Chương 2 - Ngôi Nhà Đã Mất
“Đây là nhà của em. Sổ đỏ đứng tên em. Em có quyền quyết định ai được ở trong đó.”
Cô ấy cầm điện thoại tra cứu.
“Liên hệ ban quản lý khu, xin đổi khóa thông minh. Mang theo sổ đỏ và chứng minh thư, trong ngày là làm được.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Đổi khóa.”
“Đúng vậy. Đổi khóa. Vứt hết đồ của cô ta ra ngoài.”
Triệu Lâm mỉm cười.
“Đây là nhà của em, Tô Vãn. Từ viên gạch đầu tiên, nó đã là của em.”
3.
Chiều hôm đó, tôi không về căn hộ chung.
Tôi ngồi trong phòng khách sạn, làm một việc.
Tôi tính một phép toán.
Ba năm kết hôn, tôi đã tiêu bao nhiêu tiền.
Tiền cọc: sáu mươi tám vạn.
Trong đó bốn mươi tám vạn là tiền tôi làm việc năm năm tích lũy được, hai mươi vạn ba mẹ cho.
Trần Hạo không góp đồng nào.
Lúc đó anh ta nói: “Em trả trước tiền cọc, anh lo tiền sửa nhà.”
Khi sửa nhà, anh ta bỏ ra năm vạn, không đủ.
Tôi bù thêm mười bảy vạn.
Tổng chi phí sửa nhà hai mươi hai vạn, anh ta trả năm, tôi trả mười bảy.
Tiền trả góp hàng tháng chín nghìn tám, tôi trả bảy nghìn, anh ta trả hai nghìn tám.
Ba năm, tôi trả hai mươi lăm vạn hai.
Anh ta trả mười vạn không trăm tám.
Đồ điện và nội thất.
TV, tủ lạnh, máy giặt, máy lạnh, sofa, bàn ăn, giường—
Mười một vạn.
Tôi trả hết.
Anh ta nói: “Em chọn thì em trả đi, anh không có mắt thẩm mỹ.”
Tôi lấy máy tính ra.
Tiền cọc sáu mươi tám vạn. Sửa nhà mười bảy. Trả góp hai mươi lăm. Đồ gia dụng mười một.
Tổng cộng một trăm hai mươi mốt vạn.
Chưa kể tiền điện nước, phí quản lý, chi tiêu sinh hoạt, các khoản quan hệ xã hội.
Một trăm hai mươi mốt vạn.
Đó là số tiền tôi đổ vào cái “nhà” này.
Còn anh ta thì sao?
Năm vạn sửa nhà. Mười vạn trả góp.
Mười lăm vạn.
Rồi anh ta lấy tiền trong tài khoản chung của chúng tôi —
Mỗi tháng chuyển mười hai vạn cho tiểu tam.
Chuyển một lần bốn mươi vạn cho cô ta mở tiệm.
Tổng năm mươi hai vạn.
Ba năm anh ta bỏ ra mười lăm vạn cho gia đình này.
Hai năm anh ta tiêu năm mươi hai vạn cho người đàn bà kia.
Tôi nhìn con số trên máy tính.
Một trăm hai mươi mốt vạn so với mười lăm vạn.
Năm mươi hai vạn so với con số không.
Rồi tôi nhớ lại một chuyện.
Tết năm ngoái, tôi muốn mua một chiếc áo khoác.
Bốn nghìn tám.
Anh ta nói: “Đắt quá đấy? Nhà mình còn phải trả góp mà.”
Tôi không mua.
Anh ta mua cho người đàn bà kia một món trang sức ba nghìn tám.
Mỗi tháng.
Tôi nhớ đến những lần đi công tác, báo thức reo lúc bốn giờ sáng.
Trời chưa sáng đã bò dậy, chạy ra sân bay sớm nhất.
Starbucks ở sân bay giá ba mươi tám đồng, tôi tiếc tiền, mang theo cà phê tự pha.
Trên tàu cao tốc, tôi sửa bản kế hoạch đến tận nửa đêm, vì hoàn thành xong dự án này có thêm thưởng hiệu suất mười lăm ngàn.
Tôi cứ nghĩ mình đang cố gắng dành dụm để vun đắp cho gia đình.
Thì ra tiền tôi vất vả dành dụm, lại bị anh ta đem đi nuôi gia đình của người khác.
Tôi gập máy tính lại.
Cầm lấy điện thoại.
Gửi cho Trần Hạo một tin nhắn:
“Dự án bị hoãn rồi, tuần này vẫn chưa về được. Chắc phải đến thứ Tư tuần sau.”
Anh ta trả lời ngay:
“Được vợ yêu vất vả quá [hun hun] cố lên nhé~”
Tôi nhìn cái biểu tượng hun ấy.
Xoá cuộc trò chuyện.
Sau đó mở WeChat, đăng một dòng trạng thái:
“Công tác liên tục, chắc đến thứ Tư tuần sau mới về được, nhớ nhà quá [mít ướt]”
Đính kèm một bức ảnh ở sân bay.
Là ảnh tôi lưu lại từ lần công tác trước.
Đăng xong, tôi chặn Trần Hạo — trừ bài này.
Bài đăng đó, chỉ cho một mình anh ta xem.
Để anh ta thấy.
Để anh ta yên tâm.
Để anh ta tin rằng tôi vẫn ở cách nhà năm trăm cây số.
Để anh ta tiếp tục đưa người đàn bà kia, về căn nhà của tôi.
Triệu Lâm nói đúng.
Đổi khóa chỉ là bước đầu tiên.
Tôi cần một cái bẫy.
Để tất cả mọi người đều thấy rõ — anh ta là loại người gì.
4.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng ban quản lý khu chung cư.
Mang theo chứng minh nhân dân và sổ đỏ nhà.
Nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ, liếc mắt nhìn qua sổ đỏ.
“Chị Tô, chị muốn thay khóa cửa ạ?”
“Đúng vậy. Đổi toàn bộ. Cài lại mật khẩu và vân tay từ đầu.”
“Cho em hỏi lý do được không ạ?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Có người đổi mật khẩu nhà tôi. Không phải tôi đổi. Tôi cần thay toàn bộ hệ thống.”
Cô gái trẻ do dự một chút.
“Nhưng mà người thân của chị—”
“Trên sổ đỏ chỉ có tên tôi.”
Tôi chỉ vào đó.
“Đây là nhà của tôi. Tôi có quyền thay khóa.”
Cô ấy lại nhìn sổ đỏ.
“Vâng, để em sắp xếp cho chị. Chiều nay được chứ ạ?”
“Được.”
Hai giờ chiều, thợ khóa tới.
Nửa tiếng, tháo khóa cũ, lắp khóa mới.
Mật khẩu mới. Vân tay mới. Chỉ lưu một mình tôi.
Sau đó tôi làm việc thứ hai.
Tôi bước vào căn hộ chung.
Đem toàn bộ đồ đạc của người đàn bà đó—
Quần áo. Đồ trang điểm. Dép đi trong nhà. Nước hoa. Máy uốn tóc.
Từng món một, nhét vào túi rác.
Rất nhiều.
Tổng cộng năm túi lớn.
Tôi chất năm túi rác đó ngoài hành lang trước cửa.
Rồi tháo hết ảnh trên tường xuống.