Chương 13 - Người Bạn Cùng Phòng Mặt Trời Khuất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ có Trần Giai Giai đang ngồi ăn mì gói trước bàn.

Thấy tôi bước vào, cô ấy vội nuốt miếng mì trong miệng xuống.

“Lâm Vãn.”

Tôi nhìn cô ấy: “Có chuyện gì không?”

Cô ấy do dự rất lâu, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc USB.

“Cái này cho cậu.”

Tôi không nhận.

“Cái gì thế?”

Trần Giai Giai lí nhí nói:

“Khương Miên trước đây từng mượn máy tính của tớ.”

“Cậu ấy bảo máy tính cậu ấy hỏng, muốn đăng nhập WeChat một chút.”

“Sau đó tớ phát hiện hình như cậu ấy có copy thứ gì đó, nhưng tớ không dám hỏi.”

“Trong này là lịch sử thao tác trên máy tính của tớ, còn có cả dấu vết ổ cứng di động mà cậu ấy đã cắm vào.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Sao bây giờ mới đưa cho tôi?”

Mặt Trần Giai Giai hơi ửng đỏ.

Cô ấy cúi đầu, nói nhỏ:

“Vì trước đây tớ cũng thấy… cậu ép người ta quá đáng.”

“Nhưng hôm nay nghe nói dự án cậu ấy nộp cũng là ăn trộm từ cậu, tớ cảm thấy…”

Cô ấy ngập ngừng.

“Tớ cảm thấy nếu tớ cứ giả vờ không biết, thì tớ cũng kinh tởm lắm.”

Tôi nhận lấy chiếc USB.

“Cảm ơn.”

Trần Giai Giai thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi cậu nha.”

“Trước đây lúc bọn họ nói xấu cậu, tớ đã không lên tiếng bênh vực cậu.”

Tôi cất chiếc USB vào túi.

“Không sao.”

Cô ấy kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Tôi nói: “Tôi không thích ép buộc người khác phải giúp mình.”

“Nhưng bây giờ cậu sẵn sàng bổ sung bằng chứng cho tôi, tôi nhận.”

Trần Giai Giai ngẩn người, rồi đột nhiên mỉm cười.

“Cậu thực tế thật đấy.”

Tôi cũng cười.

“Cảm ơn vì lời khen.”

16

Tạ Nghiên Từ làm việc rất nhanh.

Ngày hôm sau, anh ta đã nhắn tin cho tôi.

“Ba giờ chiều thứ Sáu, có buổi thuyết trình gọi vốn ươm tạo của câu lạc bộ khởi nghiệp.”

“Sẽ có nhà đầu tư và cố vấn khởi nghiệp của trường đến dự.”

Tôi trả lời anh ta:

“Đã nhận.”

Anh ta lại nhắn:

“Tầng hai nhà ăn khi nào thì mời?”

Tôi nhìn màn hình khẽ cười.

“Đợi khi nào tôi lấy được vốn.”

Tạ Nghiên Từ:

“Qua cầu rút ván à?”

Tôi:

“Cầu còn chưa đi qua hết.”

Bên kia hiển thị đang nhập, vài giây sau, gửi đến một câu:

“Lâm Vãn, em đúng là chẳng chịu thiệt thòi chút nào.”

Tôi trả lời:

“Từng chịu rồi.”

“Nên bây giờ không chịu nữa.”

Nhắn xong dòng này, tôi bỏ điện thoại xuống, tiếp tục sửa PPT.

Cơ hội thuyết trình gọi vốn đến quá nhanh.

Tôi phải nắm chắc.

Hai ngày tiếp theo, hầu như tôi không ngủ.

Ban ngày lên lớp, tối về sửa mô hình, nửa đêm thì họp online với bạn làm kỹ thuật.

Lúc nào buồn ngủ quá thì vào nhà vệ sinh hắt nước lạnh lên mặt.

Người trong gương sắc mặt trắng bệch, quầng thâm đen sì.

Quả thực không được đẹp cho lắm.

Nhưng tôi rất thích dáng vẻ này của mình.

Bởi vì tôi biết, tôi đang tiến về phía trước, là dựa vào chính bản thân mình từng chút từng chút moi ra cơ hội.

Chiều thứ Sáu, tôi đến phòng thuyết trình sớm nửa tiếng.

Tạ Nghiên Từ đã đứng đợi ở cửa.

Anh ta mặc một bộ vest màu xám đậm, tay cầm danh sách.

Thấy tôi, ánh mắt anh ta dừng lại trên mặt tôi một giây.

“Em bao lâu rồi chưa ngủ?”

Tôi nói: “Không đếm.”

Anh ta cau mày: “Thuyết trình xong thì đi nghỉ đi.”

“Lấy vốn đã.”

“Không cần sức khỏe nữa à?”

Tôi nhìn anh ta một cái.

“Đàn anh Tạ, anh biết đối với người nghèo, thứ xa xỉ nhất là gì không?”

Anh ta không nói gì.

Tôi thay anh ta trả lời:

“Là cơ hội.”

“Sức khỏe có thể từ từ bồi bổ lại sau, nhưng cơ hội bỏ lỡ rồi thì chưa chắc đã có lại.”

Tạ Nghiên Từ im lặng một lát.

Anh ta đưa cho tôi một ly cà phê nóng.

“Không đường.”

Tôi nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Lần này không cần trả lại.”

Tôi nhướng mày: Tại sao?”

Anh ta nói: “Coi như tôi đầu tư.”

Tôi cúi đầu nhìn ly cà phê.

“Đàn anh Tạ, mấy phú nhị đại các anh đầu tư keo kiệt thế sao?”

Anh ta bị tôi chọc tức đến bật cười.

“Vậy phải xem biểu hiện hôm nay của em thế nào đã.”

“Nếu biểu hiện tốt thì sao?”

“Đầu tư thêm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)