Chương 11 - Ngôi Nhà Bí Ẩn Và Người Phụ Nữ Đằng Sau
“Tạm biệt Tiểu Nhiễm, thượng lộ bình an, tiền đồ xán lạn nhé.” Tô Dao cũng vẫy tay chào, trong ánh mắt đong đầy sự mong đợi.
Lên máy bay, tìm được chỗ ngồi của mình, tôi nhìn thành phố đang nhỏ dần qua ô cửa sổ, cõi lòng vô cùng yên ả, lại đan xen muôn vàn kỳ vọng.
Những vết thương trong quá khứ nay giống như một cơn ác mộng, cuối cùng tôi cũng đã thức tỉnh.
Sự phản bội và tổn thương ấy, dù có để lại sẹo, nhưng cũng rèn giũa tôi trở nên kiên cường và dũng cảm hơn.
Máy bay vút lên bầu trời xanh thẳm.
Tôi biết, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa.
Tôi sẽ nỗ lực học tập ở nước ngoài, nâng cao bản thân để trở thành một phiên bản tốt nhất.
Tôi sẽ quên đi Lục Dữ Chu, quên đi cuộc hôn nhân tồi tệ đó, mở lòng đón nhận cuộc sống mới, dang tay ôm lấy ánh nắng mặt trời và những điều tốt đẹp thuộc về mình.
…
Vài năm sau, tôi học xong trở về nước, cùng Tô Dao mở một studio thiết kế của riêng chúng tôi.
Việc làm ăn ngày càng phát đạt, các tác phẩm thiết kế của chúng tôi nhận được sự công nhận và yêu thích từ rất nhiều người.
Tôi cũng gặp được một người đàn ông thực sự biết trân trọng và yêu thương tôi. Anh ấy dịu dàng, chu đáo, tôn trọng ước mơ và bao dung cho quá khứ của tôi.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe được dăm ba tin tức về Lục Dữ Chu và Phương Nghiên.
Lục Dữ Chu mãn hạn tù, hai bàn tay trắng, danh tiếng mục nát không thể xin được việc, chỉ đành làm những công việc chân tay lặt vặt để sống qua ngày, cuộc sống nghèo túng thê thảm.
Phương Nghiên bị kết án tù chung thân vì tội cố ý giết người, phần đời còn lại đều phải mục rữa trong chốn lao tù.
Nghe những tin này, lòng tôi chẳng hề gợn sóng.
Kết cục của họ là do chính họ tự chuốc lấy, không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Cuộc sống hiện tại của tôi bình dị nhưng vô cùng hạnh phúc: có sự nghiệp mà mình đam mê, có người bạn thân nhất, và có người bạn đời trân quý tôi.
Sự phản bội năm xưa tuy từng khiến tôi đớn đau, tuyệt vọng, nhưng cũng chính nó đã dạy tôi cách trưởng thành.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, phụ nữ, điều quan trọng nhất không phải là dựa dẫm vào đàn ông, mà là tự dựa vào chính mình.
Chỉ khi bản thân đủ mạnh mẽ, ta mới có thể chống đỡ được mọi tổn thương và nắm lấy một hạnh phúc thực sự.
Dưới ánh hoàng hôn, tôi đứng bên cửa sổ của studio, lặng nhìn dòng xe cộ hối hả qua lại, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, ung dung và tràn ngập hạnh phúc.
Những nỗi đau đều đã hóa thành dĩ vãng, còn tương lai phía trước, đều rất đáng để mong chờ.