Chương 1 - Ngôi Nhà Bị Bán

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày thứ bảy đi công tác, mẹ chồng nhắn WeChat cho tôi:

“Về sớm nhé, nhà có chuyện vui.”

Tôi cứ tưởng cuối cùng em chồng cũng tìm được việc.

Vừa mở cửa bước vào, bố chồng liền đưa cho tôi một tờ biên lai chuyển khoản ngân hàng.

2,38 triệu tệ, người nhận không phải tôi.

“Nhà bán rồi, lấy tiền mua nhà cưới trên thành phố cho thằng hai. Hai đứa chúng mày tạm thời ở chen với bố mẹ trước.”

Tôi nhìn sang chồng.

Anh cúi đầu, không dám nói một câu.

Trên giấy chứng nhận bất động sản là tên tôi, tiền mua nhà là bố mẹ tôi bỏ ra.

Tôi không nói gì, cầm điện thoại đi về phía cửa.

“Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án, có người giả mạo chữ ký của tôi để bán nhà.”

01

Ngày thứ bảy đi công tác, mẹ chồng gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.

“Về sớm nhé, nhà có chuyện vui.”

Tôi nhìn màn hình hai lần.

Chuyện vui?

Em chồng tìm được việc rồi?

Hay cuối cùng cậu ta cũng chịu đưa cô bạn gái quen ba tháng về nhà?

Tôi không nghĩ nhiều, thu dọn hành lý rồi đổi sang chuyến tàu cao tốc sớm nhất.

Bốn tiếng đồng hồ, từ tỉnh lỵ về huyện.

Lúc ra ga, tôi gọi cho chồng.

Không ai nghe máy.

Tôi gọi thêm một cuộc.

Vẫn không ai nghe.

Tôi kéo vali bắt taxi, hai mươi phút sau đến cổng khu chung cư.

Lên tầng sáu, lấy chìa khóa mở cửa.

Trong phòng khách ngồi đầy người.

Bố chồng ngồi ghế chính pha trà, mẹ chồng bận rộn trong bếp, em chồng ngồi trên sofa lướt điện thoại, bên cạnh còn có một cô gái lạ mặt.

Chồng tôi đứng ngoài ban công hút thuốc.

Thấy tôi bước vào, tất cả mọi người đều dừng việc đang làm.

Bố chồng là người lên tiếng đầu tiên.

“Về rồi à, vừa đúng lúc, cả nhà đều có mặt.”

Ông đặt tách trà xuống, lấy từ dưới bàn trà ra một túi hồ sơ rồi đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy, mở ra.

Bên trong là một tờ biên lai chuyển khoản ngân hàng.

2,38 triệu tệ.

Tên người nhận tôi không quen.

“Nhà bán rồi.” Bố chồng nâng tách trà lên thổi, giọng điệu bình thản như đang nói hôm nay thời tiết đẹp. “Mua cho thằng hai một căn nhà cưới trên thành phố. Nó với Tiểu Chu tháng sau kết hôn, nhà cũng sang tên rồi.”

Tôi không nghe rõ.

Không đúng.

Tôi nghe rõ rồi, chỉ là đầu óc nhất thời không xử lý nổi.

“Nhà nào?”

“Thì căn này chứ căn nào.” Bố chồng giơ tay chỉ lên trần nhà. “Căn nhà này bán được 2,38 triệu tệ, vừa đủ tiền đặt cọc và sửa sang căn ba phòng ngủ trên thành phố.”

Tôi cúi đầu nhìn tờ biên lai thêm lần nữa.

2,38 triệu tệ.

Căn nhà này là do bố mẹ tôi mua đứt bằng tiền mặt.

Năm 2019, trước khi tôi kết hôn, bố tôi gom hết số tiền dành dụm cả đời, mẹ tôi rút tiền dưỡng già, hai người chắp vá khắp nơi mới gom đủ 1,87 triệu tệ để mua căn nhà này.

Trên giấy chứng nhận bất động sản là tên tôi.

Chỉ có tên tôi.

Khi ấy mẹ nắm tay tôi nói một câu mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ.

Mẹ nói, nhà đứng tên con, sau này bất kể sống tốt hay không, con vẫn còn một đường lui.

Tôi siết tờ biên lai, đầu ngón tay trắng bệch.

“Bố, căn nhà này là của con.”

“Người một nhà thì của ai chẳng như nhau.” Bố chồng xua tay. “Thằng hai kết hôn là chuyện lớn, con với Kiến Quân là anh chị, giúp đỡ em trai chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Tôi quay đầu nhìn về phía ban công.

Chồng tôi dập thuốc, đi vào phòng khách.

Anh không nhìn vào mắt tôi.

“Kiến Quân.”

Anh khẽ “ừ” một tiếng.

“Anh biết chuyện này?”

Anh không trả lời.

“Tôi hỏi anh đấy, anh có biết không?”

“…Biết.”

Hai chữ nhỏ đến mức như bị ép ra từ cổ họng.

Tai tôi ong lên.

“Biết từ khi nào?”

Anh vẫn không nhìn tôi.

Mẹ chồng ló đầu ra khỏi bếp, tạp dề còn chưa tháo, cười hòa giải.

“Ôi dào, Kiến Quân cũng đâu còn cách nào. Bố nó quyết rồi, nó là con trai thì nói được gì? Hai đứa cứ tạm ở chen với bố mẹ, đợi bên thằng hai ổn định rồi lại nghĩ cách.”

Ở chen với họ.

Nhà của tôi bán được 2,38 triệu tệ để mua nhà cưới cho em chồng.

Sau đó bảo tôi ở chen với họ.

Tôi nhìn sang em chồng đang ngồi trên sofa.

Cậu ta thậm chí còn chẳng ngẩng đầu, vẫn tiếp tục lướt điện thoại.

Cô gái bên cạnh thì cười với tôi, gọi một tiếng chị dâu.

Tôi không đáp.

Phòng khách im lặng vài giây.

Bố chồng lại lên tiếng.

“Được rồi, chuyện cũng làm xong rồi, con đừng không vui nữa. Thằng hai kết hôn thì nhà mình coi như viên mãn, sau này cả nhà cùng nhau sống.”

Làm xong rồi.

Ông ta nói chuyện đã làm xong rồi.

Tôi hít sâu một hơi.

Đặt tờ biên lai vào lại túi hồ sơ rồi để lên bàn trà.

Tôi cầm điện thoại, xoay người đi về phía cửa.

Bố chồng gọi với theo.

“Con đi đâu?”

Tôi không quay đầu.

Mở điện thoại, bấm một dãy số.

“Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án.”

Mọi âm thanh phía sau lập tức biến mất.

“Có người giả mạo chữ ký của tôi, bán căn nhà đứng tên tôi. Địa chỉ là phòng 602, tòa 6, khu Thúy Hồ Uyển phía đông thành phố. Đúng, giấy chứng nhận bất động sản chỉ có tên tôi, bản thân tôi hoàn toàn không biết chuyện, cũng chưa từng ký bất kỳ giấy tờ nào.”

Tôi cúp máy.

Phía sau vang lên tiếng tách trà rơi vỡ.

02

Mảnh vỡ bắn đến gót chân tôi.

Tôi không quay đầu.

Giọng bố chồng biến hẳn.

“Con gọi 110? Con báo cảnh sát?”

Tôi nhét điện thoại vào túi rồi quay lại.

Tất cả mọi người trong phòng khách đều đứng dậy.

Điện thoại của em chồng cũng rơi xuống đất, nụ cười trên mặt cô gái kia biến mất.

Mẹ chồng lao từ bếp ra, dây tạp dề vẫn còn quấn trong tay.

“Con điên rồi à? Đó là bố chồng con! Con báo cảnh sát bắt bố chồng mình?”

Tôi không nhìn bà.

Tôi nhìn chồng mình.

Anh đứng giữa phòng khách, biểu cảm trên mặt không sao diễn tả được, giống như vừa bị ai đập một gậy đến choáng váng.

“Kiến Quân, tôi hỏi anh thêm một lần nữa.”

Môi anh mấp máy.

“Anh biết chuyện bán nhà từ khi nào?”

“…Tháng trước.”

Tháng trước.

Trước khi tôi đi công tác.

Tối trước hôm tôi đi, anh còn giúp tôi sắp hành lý, nhét sạc điện thoại vào ngăn bên cạnh rồi nói một câu đi đường chú ý an toàn.

Khi đó anh đã biết.

“Lúc sang tên cần căn cước của tôi, cũng cần chữ ký của tôi.” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Tôi chưa từng ký, căn cước vẫn luôn ở trong ví của tôi. Các người sang tên kiểu gì?”

Không ai nói.

“Tôi hỏi các người sang tên kiểu gì?”

Mặt bố chồng đỏ bừng, há miệng mấy lần, cuối cùng mẹ chồng lên tiếng trước.

“Kiến Quân đi làm lại một căn cước khác của con…”

Tôi nghe thấy mình bật cười.

Làm lại.

Cầm thông tin của tôi đi làm lại một căn cước của tôi, sau đó tìm người bắt chước chữ ký, hoàn tất thủ tục sang tên.

Chồng tôi làm.

“Anh đi làm lại căn cước của tôi?”

Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi.

Mắt anh đỏ hoe.

“Bố bắt anh làm, anh… anh cũng không muốn…”

“Anh không muốn, nhưng anh vẫn làm.”

Anh lại cúi đầu.

Tôi lấy ví từ trong túi ra, mở ngăn đựng thẻ.

Căn cước của tôi vẫn ở đó.

Nói cách khác, hiện giờ ngoài kia có hai chiếc căn cước mang danh nghĩa của tôi.

Một cái trong tay tôi, một cái bị họ dùng để bán nhà của tôi.

Chuông cửa vang lên.

Tất cả mọi người giật mình.

Tôi ra mở cửa.

Ngoài cửa là hai cảnh sát mặc đồng phục, một nam một nữ.

“Cô là người báo cảnh sát?”

“Là tôi.”

“Cô nói có người giả mạo chữ ký để bán bất động sản của cô?”

“Đúng.”

Tôi tránh sang một bên, hai cảnh sát đi vào phòng khách.

Bố chồng lập tức mất sạch khí thế, ngồi phịch xuống sofa, chân run lên.

Mẹ chồng lao tới kéo tay tôi.

“Con gọi cảnh sát đến tận nhà, bảo mặt mũi nhà mình biết để đâu? Người một nhà có chuyện gì không thể đóng cửa nói với nhau?”

Tôi rút tay ra.

“Người một nhà? Lúc các người bán nhà của tôi có hỏi tôi không?”

Nữ cảnh sát lấy sổ ra, bắt đầu ghi chép.

“Giấy chứng nhận bất động sản có ở đây không?”

“Bản gốc chắc bên cơ quan quản lý nhà đất có hồ sơ, tôi có bản sao.” Tôi mở album ảnh trong điện thoại, tìm bức ảnh giấy chứng nhận bất động sản năm xưa. “Trên giấy chỉ có tên một mình tôi, tiền mua nhà do bố mẹ tôi thanh toán toàn bộ, lịch sử chuyển khoản ngân hàng đều còn.”

Nam cảnh sát nhìn ảnh, sau đó nhìn bố chồng.

“Bác à, những gì cô ấy nói có đúng sự thật không?”

Môi bố chồng run run.

“Đây là chuyện nhà… chuyện của nhà chúng tôi…”

“Tôi hỏi bác, căn nhà này có phải được bán trong lúc cô ấy hoàn toàn không biết không?”

Bố chồng im lặng.

Chồng tôi đột nhiên quỳ xuống.

Không phải quỳ trước tôi, mà quỳ trước cảnh sát.

“Đồng chí cảnh sát, đây là hiểu lầm, bố tôi không cố ý đâu, người nhà chúng tôi đã bàn bạc…”

“Anh bàn với ai?” Tôi ngắt lời. “Anh bàn với tôi bao giờ chưa?”

Anh quỳ trên sàn, ngẩng đầu nhìn tôi, môi trắng bệch.

“Anh…”

“Anh cầm thông tin của tôi đi làm lại căn cước, giả mạo chữ ký của tôi, nhân lúc tôi đi công tác bán nhà của tôi. Đây gọi là bàn bạc à?”

Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng xe dưới lầu bấm còi.

Nữ cảnh sát khép sổ, nhìn nam cảnh sát.

“Tình huống này có dấu hiệu làm giả giấy tờ căn cước và lừa đảo hợp đồng, cần về đồn lấy lời khai.”

Chân mẹ chồng mềm nhũn, bà ngồi bệt xuống đất.

“Xong rồi, xong rồi…”

Cuối cùng em chồng cũng cuống lên, bật khỏi sofa.

“Chị dâu! Chẳng phải chỉ là một căn nhà thôi sao? Sau này bọn em trả tiền cho chị không được à? Nhất thiết phải làm lớn chuyện thế này sao?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Cậu nói trả tiền? 2,38 triệu tệ, cậu lấy gì trả?”

Cậu ta há miệng, không nói được gì.

Bố chồng đột nhiên trượt khỏi sofa, quỳ phịch xuống đất.

“Bố xin con, rút đơn đi, rút đi.”

Mẹ chồng cũng quỳ.

Em chồng do dự hai giây rồi cũng quỳ xuống.

Cô gái kia đứng bên cạnh, tay chân luống cuống.

Cả phòng quỳ kín người.

Chỉ có chồng tôi vốn đã quỳ từ trước, lúc này anh dịch đầu gối, quay sang phía tôi.

“Anh xin em.”

Bốn người, tám con mắt, đều nhìn tôi.

Tôi đi đến cửa, cầm lấy vali của mình.

“Đi theo cảnh sát lấy lời khai đi.”

Tôi mở cửa, bước ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi nghe thấy tiếng khóc của mẹ chồng bật lên.

03

Khi thang máy đi xuống, tôi tựa vào thành thang.

Chân tôi run.

Tay cũng run.

Từ lúc bước vào nhà cho đến bây giờ chưa đến bốn mươi phút.

Nhà của tôi đã không còn.

Ra khỏi cổng khu chung cư, gió lạnh thổi tới, tôi mới phát hiện người mình ướt đẫm mồ hôi.

Bánh xe vali lăn lộc cộc trên nền gạch.

Tôi kéo nó đi khoảng hai trăm mét rồi dừng dưới một cái cây bên đường.

Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ.

Chuông reo ba tiếng thì mẹ nghe máy.

“Về đến nhà chưa?”

“Mẹ.”

Đầu dây bên kia im một chút.

“Có chuyện gì?”

“Nhà bị bán rồi.”

Im lặng.

Một khoảng im lặng rất lâu.

Tôi nghe thấy tiếng ghế xê dịch ở đầu dây bên kia, rồi tiếng bố tôi vọng từ xa.

“Ai gọi thế?”

“Con đừng cuống.” Giọng mẹ hạ rất thấp. “Từ từ nói, nhà bị bán là sao?”

Tôi kể mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Bố chồng quyết định, chồng phối hợp, làm lại căn cước, giả chữ ký, bán được 2,38 triệu tệ rồi mua nhà cưới cho em chồng.

Nói xong, đầu dây bên kia lại im lặng.

Sau đó tôi nghe tiếng bố rất gần, chắc ông đã giật lấy điện thoại.

“Bố sang ngay.”

“Bố đừng sang.”

“Bố không đi tìm bọn họ, bố đi tìm con. Con đang ở đâu?”

“Cổng khu chung cư.”

“Đứng yên đó, đợi bố.”

Điện thoại cúp.

Tôi đứng dưới gốc cây chờ.

Gió tháng mười một đã lạnh, áo khoác mỏng tôi mang theo lúc đi công tác chẳng cản được gió.

Hai mươi phút sau, một chiếc xe ba bánh điện rẽ vào đầu đường.

Bố tôi lái.

Ông vừa làm cả ngày trong nhà máy, quần áo công nhân vẫn chưa thay, cổ tay áo còn dính dầu máy.

Chiếc xe ba bánh xiêu xiêu vẹo vẹo dừng trước mặt tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng