Chương 1 - Ngôi Nhà Của Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi định treo cho thuê căn nhà mua trước hôn nhân của mình.

Môi giới đến tận nơi chụp ảnh rồi gọi điện cho tôi.

“Cô Mạnh, chẳng phải căn nhà này đang bỏ trống sao? Sao bên trong lại có người ở?”

Tôi bảo anh ta gửi ảnh.

Trong ảnh, phòng khách trải thảm mới, ngoài ban công phơi đồng phục học sinh, đầu giường phòng ngủ chính đặt một lọ hương thơm dành cho nữ.

Chiếc kết bình an mẹ tôi tự tay thêu treo trên tường bị dời xuống cạnh tủ giày.

Tôi chợt nhớ mười phút trước, mình vừa lướt thấy Hứa Tri Ý đăng một bài lên vòng bạn bè.

“Cuối cùng cũng có một nơi đặt chân yên ổn, em trai cũng có thể yên tâm ôn thi rồi.”

Định vị là khu chung cư của tôi.

Người thả thích đầu tiên là chồng tôi, Cố Văn Châu.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh kia, bỗng nhớ đến lời anh nói tuần trước khi lấy chìa khóa dự phòng.

“Nhà để không cũng là để không, anh qua xem điện nước.”

Hóa ra thứ anh xem không phải điện nước.

Mà là chọn nhà thay cho tình cũ.

Môi giới họ Châu, giọng nghe còn hoảng hơn cả tôi. Anh ta hạ giọng qua điện thoại: “Cô Mạnh, hiện tôi vẫn đang đứng ngoài cửa. Người phụ nữ bên trong nói tạm thời không tiện chụp nhà, bảo tôi đi trước. Cô ấy nói cô ấy quen chủ nhà.”

Tôi nhìn đôi dép nữ đặt ở huyền quan trong ảnh, ngón tay từ từ siết lại.

“Anh đừng xung đột với cô ta.” Tôi nói, “Chụp hết những chỗ có thể chụp ở bên ngoài như số nhà, cửa thang máy, huyền quan. Nếu cô ta hỏi thì cứ nói anh đi nhầm.”

Tiểu Châu đáp một tiếng, không dám cúp máy.

Nửa phút sau, anh ta lại gửi thêm mấy tấm ảnh.

Trên tủ giày trước cửa có thêm một chiếc hộp nhựa đựng đồ, bên trong để thẻ ra vào khu chung cư và kéo cắt bưu phẩm. Dựa vào góc tường là một chiếc vali màu xanh trên vali còn dán thẻ ký gửi sân bay, ô tên viết “Hứa Tri Ý”.

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ ấy, lồng ngực như bị một gáo nước lạnh dội xuống.

Hứa Tri Ý.

Mối tình đầu của Cố Văn Châu.

Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên này là một năm trước khi kết hôn.

Hôm ấy chúng tôi sắp xếp danh sách khách mời tiệc cưới. Khi anh lật lại danh bạ cũ, ngón tay dừng rất lâu trên một ảnh đại diện. Tôi thuận miệng hỏi một câu, anh nói đó là bạn đại học, sau này ra nước ngoài rồi, không còn liên lạc nữa.

Khi ấy tôi không hỏi thêm.

Người trưởng thành từng có vài đoạn tình cũ cũng chẳng có gì hiếm lạ. Hiếm lạ là ba năm sau, cô ta lại dọn vào căn nhà mẹ tôi cho tôi.

Tiểu Châu rất nhanh gửi đến bức ảnh cuối cùng.

Ảnh hơi rung, nhưng vẫn nhìn rõ. Hứa Tri Ý đứng trong cửa, mặc đồ ở nhà màu trắng ngà, tóc búi lỏng, trong tay còn cầm một chiếc cốc. Sau lưng cô ta ló ra một cậu thiếu niên mặc đồng phục, vóc dáng cao, trên mặt mang vẻ mất kiên nhẫn vì bị làm phiền.

Tôi lưu ảnh lại, rồi chụp màn hình bài đăng vòng bạn bè kia của Hứa Tri Ý.

Làm xong những việc ấy, tôi mới gọi điện cho ban quản lý.

Quản gia khu nhà nghe thấy tên tôi, rất nhanh xác nhận số phòng: “Cô Mạnh, căn nhà của cô gần đây quả thật có người ra vào. Cuối tháng trước anh Cố có đến, nói cô ủy quyền cho anh ấy xử lý việc kiểm tra nhà và đăng ký tạm trú cho người thân.”

Tôi ngồi ở chỗ làm trong văn phòng, sau lưng đồng nghiệp đang thảo luận buổi họp phương án buổi chiều. Những âm thanh ấy như xuyên qua một lớp kính, truyền đến không rõ ràng.

“Tôi không ủy quyền cho bất kỳ ai vào ở.” Tôi nói, “Phiền anh kiểm tra giúp tôi lịch sử ra vào gần đây.”

Quản gia ban quản lý khựng lại một chút, có lẽ cũng nhận ra có gì không ổn, giọng cẩn trọng hẳn lên: “Hệ thống hiển thị anh Cố đã đưa cô Hứa và một trẻ vị thành niên đi làm thẻ ra vào tạm thời. Lần đầu vào là mười tám ngày trước, sau đó gần như ngày nào cũng ra vào.”

Mười tám ngày.

Tuần trước Cố Văn Châu mới nói với tôi, anh cầm chìa khóa dự phòng qua xem điện nước.

Vẻ mặt khi anh nói dối quá bình thường.

Bình thường đến mức tôi còn nhắc anh rằng van nước nhà cũ nằm dưới bếp, đừng vặn nhầm chiều.

Tôi mở lịch sử trò chuyện với anh, kéo lên trên.

Mười tám ngày trước, anh nói dự án ở công ty bận, liên tiếp ba đêm về nhà rất muộn.

Mười lăm ngày trước, anh nói đồng nghiệp tụ tập đột xuất, không về ăn cơm.

Mười ngày trước, anh hỏi tôi tài khoản mạng của căn nhà ấy còn dùng không, nói anh muốn tranh thủ qua xem có cần hủy không.

Khi ấy tôi còn trả lời anh: “Anh tự xem mà xử lý, đừng lãng phí tiền.”

Bây giờ nghĩ lại, anh quả thật đã tự xem mà xử lý.

Xử lý còn chu đáo hơn cả tôi, người chủ nhà này.

Quản gia ban quản lý gửi lịch sử ra vào đến.

Dòng đầu tiên: Cố Văn Châu, khách Hứa Tri Ý, Hứa Gia Nam.

Dòng thứ hai: Hứa Tri Ý, thẻ tạm thời dài hạn.

Dòng thứ ba: Hứa Gia Nam, thẻ đi kèm trẻ vị thành niên.

Về sau là ghi nhận ra khỏi nhà lúc hơn bảy giờ sáng mỗi ngày, trở về khoảng chín giờ tối.

Hứa Gia Nam chắc là học ở gần đó.

Tôi mở bản đồ khu chung cư.

Căn nhà ấy cách phân hiệu của trường THCS trọng điểm trong thành phố chỉ hai trạm, gần đó còn có mấy trung tâm luyện thi rất nổi tiếng.

Cố Văn Châu chọn rất tốt.

Yên tĩnh, an toàn, giao thông thuận tiện.

Khi mẹ tôi mua căn nhà này cho tôi, bà cũng từng nói những ưu điểm ấy.

Bà nói: “Phụ nữ trong tay có một căn nhà của riêng mình, vững chắc hơn bất cứ thứ gì. Con có ở hay không đều được, lúc then chốt còn có chỗ để đi.”

Khi ấy tôi chê lời bà cổ hủ, cười nói tôi và Cố Văn Châu sẽ không đi đến bước đó.

Mẹ tôi không tranh luận với tôi, chỉ đặt chìa khóa vào tay tôi.

Chiếc chìa khóa ấy sau này được tôi giao cho Cố Văn Châu.

Tôi tưởng đó là sự tin tưởng.

Sáu giờ rưỡi chiều, Cố Văn Châu nhắn tin cho tôi, nói tối có tiệc xã giao, bảo tôi không cần đợi anh ăn cơm.

Tôi nhìn dòng chữ ấy, không trả lời.

Nửa tiếng sau, anh lại gửi thêm một tin: “Có lẽ anh sẽ về muộn.”

Tôi sắp xếp ảnh Tiểu Châu gửi, lịch sử ban quản lý và ảnh chụp màn hình bài đăng của Hứa Tri Ý theo thứ tự thời gian vào một thư mục.

Mười giờ hai mươi tối, ngoài cửa truyền đến tiếng khóa mật mã mở cửa.

Lúc Cố Văn Châu bước vào, áo vest khoác trên cánh tay, trên mặt mang chút mệt mỏi. Thấy tôi ngồi trong phòng khách, bước chân anh khựng lại.

“Chưa ngủ à?”

Tôi xoay máy tính bảng về phía anh, màn hình đang dừng ở tấm ảnh Hứa Tri Ý đứng trong huyền quan nhà tôi.

Vẻ mệt mỏi trên mặt Cố Văn Châu dần biến mất.

Tôi nhìn anh: “Giải thích đi.”

Cố Văn Châu không lập tức mở miệng.

Anh treo áo khoác lên huyền quan, động tác thay giày chậm hơn bình thường một chút. Khi đặt giày da vào tủ giày, mũi giày chạm vào cánh tủ, phát ra một tiếng khẽ.

Tôi không thúc giục anh.

Đèn phòng khách bật rất sáng. Trên bàn trà đặt máy tính bảng, bản sao giấy chứng nhận bất động sản, lịch sử thẻ ra vào ban quản lý gửi đến, còn có ảnh chụp màn hình bài đăng vòng bạn bè của Hứa Tri Ý.

Những thứ này đặt cùng nhau, rõ ràng hơn bất cứ lời chất vấn nào.

Cố Văn Châu đi tới, ngồi xuống chiếc sofa đơn đối diện tôi.

Anh nhìn ảnh trước, rồi nhìn lịch sử ban quản lý, mày nhíu lại: “Em tìm ban quản lý để tra à?”

“Nhà của em có người khác dọn vào, em không được tra?”

Anh giơ tay xoa xoa xương mày: “Mạnh Chi, chuyện này vốn dĩ anh định tìm cơ hội nói với em.”

“Khi nào?” Tôi nhìn anh, “Đợi em trai cô ta thi xong, hay đợi cô ta thay luôn cả biển số nhà em?”

Cố Văn Châu ngẩng đầu, ánh mắt hơi nặng nề: “Em đừng nói như vậy. Tri Ý chỉ ở tạm thôi.”

Tôi nghe thấy hai chữ “Tri Ý”, dạ dày như nhộn lên một cái.

Bình thường anh gọi tôi là Mạnh Chi.

Ngay cả lúc cãi nhau cũng gọi cả họ tên.

Nhưng anh gọi cô ta là Tri Ý.

Chỉ hai chữ ngắn ngủi, quen thuộc như thể chưa từng bước ra khỏi năm tháng cũ.

“Ở tạm bao lâu?”

“Ba tháng.” Anh trả lời rất nhanh, “Em trai cô ấy là Hứa Gia Nam năm nay phải tham gia xét duyệt chuyển trường, nơi ở ban đầu quá xa, ngày nào cũng đi lại ảnh hưởng trạng thái. Căn nhà của em gần trường, môi trường cũng tốt, vừa hay đang để trống.”

Tôi bật cười một tiếng.

Biểu cảm Cố Văn Châu căng lại: “Anh biết không nói trước với em là anh sai. Nhưng anh sợ em nghĩ nhiều. Mấy năm nay Tri Ý rất khó khăn, bố mẹ đều mất rồi, một mình nuôi em trai, ngay cả người có thể giúp cũng không có.”

“Cho nên anh giúp cô ta.”

“Đúng.” Anh nói, “Anh giúp cô ấy sắp xếp một chỗ ở, để đứa nhỏ ổn định vài tháng. Nhà để trống cũng là để trống, sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng ta.”

Tôi nhìn anh.

Câu này anh nói quá tự nhiên.

Tự nhiên đến mức như thể anh thật sự không hiểu, thứ anh động vào là đồ của tôi.

“Căn nhà đó là nhà trước hôn nhân của em.” Tôi nói, “Trên giấy chứng nhận chỉ có tên em.”

Cố Văn Châu im lặng một thoáng: “Anh biết.”

“Anh biết mà còn đưa chìa khóa cho cô ta?”

“Anh không đưa chìa khóa cho cô ấy.” Anh nói xong, rất nhanh lại bổ sung, “Anh đưa cô ấy vào. Sau đó làm thẻ ra vào tạm thời cho cô ấy. Chìa khóa là chìa dự phòng, sợ em trai cô ấy tối về không tiện.”

Tôi bưng cốc nước lên uống một ngụm, nước đã lạnh ngắt.

Anh bắt đầu giải thích thêm nhiều chi tiết.

Nhà Hứa Tri Ý thuê trước đó hết hạn, chủ nhà đột ngột muốn bán nhà. Hứa Gia Nam đang chuẩn bị hồ sơ lên lớp, tiền thuê gần trường đắt, thuê ngắn hạn lại khó tìm. Hứa Tri Ý tìm rất nhiều chỗ, cuối cùng đăng lên vòng bạn bè một câu “không biết còn chống đỡ được bao lâu”.

Cố Văn Châu nhìn thấy.

Anh liên lạc với cô ta, biết cô ta cần một chỗ ở tạm thời.

Khi nói những điều này, giọng anh mang theo sự vội vàng bị đè nén, như thể vội vã biến chuyện này thành một ân tình hợp tình hợp lý.

Tôi đợi anh nói xong mới hỏi: “Anh liên lạc với cô ta từ khi nào?”

Cố Văn Châu nhìn tôi, né tránh một giây: “Tháng trước.”

“Ngày nào?”

“Cụ thể thì không nhớ.”

Tôi kéo lịch sử ban quản lý về phía trước, dừng ở trang mười tám ngày trước.

“Lịch sử ra vào đầu tiên là mười tám ngày trước. Anh nói tuần trước qua xem điện nước.”

Cố Văn Châu nhìn dòng ghi nhận ấy, không nói gì.

Tôi tiếp tục nói: “Mấy ngày đó ngày nào anh cũng về nhà rất muộn. Anh nói bận dự án, nói xã giao, nói đồng nghiệp tụ tập. Thực ra là đang giúp cô ta chuyển nhà?”

Ngón tay anh co lại trên đầu gối: “Đồ của cô ấy không nhiều, anh chỉ tiện tay giúp một chút.”

“Tiện tay giúp đến tận nhà em.”

“Mạnh Chi.”

Khi anh gọi tên tôi, giọng nặng hơn một chút, như muốn ép cảm xúc của tôi xuống.

“Em có thể đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như vậy trước được không? Em trai cô ấy chỉ là một đứa trẻ. Ba tháng sau chắc chắn họ sẽ chuyển đi. Anh có thể viết giấy cam đoan cho em, cũng có thể bảo cô ấy trả tiền thuê nhà.”

“Cho thuê cho cô ta rồi sao?”

Cố Văn Châu khựng lại.

Tôi nói: “Hợp đồng đâu? Tiền thuê đâu? Tiền cọc đâu? Sự đồng ý của em đâu?”

Anh không trả lời.

Tôi cầm điện thoại lên, mở bài đăng vòng bạn bè kia của Hứa Tri Ý, đặt trước mặt anh.

Trong ảnh, cô ta đứng ngoài ban công, phía sau là tấm rèm voan do chính tay tôi chọn.

Năm ngoái khi tôi thay rèm cho căn nhà ấy, Cố Văn Châu đi cùng tôi. Lúc đó anh còn nói màu xám nhạt quá lạnh, màu trắng sữa mới giống nhà.

Bây giờ cái “nhà” này bị Hứa Tri Ý đem ra đăng lên vòng bạn bè.

“Anh nhìn thấy bài này không?” Tôi hỏi.

Cố Văn Châu liếc qua “Thấy.”

“Cho nên anh thả thích.”

“Cô ấy cuối cùng cũng ổn định được, anh thả thích rất bình thường.”

“Anh thấy bình thường?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)