Chương 4 - Ngôi Nhà Không Có Chỗ Cho Tôi
Tới 8 giờ tối vẫn chưa về.
Tôi lại gọi.
Anh nói: “Hôm nay mẹ anh đau lưng, anh ghé qua xem bà trước.”
“Em đang sốt 39 độ.”
“Em uống thuốc cầm tạm đi, anh xem xong mẹ sẽ về liền.”
Tối hôm đó, anh về lúc đã 11 giờ.
Tôi nằm một mình trên giường cả ngày, đầu óc mê man vì sốt cao.
Anh nhìn tôi một cái, hỏi: “Đỡ chưa?”
Tôi hỏi: “Mẹ anh sao rồi?”
“Không sao, chỉ mệt thôi.”
Chỉ là mệt.
Bà mệt, anh lập tức đến xem.
Tôi sốt 39 độ, anh kêu tôi “cầm tạm đi”.
Đó là vị trí của tôi trong lòng anh.
5.
Thứ Hai, mẹ chồng lại đến.
Lần này bà mang theo một “tin vui”.
“Kiến Quân, mẹ đã bàn với ba con rồi, tụi mẹ định dọn sang đây ở một thời gian.”
Lúc đó tôi đang ăn cơm, suýt nữa làm rơi cả đũa.
“Ở bao lâu ạ?” Tôi hỏi.
Mẹ chồng liếc tôi một cái: “Sao, không hoan nghênh hả?”
“Con không nói không hoan nghênh, con chỉ hỏi ở bao lâu thôi.”
“Ở bao lâu còn chưa biết, cứ dọn sang ở đã.”
Trần Kiến Quân ngồi bên chen vào: “Mẹ ơi, nhà con chỉ có hai phòng, ba mẹ ở đâu?”
“Thì ở phòng phụ của tụi con chứ đâu, chẳng phải vẫn trống đó sao?”
Phòng phụ.
Đó là phòng làm việc của tôi.
Là sách của tôi, máy tính của tôi, không gian riêng tư của tôi.
Mẹ chồng nói: “Phòng đó tụi con đâu có dùng thường xuyên, mẹ qua dọn dẹp lại là được.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Mẹ, đó là phòng làm việc của con.”
Mẹ chồng cười: “Phòng làm việc? Ở cái nhà lớn vậy mà còn cần phòng làm việc nữa sao?”
“Trong đó là đồ của con.”
“Thì dọn qua chỗ khác là được chứ gì.”
Tôi nhìn bà, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
“Mẹ, chuyện mẹ muốn chuyển qua ở, tụi con cần phải bàn bạc.”
Sắc mặt bà thay đổi.
“Bàn bạc gì? Mẹ là mẹ của Kiến Quân, mẹ tới ở vài hôm mà cũng phải xin phép à?”
“Mẹ nói là ‘một thời gian’, chứ không phải ‘vài hôm’.”
“Thì một thời gian thì sao? Con không chào đón mẹ hả?”
“Con không nói không chào đón…”
“Vậy thì quyết vậy nhé.” Mẹ chồng ngắt lời tôi. “Tuần sau mẹ dọn qua.”
Tôi nhìn Trần Kiến Quân.
Anh ta không nói gì.
Chỉ cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không nghe thấy gì.
Trong lòng tôi lạnh đi một nửa.
Tối hôm đó, sau khi mẹ chồng về, tôi hỏi Trần Kiến Quân:
“Mẹ anh nói sẽ dọn đến ở, anh thấy sao?”
“Muốn ở thì ở thôi.”
“Chỉ vậy thôi? Không cần bàn bạc?”
“Bàn gì nữa? Bà là mẹ anh mà.”
“Là mẹ anh thì bà muốn gì cũng được sao?”
“Đâu phải muốn gì cũng được, chỉ là ở nhờ một thời gian thôi.”
“Bà nói không biết ở bao lâu, muốn lấy phòng làm việc của em, anh thấy ổn à?”
“Phòng làm việc đó em cũng ít dùng mà…”
“Em ít dùng là chuyện của em. Sao bà có thể tùy tiện chiếm lấy?”
Trần Kiến Quân thở dài.
“Em đừng lúc nào cũng chống đối mẹ anh được không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
“Em chống đối bà?”
“Bà nói cái gì, em cũng cãi.”
“Nếu bà nói đúng, em sẽ cãi sao?”
“Thì em nhường chút đi, bà lớn tuổi rồi.”
Nhường một chút.
Lại là câu đó.
Từ khi kết hôn đến giờ, anh ta nói câu này cả trăm lần.
Bà tự tiện vào nhà – tôi phải nhường.
Bà lục đồ của tôi – tôi phải nhường.
Bà đòi chiếm phòng làm việc của tôi – tôi vẫn phải nhường.
Khi nào mới đến lượt tôi được “không nhường”?
Tôi hít sâu một hơi.
“Trần Kiến Quân, em hỏi anh một câu.”
“Câu gì?”
“Nếu mẹ em muốn đến ở, anh có cho không?”
Anh ta sững lại.
“Chuyện đó khác…”
“Khác chỗ nào?”
“Mẹ em ở quê xa mà…”
“Vậy nếu mẹ em ở gần thì sao? Cũng muốn ở lại, thì sao?”
Anh ta không trả lời.
Tôi cười.
“Không cần trả lời, em biết rồi.”
“Anh sẽ không cho.”
“Vì trong lòng anh, đây là nhà của anh và mẹ anh, không phải của em.”
Tối hôm đó, tôi đã đưa ra một quyết định.
Tôi không thể tiếp tục sống như thế này nữa.
Tám năm qua tôi sống như người ngoài ngay trong chính căn nhà của mình.
Muốn vào cửa phải bấm chuông, về nhà phải nhìn sắc mặt mẹ chồng, ốm đau thì tự chịu.
Tôi bỏ ra một triệu năm trăm hai mươi nghìn, tôi đổi lại được gì?
Đổi lại câu “nhường một chút đi”.
Đổi lại câu “bà là mẹ anh”.
Đổi lại câu “em nghĩ nhiều rồi”.
Đủ rồi.
6.
Ngày hôm sau, tôi đến trung tâm giao dịch nhà đất một chuyến.
Tôi tra thông tin trên sổ hồng.
Quả nhiên, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu chỉ có tên tôi.
Lúc mua nhà, Trần Kiến Quân từng nói ghi tên cả hai.