Chương 1 - Ngôi Vị Đầu Sỏ Chia Rẽ
Ta là Quý phi do đích thân Tống Tuân sắc phong.
Ngày ta nhập cung, trong nhà tìm lại được trưởng tỷ đã thất lạc nhiều năm.
Nàng thấy ta khoác gấm mặc lụa.
Trong lòng đầy ngưỡng mộ: “Ta gả cho một con ma đoản mệnh.”
“Tiểu muội, muội mệnh tốt hơn ta, có thể vào cung gả cho thiên tử.”
Cha nương vì áy náy trong lòng, bảo ta nhường ngôi vị Quý phi cho nàng.
Kiếp trước, ta không chịu nhường.
Nhưng về sau trong cung yến, Tống Tuân vừa gặp trưởng tỷ, liền thất thần.
Hóa ra bọn họ từng là phu thê.
Khi ấy, trưởng tỷ đã tái giá, hai người lại một lần nữa bỏ lỡ nhau.
Ta trở thành kẻ đầu sỏ chia rẽ bọn họ.
Trở lại ngày trưởng tỷ về nhà.
Ta chủ động đề nghị: “Trưởng tỷ cũng là đích nữ của phủ họ Khương.”
“Đạo thánh chỉ này, nàng cũng có thể tiếp nhận.”
01
Trưởng tỷ nghe vậy, trên mặt lộ vẻ thẹn thùng.
Nàng nhào vào lòng mẫu thân: “Con sao có thể cướp hôn sự của tiểu muội được?”
“Nàng không vào cung cũng có thể gả cho một nhà tử tế.”
Trong mắt mẫu thân ngập tràn áy náy.
Bà ôm lấy trưởng tỷ: “Minh Châu, con vốn là minh châu trong lòng bàn tay của cha nương, phải được nam tử tốt nhất thế gian xứng đôi mới phải.”
Nhưng trưởng tỷ vẫn còn lo lắng.
“Bệ hạ biết rồi, liệu có trách phủ Khương ta khi quân hay không?”
Phụ thân nhìn về phía thánh chỉ sắc phong trong tay ta.
“Trên thánh chỉ chỉ nói, muốn phong đích nữ nhà họ Khương làm Quý phi.”
“Nhưng nhà họ Khương ta có hai vị đích nữ.”
Kiếp trước cũng là như vậy.
Cha nương nắm lấy sơ hở trong đạo thánh chỉ sắc phong này.
Ép ta nhường ngôi vị Quý phi.
Ta đương nhiên không chịu.
Chỉ bởi vì, ta đã sớm có tình với Tống Tuân.
Mồng ba tháng ba, tiết Thượng Tị.
Ta cùng mấy vị khuê mật, bày tiệc du xuân bên bờ suối ngoài ngoại ô.
Hắn cải trang xuất cung, lại đúng lúc đi ngang qua.
Ta vừa thua trò ném thẻ vào bình.
Các tỷ muội phạt ta múa một khúc Xuân Tụ.
Ta phất tay áo mà múa.
Tống Tuân tiến lên, lấy cây ngọc tiêu bên hông xuống, lấy tiếng tiêu hòa cùng điệu múa.
Mọi người đều như si như say.
Một khúc múa kết thúc, hắn đi đến trước mặt ta.
Hỏi đến khuê danh của ta.
Ta không nói, hắn cũng không ép nữa.
Chỉ để lại một câu: “Sẽ có một ngày, nàng và ta sẽ gặp lại nhau.”
Về sau nữa, ta theo phụ thân vào cung dự yến.
Tống Tuân mặc một thân long bào vàng rực.
Ngồi ngay ngắn trên đài cao.
Hắn trông thấy ta, đáy mắt hàm chứa ý cười.
Lại còn trước mặt mọi người tặng ta ngọc bội.
Thiếu niên đế vương, dung nghi cao quý, ta đương nhiên cũng thầm trao tấm lòng thiếu nữ.
Có lẽ vì hai lòng tương thông.
Ngày hôm sau, thánh chỉ sắc phong ta làm Quý phi được đưa vào phủ Khương.
Cha nương còn chưa kịp vui mừng.
Hạ nhân đến bẩm, nói đã tìm được đại tiểu thư thất lạc nhiều năm.
Trưởng tỷ được ma ma dẫn vào trong nhà.
Nàng thần sắc khiếp nhược, vén tay áo bên trái lên.
Lộ ra một vết bớt hoa mai.
Mẫu thân thấy vậy, lập tức bật khóc thành tiếng.
Lại ôm chầm lấy trưởng tỷ: “Minh Châu của ta đã trở về rồi.”
Khương Minh Châu, đây là khuê danh của trưởng tỷ.
Phụ thân cũng đỏ hoe mắt.
Ông nói song hỷ lâm môn, cần bày yến chúc mừng.
Trưởng tỷ nghi hoặc, hỏi chuyện vui còn lại là gì.
Mẫu thân dịu dàng giải thích: “Đây là tiểu muội của con, Bảo Châu.”
“Bệ hạ vừa sắc phong nàng làm Quý phi.”
Trưởng tỷ nghe vậy, đưa tay tới kéo ta.
Nàng đầy lòng kinh ngạc ngưỡng mộ: “Ta không bằng tiểu muội có mệnh tốt, có thể gả cho thiên tử.”
“Phiêu bạt bên ngoài nhiều năm, ta cũng từng gả làm vợ người ta.”
“Nhưng đêm thành thân, chàng ấy đã mất.”
Trưởng tỷ nói xong, âm thầm rơi lệ, bộ dáng vô cùng đáng thương.
Cha nương vốn đã đầy lòng áy náy.
Lời này của trưởng tỷ càng khiến bọn họ đau lòng không thôi.
Ngôi vị Quý phi tôn quý vô song.
Phụ thân nhìn về phía ta: “Bảo Châu, để a tỷ con vào cung đi.”
Ông nói thánh chỉ chưa từng viết tên Quý phi.
Đã là đích nữ nhà họ Khương, a tỷ tự nhiên cũng có tư cách vào cung.
Mẫu thân cũng lên tiếng phụ họa.
Nhưng ta không đồng ý, không tiếc lấy cái chết để uy hiếp.
Cuối cùng cha nương đành thôi ý định ấy.
Ta được như nguyện vào cung.
Vốn tưởng rằng có thể cùng người trong lòng bên nhau trọn đời.
Nhưng rốt cuộc chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.
Một giấc mộng thành không mà thôi.
Ta rũ mắt, nhìn thánh chỉ trong tay, rồi giao nó cho trưởng tỷ.
“Trưởng tỷ thông tuệ xinh đẹp.”
“Vào cung rồi, nhất định cũng có thể được bệ hạ sủng ái.”
Lúc này trưởng tỷ mới không chối từ nữa.
Nàng nhận lấy thánh chỉ, lòng đầy vui mừng.
Lại ngẩng mắt nhìn ta.
Khiêm tốn nói một câu: “Ta và tiểu muội có đôi mày mắt tương tự, tiểu muội cũng là mỹ nhân.”
02
Kiếp trước, Tống Tuân cũng cực kỳ yêu đôi mày mắt của ta.
Hắn luôn khen ta dung mạo tuyệt sắc.
Đặc biệt là mày mắt, có phong thái của Lạc Thần.
Mỗi sáng thức dậy trang điểm.
Tống Tuân đều nhận lấy bút kẻ mày trong tay cung nữ.
Đích thân vẽ mày cho ta.
Hắn còn nói, muốn vẽ mày cho ta cả đời.
Phi tần trong cung ghen ghét.
Biết được việc này, liền muốn bày kế hủy dung mạo của ta.
Ta nhất thời bất cẩn trúng kế.
Mày mắt đều bị thương.
Tống Tuân vì vậy mà nổi trận lôi đình.
Mấy vị phi tần kia, từ đó biến mất khỏi chốn cung đình.
Hắn lại sai thái y chế thuốc.
Buông lời tàn nhẫn: “Nếu dung mạo của Quý phi không thể khôi phục, trẫm sẽ lấy mạng các ngươi!”
Các thái y sợ đến run lẩy bẩy.
Ta vội vàng cầu tình, mong Tống Tuân đừng giận lây người vô tội.
Hắn ôm ta vào lòng.
Giọng nói dịu dàng: “Châu nhi dung mạo tuyệt sắc, sao có thể bị tổn hại?”
“Đặc biệt là mày mắt, là thứ trẫm yêu nhất trong lòng, tuyệt đối không được tổn hại.”
“Bọn họ là thái y, nếu ngay cả chuyện này cũng chữa không xong, trẫm còn giữ bọn họ làm gì?”
Việc liên quan đến tính mạng cả nhà, thái y tự nhiên sẽ dốc hết sở học cả đời.
Cuối cùng ta cũng khôi phục dung mạo ban đầu.
Tống Tuân mừng rỡ, hôn nhẹ lên mày mắt ta, rồi ôm ta ngã xuống giường.
“Châu nhi, sinh thần của nàng sắp đến, trẫm muốn vì nàng thiết yến.”
Ta thẹn thùng e lệ.
Lại một lần nữa nói với Tống Tuân: “Trong nhà đều gọi thần thiếp là Bảo nhi, nhũ danh Châu nhi này, thần thiếp nghe vẫn chưa quen lắm.”
Tống Tuân cười khẽ, đưa tay cởi dây váy của ta, giọng nói triền miên.
“Nhưng trẫm lại thấy, Châu nhi hay hơn.”
03
Ngày sinh thần của ta, Tống Tuân thiết yến trong cung.
Quan viên từ ngũ phẩm trở lên.
Đều có thể đưa thê nữ vào cung dự yến, chúc mừng sinh thần ta.
Khi ấy, trưởng tỷ đã tái giá.
Phu quân là Vĩnh An hầu.
Thân phận tôn quý, lại trẻ tuổi có tài, còn cực kỳ yêu thương a tỷ.
Đó là lần đầu tiên nàng vào cung.
Nhưng theo quy củ.
Nam nữ phải chia hai bên ngồi riêng, Vĩnh An hầu không ở bên cạnh.
Trong lòng trưởng tỷ khiếp sợ.
Nhất thời bất cẩn làm đổ chén rượu.
Tống Tuân nghe tiếng nhìn sang.
Sau khi nhìn rõ dung mạo trưởng tỷ, hắn cũng làm đổ chén rượu.
Thất lễ trước ngự tiền chính là tội lớn.
Ta vội vàng thay trưởng tỷ thỉnh tội: “Bệ hạ, trưởng tỷ không phải cố…”
Lời ta còn chưa nói xong, Tống Tuân bỗng đứng dậy.
Trong mắt trưởng tỷ cũng ngấn lệ.
“Châu nhi.”
“A Tuân.”
Bọn họ đồng thời lên tiếng, tình ý miên man.
Bất cứ ai cũng nhìn ra có gì không ổn.
Vĩnh An hầu mím môi, thần sắc phức tạp.
Vội vàng đứng dậy kéo trưởng tỷ lại.
Lại nói với Tống Tuân: “Thần thê thất lễ trước ngự tiền, mong bệ hạ thứ tội.”
Hắn nhấn rất nặng hai chữ “thần thê”.
Tống Tuân là một vị hoàng đế tốt.
Cần chính yêu dân, chuyên tâm trị quốc, càng thân hiền tránh nịnh.
Vĩnh An hầu có công phò tá hắn lên ngôi.
Thê tử của công thần, hắn càng không thể nhuốm tay.
Tống Tuân che giấu tình ý trong lòng.
Quay đầu nhìn ta: “Châu nhi, vừa rồi trẫm gọi nàng, sao nàng không đáp?”
Hắn muốn dùng cách này che giấu chuyện vừa rồi.
Dẫu sao trong khuê danh của ta cũng có một chữ “Châu”.
Nhưng khác với trước kia.
Lần này, hắn gọi ta là Châu nhi, ta chỉ thấy nực cười đến cực điểm.
Hóa ra từ đầu đến cuối.
Ta chỉ là thế thân của trưởng tỷ mà thôi.
04
Sau cung yến ngày đó, Tống Tuân bắt đầu trở nên hồn vía lên mây.
Không còn đến Quan Thư cung thăm ta nữa.
Nửa tháng sau, rốt cuộc Tống Tuân không nhịn được.
Dùng danh nghĩa của ta truyền trưởng tỷ vào cung.
Ta biết chuyện này là do Vĩnh An hầu sai người đưa tin cho ta.
Hắn bảo ta đi khuyên Tống Tuân.
Bảo hắn chớ làm chuyện hồ đồ quân vương đoạt thê của thần tử.
Ta vội vã đi gặp Tống Tuân.
Vừa đến cửa tẩm cung, đã thấy trưởng tỷ lau nước mắt bước ra.
Nàng nhìn thấy ta, đáy mắt phức tạp.
“Mười năm ta ở Thanh Châu, từng ngẫu nhiên cứu một nam tử.”
“Sáng chiều ở bên nhau ba tháng.”
“Chàng nói muốn cưới ta, ta đầy lòng vui mừng chờ đến ngày thành thân.”
“Nhưng thật sự đến ngày đó, chàng vì bị người ta ám sát, còn chưa kịp bái đường với ta.”
“Ngay cả thi thể, cũng bị kẻ gian ném xuống vách núi.”
Ta chợt nhớ đến quá khứ của Tống Tuân.
Hắn vốn là con trai độc nhất của Thanh vương, cùng phụ thân ở đất phong Thanh Châu.
Được phong làm thế tử.
Năm Thiên Hòa thứ ba, hoàng đế băng hà vì bệnh.
Ngài không có con ruột.
Trước khi băng hà, để lại thánh chỉ, nói muốn nhận Tống Tuân làm con thừa tự.
Để hắn trở thành tân hoàng.
Đạo thánh chỉ kia bị kẻ có lòng cố ý che giấu.
Chậm nhiều ngày mới được Tống Tuân biết đến.
Mà khi ấy, đã có người ủng lập Bạch vương làm đế.
Mãi đến khi Tống Tuân chạy tới kinh thành.
Từ tay trung bộc nhận lấy thánh chỉ.
Chiêu cáo thiên hạ, mới đoạt lại hoàng vị vốn thuộc về hắn.
Nay nghĩ kỹ lại.
Hẳn là phe cánh của Bạch vương phái người ám sát Tống Tuân.
Hắn dứt khoát tương kế tựu kế.
Giả chết thoát thân, lại thúc ngựa nhanh đến kinh thành.
Phá tan âm mưu của Bạch vương.
Nhưng cũng vì vậy, hắn hoàn toàn bỏ lỡ trưởng tỷ.
Trưởng tỷ kích động không thôi.
Nàng mắng ta: “Nếu ngày đó ngươi chịu để ta thay gả, ta đã có thể cùng A Tuân nối lại tiền duyên, nhưng bây giờ… tất cả đều bị ngươi hủy rồi.”
“Khương Bảo Châu, ngươi đã đánh cắp đời ta, ngươi sẽ gặp báo ứng.”
Nàng căm hận rời cung, ta lại đi gặp Tống Tuân.
Trong tẩm điện nồng nặc mùi rượu.
Tống Tuân ôm vò rượu, lạnh lùng nhìn ta.
“Nếu lúc trước ngươi chịu để Châu nhi thay gả, phu thê chúng ta đã có thể đoàn tụ.”
“Nay ta lại chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng cùng người khác ân ái.”
“Khương Bảo Châu, đều là lỗi của ngươi!”
Hắn ném vò rượu về phía ta, lại gào thét bảo ta cút.
Vò rượu vỡ tan trên mặt đất.
Mảnh vỡ bắn lên, cứa qua mày mắt ta, tỳ nữ kinh hô.
Vội dùng khăn lụa thay ta cầm máu.
Tống Tuân ngày trước coi trọng dung mạo ta nhất.
Nay chỉ lạnh lùng nhìn, trong mắt không còn nửa phần thương tiếc.
Thậm chí hắn nói: “Đời này của nàng và ta, không cần gặp lại nữa.”
Trở về Quan Thư cung, ta bảo tỳ nữ mang gương đồng đến.
Lại cẩn thận nhìn mày mắt mình.
Mày như núi xa, mắt chứa nước thu, giống mày mắt của trưởng tỷ.
Sinh ra giống nhau như đúc.
Vậy nên từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của trưởng tỷ.
Tống Tuân cũng chưa từng yêu ta.
Ta phun ra một ngụm máu tươi, rồi mất ý thức.
Đợi khi tỉnh lại, mẫu thân ngồi bên giường, ta như thuở nhỏ.
Muốn nhào vào lòng mẫu thân mà khóc lớn.
Nhưng bà đẩy ta ra.
Bà trách ta: “Bảo nhi, nếu lúc trước con không ích kỷ thì tốt rồi.”
“Con đã hủy cả đời trưởng tỷ của con.”
Từ đó, ta trở thành kẻ đầu sỏ chia rẽ bọn họ.