Chương 4 - Ngôi Nhà Không Còn Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mặt bố lập tức mất hết máu.

“Bán rồi chúng tôi ở đâu?”

Tôi đeo khẩu trang, kéo vali của mình lên.

“Đó chính là điều mọi người nên nghĩ đến khi khóa tôi ngoài ban công.”

Chương 5

Tối hôm tôi chuyển vào khách sạn, điện thoại liên tục hiện thông báo trừ tiền thất bại.

Đầu tiên là tiền internet nhà Hứa Quế Phân.

Tiếp theo là khoản mười tám nghìn Lâm Nhã quẹt ở cửa hàng mẹ và bé.

Khoản cuối cùng là tiền trả góp ô tô tự động của Châu Minh Hạo.

Chưa đến mười phút, mẹ đã gọi tới.

“Thanh Nghiên, con mau mở lại thẻ đi.”

“Khoản vay mua xe của Minh Hạo mà quá hạn sẽ ảnh hưởng lịch sử tín dụng.”

Tôi sốt đến rét run toàn thân, nghe câu này lại bật cười.

“Con sốt cao thì không quan trọng, lịch sử tín dụng của nó lại quan trọng.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

Giọng mẹ lập tức mềm xuống.

“Mẹ biết tối qua con chịu ấm ức.”

“Chờ con về, mẹ bảo Nhã Nhã trả lại phòng ngủ chính cho con.”

“Bà thông gia cũng có thể tạm thời ra khách sạn ở.”

Nếu là trước kia, chỉ cần bà nói một câu mềm mỏng, có lẽ tôi đã nhượng bộ.

Nhưng lần này, tôi lại nhớ đến cánh cửa kính bị khóa trái.

Không phải bà không biết tôi tủi thân.

Chỉ là bà phát hiện sự tủi thân của tôi bắt đầu khiến bà phải trả giá.

“Không kịp nữa rồi.”

“Ngày mai luật sư Trần sẽ nộp hồ sơ lên tòa.”

Giọng mẹ lập tức cao vút.

“Con thật sự muốn bán nhà?”

“Bố mẹ là bố mẹ ruột của con đấy!”

“Chính vì bố mẹ là bố mẹ ruột nên con mới giữ lại mười phần trăm cho bố mẹ.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện tiêm thuốc hạ sốt.

Kim vừa cắm vào mạch máu, Châu Minh Hạo đã xông vào phòng truyền dịch.

Nó giật phăng dây truyền của tôi ra.

Đầu kim cào qua mu bàn tay, máu lập tức rỉ ra.

“Chị theo em về rút đơn!”

Những người xung quanh đồng loạt nhìn sang.

Tôi giữ lấy mu bàn tay đang chảy máu, đau đến đầu ngón tay tê dại.

“Sao cậu tìm được đến đây?”

Châu Minh Hạo cười lạnh.

“Mẹ biết thẻ bảo hiểm y tế của chị liên kết với bệnh viện này.”

“Chị không nghe điện thoại, bọn em chỉ còn cách tới tìm.”

Y tá bước tới ngăn cản, nó lại đẩy người ta ra.

“Đây là chuyện nhà chúng tôi!”

Tôi cầm điện thoại, trực tiếp bấm gọi cảnh sát.

“Chuyện cậu làm giả thỏa thuận còn chưa xử lý xong.”

“Bây giờ lại đến bệnh viện động tay động chân, cậu thấy mình chưa đủ rắc rối sao?”

Mặt nó giật một cái.

Giây tiếp theo, nó đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi.

“Chị, em sai rồi.”

Động tác quá nhanh khiến cả phòng truyền dịch lập tức vang lên tiếng bàn tán.

“Chị đừng bán nhà.”

“Nhã Nhã đang mang thai, bọn em không thể không có chỗ ở.”

Tôi cúi mắt nhìn nó.

“Căn nhà cưới hai phòng ngủ của hai người đâu?”

Sắc mặt Châu Minh Hạo cứng lại.

Khi nó kết hôn, tôi đã bỏ tiền trả trước cho một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ.

Sau đó nó nói căn nhà quá nhỏ, đem cho thuê còn có thể kiếm thêm tiền sinh hoạt.

Nhưng tiền thuê căn nhà ấy, tôi chưa từng nhìn thấy một đồng.

Nó ấp úng rất lâu mới nặn ra được một câu.

“Căn nhà đó đem thế chấp rồi.”

“Tiền thế chấp đâu?”

Châu Minh Hạo không dám nhìn tôi.

Trong lòng tôi dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Nói đi.”

“Đem đầu tư rồi.”

Tôi truy hỏi nó đầu tư vào thứ gì.

Nó im lặng một lúc, cuối cùng cũng nói ra sự thật.

Nó cùng bạn bè đầu tư tiền mã hóa, thua hơn một triệu.

Nhà cưới đã bị thế chấp, khoản vay mua xe vẫn còn nợ hơn hai trăm nghìn.

Nó nhòm ngó căn hộ lớn này không chỉ đơn giản vì muốn chiếm lợi.

Nó còn định dùng bản thỏa thuận tặng cho giả để xin thế chấp lần hai.

Sau lưng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.

Nếu lần này tôi không trở về, có lẽ phải đợi đến khi nhận được thông báo đòi nợ tôi mới biết sự thật.

“Cậu suýt lấy nhà của tôi đi lấp khoản nợ đầu cơ của cậu.”

Tôi giơ tay lau vết máu trên mu bàn tay.

“Bây giờ còn mặt mũi đến cầu xin tôi?”

Châu Minh Hạo vội vàng bám lấy mép giường.

“Em có thể gỡ lại vốn!”

“Chỉ cần chị cho em vay thêm hai triệu, em nhất định sẽ kiếm lại được.”

Dạ dày tôi cuộn lên một trận.

Đã đến nước này, thứ nó nhớ đến vẫn là tiền của tôi.

Cảnh sát nhanh chóng đến nơi, đưa nó ra khỏi phòng truyền dịch.

Trước khi đi, nó quay đầu trừng tôi.

“Chị đừng hối hận.”

“Nếu bố mẹ xảy ra chuyện gì, tất cả đều do chị hại!”

Câu nói ấy không khiến tôi mềm lòng, ngược lại còn giúp tôi hạ quyết tâm.

Buổi chiều, tôi ký tên vào đơn kiện.

Luật sư Trần nộp cùng lúc sao kê ngân hàng, chứng từ góp vốn và giấy đăng ký quyền sở hữu.

Đồng thời, chúng tôi xin áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.

Ba ngày sau, thông báo phong tỏa của tòa án được gửi đến nhà.

Mẹ cầm thông báo chạy đến công ty tôi.

Bà ngồi giữa sảnh khóc lóc, gặp ai cũng nói tôi vì tranh nhà mà ép bố mẹ đến chết.

Lễ tân công ty không ngăn được bà, chỉ có thể báo tôi xuống.

Khi tôi bước vào sảnh, xung quanh đã có không ít đồng nghiệp đứng xem.

Vừa nhìn thấy tôi, mẹ lập tức nhào tới.

“Thanh Nghiên, con không thể vô lương tâm như thế!”

“Mẹ mang thai mười tháng sinh con ra, bây giờ con lại muốn đuổi mẹ ra đường ngủ?”

Bà túm chặt tay áo tôi, móng tay gần như bấm vào da thịt.

Tôi không tránh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng