Chương 4 - Ngược Dòng Thời Gian Tìm Lại Tình Yêu
Xem ra Dung Hành đã sớm thầm thương trộm nhớ nàng rồi.
Cũng coi như trời xui đất khiến, cuối cùng giúp chàng thực hiện được tâm nguyện.”
Kỳ Lăng Sương như vừa phát hiện ra một bí mật lớn.
Nghe nàng nói, ta cũng nhớ lại.
Kiếp trước, khi ta phát hiện bức thư ấy trên giá sách của Dung Hành, cũng là bởi ta nhìn thấy ở đó một khu vực chứa đầy sách vở mang bút tích của mình.
Không chỉ có những tác phẩm sau khi ta và chàng thành hôn, mà còn có rất nhiều thứ ta viết khi còn ở khuê phòng.
“Dung Hành tên này vốn giỏi nhất thư họa. Hai người đúng là cùng chung sở thích.”
“Ta phải trở về nơi đóng quân rồi.
Hôm nay đến từ biệt nàng.”
“Nàng phải đi rồi sao?”
“Đương nhiên.
Chí hướng của ta không ở đây, sớm nên trở về rồi. Kinh thành này nhốt ta đến tay chân đều ngứa ngáy.”
Lăng Sương thật sự vô cùng yêu thích cuộc sống hào sảng ấy.
Ánh mắt nàng tràn đầy niềm vui vì sắp được rời đi.
Ta không nỡ xa nàng.
Nhưng ta càng không nỡ nhìn nàng bị mắc kẹt ở đây.
“Nàng phải sống thật rực rỡ đấy. Trời đất rộng lớn, nếu sau này Dung Hành phụ nàng, cùng lắm thì đến nương nhờ ta!”
Lăng Sương cười đùa nói.
“Ồ? Nàng định bắt cóc Uyển Uyển của ta đi đâu?”
Dung Hành vừa bước vào cửa đã đi tới.
“Đúng là không thể nói xấu người ta sau lưng mà, ha ha ha.
Vậy ta chúc hai người —
Bạch đầu giai lão.
Đại Tây Bắc, ta thay hai người giữ lấy.
Còn giang sơn này, hai người cũng phải giữ cho tốt!”
Ánh mắt Lăng Sương hiếm khi trở nên trầm tĩnh.
Ta biết nàng đang thay Kỳ gia bày tỏ lập trường với Dung Hành.
Dung Hành cũng nghiêm túc gật đầu với nàng.
Kỳ Lăng Sương rời đi.
Đi đến vùng trời tự do thuộc về nàng.
Còn ta cũng quyết định buông bỏ gông xiềng của chính mình.
09
Quả nhiên ta lại tìm thấy trong thư phòng Dung Hành khu vực hoàn toàn bị những tác phẩm của mình chiếm giữ.
Có thứ là bản ta mô phỏng tác phẩm của danh gia, có thứ là sách ta từng đọc rồi cẩn thận ghi chú, cũng có những bức tranh ta tùy tay vẽ.
Tất cả đều được cất riêng trong đủ loại hộp, không có lấy một nếp gấp hay một hạt bụi.
Ta vuốt những nét chữ do chính mình từng nét từng nét viết ra.
Những chuyện Dung Hành từng đối đãi với ta ở kiếp trước lại lần lượt hiện lên trong đầu.
Khi Dung Hành đến tìm, ta đang lật xem một quyển du ký sơn hải mà mình từng đọc.
Những lời phê chú trên đó thể hiện rõ sự tò mò của một nữ tử khuê các đối với thế giới bên ngoài.
Ta dường như nhìn thấy trong những dòng chữ ấy một linh hồn đã từng sống động.
“Uyển Uyển quả nhiên văn tài xuất chúng.”
Giọng Dung Hành kéo ta ra khỏi suy nghĩ.
Ta quay người, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của chàng.
“Điện hạ vậy mà âm thầm cất giữ nhiều bút tích của thiếp như thế.
Chẳng lẽ Điện hạ đã thèm muốn thiếp từ lâu rồi sao?”
Ta cười hỏi.
“Không phải.
Uyển Uyển, trước đây ta chỉ thưởng thức tài hoa của nàng. Dù từng muốn kết giao, nhưng vì nàng đã có hôn ước nên ta chưa từng nghĩ sẽ có bất kỳ dây dưa nào với nàng.”
Dung Hành đặt hai tay lên vai ta, nhẹ nhàng kéo ta ra để ta nhìn thẳng vào chàng.
“Chỉ là trời xui đất khiến, ta và nàng lại có quan hệ da thịt, ta còn từng nghĩ chẳng lẽ ông trời cố ý tác thành.
Mà nàng đã lựa chọn ở lại, ta đương nhiên sẽ trân trọng nàng hết lòng.”
Vẻ mặt Dung Hành vô cùng chân thành, trong mắt sáng lấp lánh.
Sống mũi ta cay cay. Cho dù chàng không nói, nhưng sự kiên trì suốt bao năm ở kiếp trước đã đủ để ta hiểu lòng chàng.
“Điện hạ, ta có một chuyện rất kỳ lạ muốn nói với chàng.”
Ta kể lại toàn bộ mọi chuyện ở kiếp trước cho Dung Hành.
Từ chuyện bị tính kế đưa lên giường chàng, đến việc trong lòng ta tràn đầy áy náy, chỉ cầu xin Thái tử che chở cho Tống Giang và nhà mẹ đẻ;
Từ chuyện Tống Giang từng bước leo lên, cưới đích nữ Hầu phủ, quan lộ thênh thang;
Cho đến chuyện ta bị nhốt trong Đông cung, triền miên trên giường bệnh, đến lúc hấp hối mới nhìn thấy bức thư phủ bụi ấy và biết được toàn bộ âm mưu.
Từng câu từng chữ đều là đau khổ thấu xương mà ta đã chịu ở kiếp trước.
Nói đến cuối cùng, đầu ngón tay ta khẽ run nhưng không rơi nước mắt.
Nước mắt ấy đã chảy cạn từ kiếp trước rồi.
Bây giờ được sống lại một đời, ta sẽ không còn khóc vì chuyện cũ nữa.
Dung Hành nghiêm túc lắng nghe. Ban đầu chàng còn bình tĩnh, sau đó là không thể tin nổi, cuối cùng sắc mặt trở nên âm trầm, trong mắt cuộn trào đau lòng và tức giận.
Chàng đưa tay nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp và mạnh mẽ.
“Nàng yên tâm.
Bổn cung sẽ đòi lại công đạo cho nàng.”
Từ kiếp trước, vì áy náy với ta, chàng từng âm thầm trải đường cho Tống Giang, tiến cử hắn, dọn sạch mọi trở ngại trên con đường làm quan của hắn.
Phần ân tình ấy, đời này đều sẽ thu hồi.
“Điện hạ mang thiên hạ trong lòng, không cần vì chút chuyện nhỏ của ta mà phân tâm.
Huống hồ, món nợ của ta, ta muốn tự mình đòi lại.”
“Được, đều nghe nàng.
Chỉ là nếu nàng cần, ta vĩnh viễn ở sau lưng nàng.”
10
Mấy ngày gần đây, Tống Giang đang chìm trong giấc mộng đẹp.
Hắn qua lại mật thiết với Thẩm Tịch của Trường Bình Hầu phủ, tự cho rằng mình đã nắm được chiếc thang dẫn lên mây xanh
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng