Chương 8 - Ngôi Nhà Không Có Chỗ Cho Tôi
“Được chưa?”
“Gì mà được chưa?”
“Anh đứng về phía em rồi đấy.”
Tôi nhìn anh, không nói gì.
Anh thở dài.
“Anh biết bao năm nay em chịu thiệt thòi.”
“Chuyện nhận diện khuôn mặt, là anh sai.”
“Lẽ ra anh nên thêm mặt em từ lâu.”
“Nhưng anh không làm.”
“Anh cứ nghĩ không quan trọng, vì em vẫn vào được nhà.”
“Anh chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của em.”
Nghe anh nói, sống mũi tôi cay cay.
Nhưng tôi không khóc.
“Vậy sau này thì sao?” Tôi hỏi.
“Sao là sao?”
“Nếu mẹ anh lại làm ầm lên thì sao?”
“Nếu bà làm ầm, anh sẽ chắn cho em.”
“Anh chắn nổi không?”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói: “Anh sẽ cố gắng.”
“Cố gắng không đủ.”
“Vậy em muốn gì?”
Tôi nhìn anh.
“Em muốn anh nhớ kỹ một điều.”
“Điều gì?”
“Căn nhà này là của anh và em.”
“Không phải của anh và mẹ anh.”
“Nếu anh làm được, tụi mình tiếp tục sống.”
“Nếu không, thì dừng lại.”
Anh gật đầu.
“Anh nhớ rồi.”
10.
Chuyện sau đó, nói ra thì rất đơn giản.
Mẹ chồng nửa tháng không đến nhà.
Bà gọi điện cho Trần Kiến Quân, vừa khóc vừa kể rằng tôi “bá đạo”, “bất hiếu”, “ức hiếp bà”.
Trần Kiến Quân chỉ lắng nghe, không đáp lại.
Bà lại nói sẽ bán căn nhà cũ, sau này không quan tâm đến chúng tôi nữa.
Trần Kiến Quân nói: “Vâng, mẹ cứ bán, tiền mẹ giữ mà dưỡng già.”
Mẹ chồng sững người, không ngờ anh lại trả lời như vậy.
Nửa tháng sau, mẹ chồng lại đến.
Lần này, bà gọi điện trước.
“Kiến Quân, chiều mẹ qua một chút, mang cho tụi con ít rau.”
Trần Kiến Quân nói: “Vâng mẹ, mấy giờ vậy ạ?”
“Khoảng ba giờ.”
“Được, để con nói với Tiểu Linh một tiếng.”
Ba giờ, mẹ chồng tới.
Bà đứng trước cửa, bấm chuông.
Tôi ra mở cửa.
Mẹ chồng nhìn tôi, sắc mặt có chút gượng gạo.
“Mẹ… mẹ mang ít rau qua.”
“Cảm ơn mẹ, vào nhà ngồi chơi chút ạ.”
Bà bước vào, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.
Không đi vào phòng ngủ.
Không lục lọi tủ.
Không vào bếp chỉ trỏ dạy dỗ.
Chỉ ngồi, uống một ly trà, nói chuyện với Trần Kiến Quân một lúc.
Trước khi rời đi, bà đứng ở cửa, nhìn tôi.
“Cái chuyện… lần trước…”
“Qua rồi mẹ ạ.” Tôi nói.
Bà gật đầu, rồi rời đi.
Cửa khép lại, Trần Kiến Quân nhìn tôi.
“Thấy chưa, mẹ anh không phải người vô lý.”
“Chỉ là cần có người nhắc nhở.”
Tôi không nói gì.
Không phải bà vô lý.
Mà là trước giờ, chưa ai nói cho bà biết cái gì là lý.
Bà nói gì, là lẽ phải.
Bà làm gì, không ai dám ngăn.
Đến khi có người nói “không”, bà mới biết: trên đời này, còn có thứ gọi là giới hạn.
Tối hôm đó, Trần Kiến Quân hỏi tôi:
“Em hài lòng chưa?”
“Hài lòng cái gì?”
“Ý anh là, bây giờ em thấy thế nào?”
Tôi nghĩ một chút.
“Cũng tạm.”
“Tạm thôi à?”
“Ít ra không còn thấy nghẹn như trước.”
Anh cười nhẹ.
“Vậy là tốt rồi.”
Tôi nhìn anh, chợt nhớ ra một chuyện.
“Trần Kiến Quân.”
“Ừ?”
“Sao anh lại thay đổi?”
“Thay đổi gì cơ?”
“Trước giờ anh luôn bênh mẹ anh, sao lần này lại đứng về phía em?”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Vì câu nói đó của em.”
“Câu nào?”
“Câu ‘không chọn, chính là lựa chọn’.”
“Anh đã suy nghĩ rất lâu.”
“Em nói đúng.”
“Tám năm qua anh cứ nghĩ mình ở giữa, không nghiêng bên nào.”
“Nhưng thật ra, anh vẫn luôn lựa chọn.”
“Anh chọn mẹ anh.”
“Mỗi lần em nhường, anh cho là chuyện đương nhiên.”
“Mỗi khi mẹ anh đòi hỏi, anh thấy cũng chẳng sao.”
“Anh chưa từng nghĩ đến cảm xúc của em.”
“Cho đến khi em nói, em đã nhẫn nhịn đủ rồi.”
“Lúc đó anh mới biết, em thực sự mệt mỏi.”
Anh nhìn tôi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh, sống mũi cay cay.
Nhưng lần này, tôi để nước mắt rơi.
“Biết vậy là tốt rồi.”
Kết hôn 8 năm, cuối cùng tôi cũng có tư cách quét mặt để vào nhà.
Tư cách này đến quá muộn, nhưng ít nhất… nó đã đến.
Có người hỏi tôi, vì sao không tranh đấu từ sớm?
Tôi nói, vì tôi từng nghĩ: chỉ cần nhường nhịn là được.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi cố gắng đủ nhiều, họ sẽ nhìn thấy tôi.
Tôi từng nghĩ, nếu tôi không so đo, gia đình sẽ yên ấm.
Tôi đã sai.
Có những thứ, nếu bạn không tranh đấu, sẽ không ai cho bạn.
Có những ranh giới, nếu bạn không vạch ra, người ta sẽ mãi mãi vượt qua.
Tôi bỏ ra 1.520.000, vun vén gia đình suốt 8 năm.
Tôi xứng đáng có một cánh cửa nhận diện gương mặt cho riêng mình.
Tôi không phải người ngoài.
Tôi là chủ nhân của ngôi nhà này.
(Hoàn)