Chương 10 - Người Anh Không Huyết Thống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chính vì biết nên tôi mới đau khổ.

Mới hết lần này đến lần khác tự nhắc bản thân không được thích Kỷ Minh Đình.

Tôi quỳ xuống.

Kỷ Minh Đình kéo tôi nhưng tôi không đứng dậy.

“Chú, dì.”

“Con xin lỗi.”

“Con khiến hai người thất vọng rồi.”

Dì Kỷ khóc, muốn tới đỡ tôi.

Chú Kỷ lại nhắm mắt, giọng lạnh đến đáng sợ.

“Ôn Chiếu Ninh.”

Đây là lần đầu tiên ông nghiêm khắc gọi đầy đủ tên tôi như vậy.

“Con về phòng trước đi.”

“Khoảng thời gian này, hai đứa không được gặp nhau.”

Kỷ Minh Đình lập tức nói:

“Bố.”

Chú Kỷ quát:

“Im miệng!”

“Bây giờ tao không muốn nghe con nói chuyện.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ Minh Đình.

Thái dương anh vẫn đang chảy máu, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều đặt trên người tôi.

Tôi bỗng nhớ đến bữa tiệc nhiều năm trước.

Anh từng nói với tôi:

Khi không muốn nói thì cứ nhìn anh.

Anh sẽ nói thay em.

Nhưng lần này, tôi không chờ anh nói thay nữa.

Tôi nhìn dì Kỷ rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Dì.”

“Lần này con không thể qua đó.”

Dì Kỷ sững người.

Tôi lau nước mắt rồi chậm rãi đứng lên.

“Con biết hai người nhất thời không thể chấp nhận.”

“Con cũng biết chuyện này đối với hai người rất hoang đường.”

“Nhưng con không còn là trẻ con.”

“Con không thể một mặt nói mình đã trưởng thành, mặt khác khi phải đối mặt với hậu quả lại trốn sau lưng anh ấy.”

Kỷ Minh Đình nhìn tôi.

“Con sẽ chuyển ra ngoài.”

“Con sẽ chứng minh cho hai người thấy một mình con vẫn có thể sống tốt, cũng có thể chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”

Kỷ Minh Đình bỗng bật cười.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Trên mặt anh vẫn còn máu.

Chật vật đến mức chẳng giống Kỷ Minh Đình mà tôi từng biết chút nào.

10

Tôi chuyển khỏi nhà họ Kỷ.

Ngày tôi đi, dì Kỷ không ra tiễn.

Chú Kỷ cũng không.

Chỉ có tài xế nhà họ Kỷ giúp tôi chuyển hành lý lên xe.

Tôi biết họ vẫn còn giận.

Cũng biết thứ họ cảm thấy nhiều hơn là đau lòng.

Nếu một ngày nào đó, một đứa trẻ tôi bảo vệ từ nhỏ đến lớn đột nhiên nói nó yêu con của tôi, chắc tôi cũng sẽ cảm thấy trời sập.

Cuối cùng tôi chuyển vào một căn nhà nhỏ bố mẹ để lại.

Không lớn, cách phòng tranh của tôi hơi xa.

Ngoài cửa sổ có một cây ngô đồng rất cao.

Đêm đầu tiên, tôi ngồi một mình trên sàn phòng khách, mở lá thư mẹ để lại rồi đọc thêm một lần nữa.

“Chiếu Ninh, con phải được tự do.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rồi bất chợt khóc rất lâu.

Trước đây tôi vẫn tưởng tự do nghĩa là rời khỏi nhà họ Kỷ, rời khỏi Kỷ Minh Đình, rời khỏi đoạn tình cảm vốn không nên tồn tại ấy.

Kỷ Minh Đình bị chú Kỷ nhốt ở nhà nửa tháng.

Nghe nói chú Kỷ dừng mấy dự án anh đang phụ trách, dì Kỷ cũng không chịu gặp anh.

Nhưng tối nào tôi cũng nhận được tin nhắn của anh.

Chẳng qua là hỏi tôi đã ăn chưa, sống có quen không, ngủ có ngon không.

Con người Kỷ Minh Đình này, dù bị nhốt trong nhà cũng vẫn muốn vươn tay vào cuộc sống của tôi.

Một ngày nọ, anh gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh là một con rối gỗ.

Phía sau viết tên tôi.

Bên cạnh còn có một lá bùa nhăn nhúm.

Tôi:

“…”

Cuối cùng tôi không nhịn được, nhắn lại.

“…Cái này của anh bao nhiêu tiền?”

Anh trả lời gần như ngay lập tức.

“Ông ta lấy của anh tám trăm tám mươi tám.”

Tôi nhìn màn hình rồi tức đến bật cười.

“Ông ta chỉ lấy của tôi sáu trăm sáu mươi sáu.”

Kỷ Minh Đình gửi một tin nhắn thoại.

Tôi bấm nghe.

Giọng anh mang theo chút ý cười trầm thấp.

“Có lẽ ông ta cảm thấy anh dễ lừa hơn.”

Tôi ôm điện thoại, bất giác bật cười.

Nhưng tối hôm đó, tôi ngủ rất ngon.

Nửa tháng sau, dì Kỷ tới tìm tôi.

Khi dì đến, tôi đang sắp xếp khung tranh trong phòng tranh.

Nhìn thấy dì đứng ngoài cửa, chiếc khung trong tay tôi suýt rơi xuống đất.

“Dì.”

Dì Kỷ nhìn tôi.

Mắt vẫn hơi đỏ nhưng vẻ mặt đã bình tĩnh hơn nhiều.

Dì nói:

“Không định mời dì vào ngồi sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)