Chương 8 - Người Anh Không Huyết Thống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chiếu Ninh, từ lúc đó anh đã không còn là một người anh trai tốt nữa.”

Tôi mãi vẫn chưa phản ứng kịp, một lúc sau mới hỏi:

“Vậy anh biết tôi thích anh từ bao giờ?”

“Không biết.”

Kỷ Minh Đình nói:

“Cũng không cần biết.”

Anh suy nghĩ một lát rồi bật cười.

“Nếu nhất định phải nói, chắc là lúc phát hiện con rối em giấu dưới đáy tủ.”

“Anh còn tưởng bí mật của mình bị em phát hiện rồi, sau đó mới nhận ra sau lưng nó viết tên anh.”

“Sau khi biết em thích anh, đương nhiên anh rất vui.”

“Bởi cuối cùng anh cũng có lý do để thuyết phục bản thân tiếp tục không buông tay.”

Vậy nên anh chẳng nói gì.

Chỉ từng bước dẫn tôi đi về phía mình.

Tôi chớp mắt, mãi sau mới nhận ra một vấn đề.

“Sao anh lại phát hiện con rối dưới đáy tủ của tôi?”

Kỷ Minh Đình khẽ ho một tiếng.

“Không còn sớm nữa, chúng ta về trước đi.”

Tôi túm lấy cổ tay anh.

“Anh lục đồ của tôi?”

Rất lâu sau anh mới chịu thua, đưa tay xoa đầu tôi.

“Được rồi, lục đồ của em là anh sai.”

“Anh trai sợ em giấu anh có bí mật, kết quả lục ra một con rối viết tên mình.”

“Chiếu Ninh.”

“Em không biết hôm đó anh vui đến mức nào đâu.”

Vốn dĩ tôi nên tức giận.

Tức vì anh tự tiện lục đồ của tôi.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy vô cùng kích động.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh:

“Vậy chuyện tôi thích anh hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh?”

Kỷ Minh Đình không lập tức trả lời.

Rất lâu sau, anh mới nói:

“Không phải trong dự đoán.”

“Mà là trong mong đợi của anh.”

Kỷ Minh Đình đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao anh không nói sớm?”

“Bởi vì em muốn đi.”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Em muốn chuyển ra ngoài, muốn loại anh khỏi cuộc sống của em.”

“Chiếu Ninh, chuyện đó anh không chịu nổi.”

Tôi nói:

“Kỷ Minh Đình, anh cũng ghê tởm giống tôi.”

Anh ôm tôi vào lòng.

“Ừ.”

“Anh ghê tởm.”

9

Ngày thứ ba sau khi tôi và Kỷ Minh Đình ở bên nhau, anh dẫn tôi đi gặp chú dì.

Ban đầu tôi không muốn nhanh như vậy.

Nói chính xác hơn, tôi hoàn toàn chưa nghĩ ra nên đối mặt với họ thế nào.

Trong mắt bố mẹ Kỷ Minh Đình, tôi luôn là đứa trẻ họ nhìn lớn lên.

Không phải con ruột nhưng chẳng khác gì con ruột.

Dì Kỷ từng chọn váy cho tôi, từng đi họp phụ huynh, từng dạy tôi cách chọn thỏi son đầu tiên.

Ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi, dì còn ôm tôi khóc rồi nói:

“Chiếu Ninh lớn rồi.”

Chú Kỷ không giỏi biểu đạt tình cảm nhưng luôn nhớ ngày tôi tham gia từng cuộc thi.

Trước kỳ thi sẽ dặn nhà bếp hầm canh cho tôi.

Khi có người nói tôi ăn nhờ ở đậu chú chỉ thản nhiên đáp:

“Chiếu Ninh là khách quý của nhà họ Kỷ.”

Họ thật sự thương tôi.

Vì thế chuyện này mới càng khó nói.

Bữa tối hôm ấy, không khí nhà họ Kỷ rất vui vẻ.

Dì Kỷ vẫn gắp thức ăn cho tôi như thường ngày, cười hỏi:

“Chiếu Ninh gần đây gầy đi phải không? Mở phòng tranh mệt quá à?”

Tôi nói:

“Không đâu dì.”

Dì trách:

“Còn nói không, mặt nhỏ đi cả một vòng rồi. Con đấy, lúc nào cũng hiểu chuyện quá mức, chuyện gì cũng không chịu nói.”

Chú Kỷ nhìn Kỷ Minh Đình:

“Con cũng vậy. Em gái bận thành thế này cũng không biết chăm sóc nó nhiều hơn.”

Kỷ Minh Đình đặt đũa xuống, nhìn tôi một cái.

Trong lòng tôi chợt căng thẳng.

Đừng.

Tôi dùng ánh mắt cầu xin anh.

Ít nhất đừng nói ngay bây giờ.

Nhưng Kỷ Minh Đình giống như không nhìn thấy.

Dì Kỷ vẫn đang cười:

“Hai đứa từ nhỏ đã thế này. Minh Đình bảo vệ Chiếu Ninh, Chiếu Ninh cũng bám Minh Đình nhất. Lớn từng này rồi mà vẫn chẳng khác hồi nhỏ.”

Chú Kỷ hiếm khi cũng bật cười:

“Anh em tình cảm tốt là chuyện tốt.”

Tay cầm đũa của tôi khựng lại.

Anh em.

Hai chữ ấy trước đây từng bảo vệ tôi.

Giờ lại giống một sợi chỉ mảnh đang siết lấy cổ, khiến tôi khó thở.

Ngay giây tiếp theo, Kỷ Minh Đình đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Cả bàn ăn im bặt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)