Chương 2 - Người Bạn Của Tôi Có Thứ Gì Đó Khác
Vì mải nghĩ ngợi, lúc chạy không chú ý phía trước, tôi đã đâm sầm vào lưng của một nam sinh.
Cậu ấy bị tôi đâm mạnh đến mức loạng choạng mấy bước mới đứng vững, còn tôi chỉ lùi về sau hai bước là giữ được thăng bằng.
Cậu bạn đứng bên cạnh, cũng mặc đồng phục, quay đầu lại nhìn tôi đầy ngạc nhiên, trong mắt là sự sững sờ.
Nam sinh kia đưa tay xoa lưng, quay đầu lại với vẻ giận dữ.
Biết rõ mình khỏe cỡ nào, tôi vội vàng bước tới cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi, tớ không kịp dừng lại. Cậu không sao chứ? Có cần đến phòng y tế không?”
“Cậu…”
Nam sinh bị thái độ tích cực của tôi làm cho nghẹn lời, hơn nữa khi thấy tôi chỉ cao tới vai mình là một cô gái nhỏ nhắn, cậu cũng không biết nên nói gì.
Thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ không biết có phải mình quá yếu nên mới bị một cô gái nhỏ như vậy đâm cho suýt bay ra ngoài.
Tôi nhìn vẻ mặt tức tối của cậu ta, mà nhìn thời gian thì sắp muộn học.
Tôi nhanh chóng lục túi phụ của balo, lấy ra một gói kẹo sữa Đại Bạch Thố chưa bóc.
“Xin lỗi nhé, cái này coi như là bồi thường trước. Bọn tớ học sớm hơn chút, tớ sắp trễ học rồi. Nếu cậu cảm thấy không khỏe thì tới lớp 10 khối 3 tìm tớ. Tớ tên là Ngọc Uyển Hy.”
Nói xong tôi nhét vội gói kẹo vào tay cậu ấy, rồi không để cậu phản ứng, quay người chạy thẳng về phía trường.
Bỏ lại hai người phía sau đứng ngây ra nhìn theo tôi rời đi với tốc độ kinh ngạc.
4.
Suốt cả tiết tự học buổi sáng, tôi không hề nghĩ tới Cảnh Dương.
Ngược lại còn hơi lo lắng về cậu bạn mà tôi đã đâm vào sáng nay.
Dù sao từ nhỏ đến lớn tôi luôn có chỉ số sức mạnh vượt trội.
Khó khăn lắm mới chịu đựng hết tiết học, tôi lại không dám ra khỏi lớp, chỉ ngồi lì nhìn chằm chằm về phía cửa lớp.
Tôi do dự không biết làm sao để tìm cậu bạn đó, vì lúc sáng gấp quá đến nỗi quên hỏi lớp cậu ấy.
Tôi thở dài, nằm úp mặt xuống bàn.
Bạn cùng bàn Lâm Niệm Niệm ghé sát lại trêu chọc:
“Đợi ai vậy? Là Cảnh Dương nhà cậu à?”
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, nhíu mày:
“Nhà tôi gì chứ? Đừng nói vậy.”
“Ngại rồi à? Ai mà chẳng biết Cảnh Dương bên lớp Một ba năm cấp ba ngày nào cũng đưa đón cậu đi học.
Thanh mai trúc mã, hai đứa ngây thơ dễ thương…”
“Được rồi, đừng nói nữa, bọn tớ chỉ là… hàng xóm bình thường, chăm sóc nhau thôi.”
Trước đây tôi cũng từng nghĩ mình là người đặc biệt duy nhất trong lòng Cảnh Dương.
Nhưng bây giờ mới nhận ra không phải như vậy.
Vì thế những lần bạn bè đùa giỡn tôi đều chỉ biết cười trừ ngại ngùng.
Còn hiện tại khi đã hiểu rõ lòng Cảnh Dương, tôi không muốn cũng không nên để mọi người tiếp tục hiểu lầm.
Tôi vội lên tiếng giải thích:
“Sau này mọi người đừng nói vậy nữa, Cảnh Dương… nếu sau này tớ thật sự thích người khác thì khó mà giải thích được.”
Lâm Niệm Niệm ngẩn ra, không ngờ tôi lại nói như thế.
Nhưng nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của tôi, cô ấy hiểu tôi không đùa, liền gật đầu đồng ý.
Chỉ là vẫn không nhịn được mà âm thầm quan sát biểu cảm của tôi, muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
Tôi không nói gì thêm, cúi đầu nhìn quyển vở bài tập trên bàn, có chút thất thần.
Đột nhiên có người ở cửa lớp gọi tôi:
“Uyển Hy, có người tìm cậu.”
Tôi tưởng là Cảnh Dương, ngẩng đầu nhìn thì lại thấy là cậu bạn bị tôi đâm phải hồi sáng.
Tôi giật mình bật dậy, phản ứng đầu tiên là: chết rồi, lại gây họa rồi.
Tôi lo lắng bước nhanh ra ngoài, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt hóng chuyện của Lâm Niệm Niệm và vài bạn học khác đang dõi theo từng cử động của tôi.
Vừa đến trước mặt cậu bạn, tôi không kìm được hỏi:
“Cậu không sao chứ? Có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Cậu ấy nhìn vẻ mặt sốt ruột của tôi, khóe môi không nhịn được cong lên:
“Tớ không sao, nhưng mà cậu đúng là khỏe thật, lưng tớ giờ vẫn còn đau một chút.”
Tôi hoàn toàn không nhận ra vẻ tinh nghịch trong giọng điệu của cậu ấy, thật sự tin là thật, liền định đưa cậu đi phòng y tế:
“Á, vậy làm sao giờ? Cậu đã đến phòng y tế chưa? Để tớ dẫn cậu đi khám thử nhé.”
“Không cần đâu.”
Cậu ấy vội ngăn lại, vì đi thật chỉ tổ lộ chuyện:
“Tớ đùa thôi, tớ ổn rồi. Cái thân hình nhỏ nhắn của cậu có thể mạnh đến mức nào chứ.
Tớ chỉ thấy chắc là cậu thật sự thích ăn kẹo nên mới mang nhiều vậy mà cho tớ hết. Tớ thấy hơi ngại.
Này, tớ lấy hai viên ra ăn coi như nhận bồi thường rồi, phần còn lại trả lại cho cậu.”
Cậu nói rồi lấy kẹo từ phía sau ra đưa cho tôi.
Tôi hơi bất ngờ, không biết có phải vì giọng nói của cậu ấy dễ nghe quá, như có ma lực, khiến tôi theo bản năng đưa tay nhận lấy.
Đến lúc đứng gần, nhìn kỹ lại mới phát hiện:
Cậu ấy dáng người cao ráo, vai rộng eo thon, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao, đường nét gương mặt rõ ràng, tóc mái lòa xòa trước trán nhẹ bay.
Rõ ràng đều mặc đồng phục học sinh như nhau, nhưng cậu ấy lại cho người ta cảm giác vừa sạch sẽ vừa điển trai.
Cậu mỉm cười, đặt gói kẹo nhẹ nhàng vào tay tôi.
“À đúng rồi, quên giới thiệu, tớ tên là Nguyễn Kiều Nam, lớp Ba.”
Cậu ấy gãi đầu, hơi ngại ngùng.