Chương 4 - Người Anh Không Huyết Thống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc ấy tôi cố ý chọn một trường đại học trong thành phố, cách nhà rất gần, như vậy tôi vẫn có thể thường xuyên gặp anh.

Vừa hay chú dì cũng ủng hộ.

Năm ấy chính Kỷ Minh Đình đã giúp tôi điền nguyện vọng.

Mùa đông năm đó, vì chuẩn bị thi cuối kỳ nên tôi thường học đến khuya.

Tối nào anh cũng mang cho tôi một cốc sữa nóng, có hôm là nước mật ong, có hôm là hoa quả đã cắt sẵn.

Tôi hỏi:

“Anh, sao anh còn chưa ngủ?”

Anh tựa vào cửa, cười nói:

“Thấy đèn phòng em vẫn sáng.”

Tôi cầm chiếc cốc, đầu ngón tay bị thành cốc nóng làm ấm lên, trong đầu lại chỉ có một ý nghĩ:

Xong rồi.

Đến cả kẻ lừa đảo tôi còn sẵn lòng tin.

Vậy chắc tôi thật sự hết cứu rồi.

Sau đó tôi giấu con rối và lá bùa xuống đáy tủ quần áo.

Không lấy chúng ra nữa.

Nhưng cũng không vứt đi.

Chúng giống như bằng chứng phạm tội của tôi.

Chứng minh tôi từng xấu xa đến mức muốn kéo Kỷ Minh Đình xuống khỏi nơi cao đẹp ấy, muốn anh nhìn tôi, yêu tôi, tốt nhất là từ nay đừng nhìn bất kỳ ai khác nữa.

5

Bốn năm đại học, tôi ngày càng giống Kỷ Minh Đình.

Đó là lời người khác nói.

Họ nói Ôn Chiếu Ninh tính tình tốt, dễ chịu, đối xử với người khác khiến người ta cảm thấy thoải mái, làm việc cũng chu đáo.

Có người trêu:

“Em với anh Minh Đình đúng là lớn lên bên nhau, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng giống.”

Tôi cười:

“Anh ấy dạy tốt.”

Thật ra không phải anh dạy tốt.

Mà là tôi đang bắt chước anh.

Kỷ Minh Đình dịu dàng, tôi học cách dịu dàng.

Kỷ Minh Đình đường hoàng, tôi học cách đường hoàng.

Tôi từng chút từng chút cắt tỉa bản thân thành dáng vẻ giống anh.

Ngày tốt nghiệp đại học, tôi trở về nhà họ Kỷ ăn cơm.

Dì Kỷ đích thân xuống bếp, làm rất nhiều món tôi thích.

Chú Kỷ hiếm khi về sớm như vậy.

Ngay cả Kỷ Minh Đình cũng hủy buổi xã giao tối hôm đó.

Không khí trên bàn ăn rất vui vẻ.

Dì Kỷ nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy ý cười:

“Chiếu Ninh nhà chúng ta thật sự lớn rồi.”

Chú Kỷ gật đầu:

“Sau này muốn làm gì con đều có thể tự quyết định.”

Tôi tưởng họ chỉ vui vì tôi tốt nghiệp.

Cho đến sau bữa cơm, chú Kỷ gọi tôi vào phòng sách.

Trên bàn đặt một túi giấy da bò rất dày.

Dì Kỷ nắm tay tôi, nhẹ giọng nói:

“Chiếu Ninh, đây là những thứ năm xưa bố mẹ con để lại cho con.”

Tôi sững người.

Chú Kỷ nói:

“Bất động sản, quỹ đầu tư, tài khoản, còn có một số đồ cũ. Bao năm nay chú dì vẫn thay con giữ chúng. Bây giờ con đã tốt nghiệp đại học rồi, cũng đến lúc trả lại cho con.”

Trả lại cho tôi.

Ba chữ ấy rõ ràng rất dịu dàng.

Nhưng tại sao ngực tôi lại đau đến thế?

Chiếc túi giấy được đẩy đến trước mặt tôi.

Bên trong có giấy tờ nhà đất, thẻ ngân hàng, tài liệu quỹ đầu tư và một lá thư mẹ để lại cho tôi.

Giấy thư đã hơi cũ, nhưng nét chữ vẫn rất rõ.

Trong thư mẹ viết:

“Chiếu Ninh, những thứ bố mẹ để lại cho con là để sau này con có chỗ dựa, có quyền tự do lựa chọn.”

Mẹ nói:

“Con phải lớn lên thật tốt.”

“Con phải được tự do.”

Tôi nhìn lá thư ấy rất lâu, rất lâu không nói gì.

Dì Kỷ tưởng tôi đau lòng nên nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

“Đứa trẻ ngoan, sau này những thứ này đều là của con. Bố mẹ con đã để lại cho con rất nhiều tình yêu.”

Tôi gật đầu.

Khi nước mắt rơi xuống, thậm chí tôi vẫn đang cười.

Tôi biết họ có ý tốt.

Họ thay tôi bảo vệ tất cả những gì bố mẹ để lại.

Đến khi tôi thật sự trưởng thành, họ lại nguyên vẹn trả lại cho tôi.

Họ không hề mắc nợ tôi.

Họ tốt quá.

Tốt đến mức ngay cả việc tôi suy sụp cũng giống như không biết điều.

Nhưng khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

Xong rồi.

Cuối cùng họ cũng sắp trả tôi lại cho chính tôi.

Đêm đó, tôi trở về phòng, mở ngăn dưới cùng của tủ quần áo rồi lấy con rối cùng lá bùa ra.

Sau lưng con rối viết tên Kỷ Minh Đình.

Tôi nhìn ba chữ ấy rồi bất chợt bật cười.

Cười mình hoang đường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)