước lên nhìn anh ta.

“Nếu không thì sao?”

Căn phòng làm việc chìm vào tĩnh lặng.

Đồng nghiệp làm kỹ thuật thấy tình hình không ổn, lập tức ôm máy tính tẩu thoát.

Tạ Nghiên Từ đứng trước bàn tôi, giọng trầm thấp:

“Lâm Vãn, tôi không làm ăn buôn bán với em.”

Tôi gập máy tính lại.

“Nhưng hiện tại tôi không có vốn liếng gì để bàn chuyện tình cảm với anh.”

Anh ta cau mày: “Tình cảm thì cần vốn liếng gì?”

Tôi bật cười.

“Tạ Nghiên Từ, lúc anh hỏi câu này, trông anh đúng chuẩn một kẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng thiếu tiền.”

Anh ta im bặt.

Tôi nói:

“Hôm nay anh có thể thích tôi, ngày mai có thể không thích nữa.”

“Có thể hứng lên thì giúp tôi, cũng có thể chán nản mà thu hồi lại tất cả.”

“Nhưng dự án của tôi không thể thăng trầm theo cảm xúc của anh được.”

“Vì vậy, mỗi một phần tài nguyên anh đưa cho tôi, tôi đều phải tính toán rõ ràng.”

“Tính rõ ràng thì mới trả nổi.”

“Trả nổi rồi, tôi mới dám nhận.”

Tạ Nghiên Từ nhìn tôi hồi lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ nổi giận.

Nhưng anh ta không giận.

Anh ta chỉ kéo ghế, ngồi xuống đối diện tôi.

“Vậy em cứ từ từ mà tính.”

Tôi ngẩn người.

Anh ta nhìn tôi:

“Tính không rõ cũng không sao.”

“Tôi không đòi nợ.”

Trong ngực tôi bỗng khẽ nảy lên một nhịp.

Rất nhẹ.

Nhưng tôi nghe thấy.

Tôi cúi đầu mở lại máy tính.

“Tùy anh.”

Anh ta mỉm cười.

“Lâm Vãn.”

“Lại gì nữa?”

“Tai em đỏ kìa.”

Tôi mặt không biến sắc lấy kẹp hồ sơ che đi nửa khuôn mặt.

“Văn phòng nóng quá.”

Tạ Nghiên Từ cười khẽ.

Sau tấm kẹp hồ sơ, tôi trợn trắng mắt.

Đàn ông quả nhiên ảnh hưởng đến tiến độ công việc.

Đặc biệt là đàn ông đẹp trai.

21

Ba tháng sau, Thanh Mang Trợ Học đoạt giải nhất cấp trường.

Dự án chính thức được đưa vào Vườn ươm Khởi nghiệp của trường.

Vào ngày chụp ảnh kỷ niệm, tôi đứng chính giữa, tay cầm giấy chứng nhận.

Khoảnh khắc ánh đèn flash lóe lên, tôi bỗng nhớ đến Khương Miên.

Nếu cô ta không trộm dự án của tôi.

Nếu cô ta chịu tham gia vào nhóm một cách tử tế.

Có lẽ cô ta đã có thể trở thành một người trong bức ảnh này.

Nhưng trên đời này làm gì có chữ “nếu”.

Con đường của một người, đều do chính họ tự bước đi.

Đi sai rồi thì phải chịu.

Lễ trao giải kết thúc, Tạ Nghiên Từ nhắn tin cho tôi.

“Chúc mừng Lâm tổng.”

Tôi nhắn lại:

“Cảm ơn nhà đầu tư Tạ.”

Anh ta gửi đến một bức ảnh.

Trong ảnh là một bản thỏa thuận đầu tư để ngay cạnh tay anh ta.

Ở mục số tiền ghi:

Một triệu tệ.

Tôi nhìn chằm chằm dãy số 0 đó mất ba giây.

Sau đó gọi điện thoại cho anh ta.

Điện thoại vừa kết nối, câu đầu tiên tôi nói là:

“Tạ Nghiên Từ, anh bình tĩnh một chút.”

Đầu dây bên kia, anh ta bật cười.

“Sao, không muốn à?”

“Muốn.”

Tôi trả lời vô cùng thành thật.

“Nhưng anh gửi điều khoản đầu tư cho tôi trước đi.”

“Tôi phải nhờ luật sư xem qua.”

Ý cười của anh ta càng sâu hơn.

“Em không sợ tôi buồn sao?”

“Đầu tư không đúng quy chuẩn, người thân mất lòng khóc hai hàng nước mắt.”

“Tôi còn chưa phải là người thân của em mà.”

“Nên càng phải làm đúng quy chuẩn.”

Tạ Nghiên Từ im lặng hai giây.

“Lâm Vãn, em thật sự rất biết cách phá hỏng bầu không khí.”

Tôi đáp: “Cảm ơn, tài năng bẩm sinh đấy.”

Anh ta cười một lúc rồi mới nói:

“Tôi sẽ bảo luật sư gửi điều khoản cho em.”

“Ngoài ra, tối nay rảnh không?”

“Làm gì?”

“Mời em ăn tối, chúc mừng Lâm tổng nhận giải.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)