Chương 6 - Ngọc Hoàn Chín Vòng
Ta cong người, tham lam hít lấy không khí, trên mặt không phân biệt nổi là bùn nước hay nước mắt.
“Viên Chi Hoán, ngươi là tên cẩu quan không phân trắng đen.”
Hạ nhân tiến lên bẩm báo:
“Bẩm đại nhân, đã lục soát khắp nơi… không thấy vòng ngọc của Khổng cô nương.”
Ta ngước đôi mắt tan rã, nghẹn ngào nói:
“Ngươi nghe thấy rồi… ta không trộm… thả ta ra.”
Ánh mắt Viên Chi Hoán chỉ dừng trên mặt ta trong chốc lát, hắn đi đến trước rương, đá vào những món đồ cũ rơi vãi.
Bên trong là những vật ta cất giữ nhiều năm.
Tượng gỗ nhỏ và thỏ ngọc hắn tặng ta khi còn bé, được xem là chút ấm áp duy nhất giữa ta và hắn.
Giờ đầu tượng gỗ đã gãy, thỏ ngọc vỡ nát.
Nhìn thấy những thứ ấy, trên mặt hắn không có chút động dung nào, chỉ có khinh thường:
“Ngày ngày nghịch những thứ vô dụng này, chẳng trách không làm nên trò trống gì!”
Thứ ta từng xem như trân bảo, trong mắt hắn chẳng đáng một đồng.
Trái tim vốn đã hoang vu vẫn bị đâm mạnh một nhát.
Những năm qua chân tâm của ta đối với hắn chỉ là thứ vô dụng sao?
Thôi vậy.
Đều không quan trọng nữa.
Ta khó khăn lắm mới đè nén được chua xót trong lòng.
Nhưng lại phát hiện hắn cầm chiếc ngọc hoàn chín vòng buộc dây đỏ ở góc rương lên.
Đó là di vật tổ mẫu để lại cho ta, là niềm tưởng nhớ duy nhất.
Ta bất chấp tất cả cầu xin:
“Đừng động vào nó! Đó là của tổ mẫu ta… cầu xin ngươi…”
“Cạch…”
Ta ngẩn ngơ nhìn đống mảnh vỡ, nước mắt nóng hổi trào ra dữ dội.
Giọng hắn lạnh nhạt vang lên, từng chữ như giết tim:
“Nàng phá hỏng nhiều đồ của Bích Trân như vậy, cũng nên nếm thử cảm giác món đồ yêu quý bị hủy hoại.”
“Cho dù lần này vòng ngọc không phải nàng trộm, chuyện đánh người vẫn không thể dung túng.”
“Người đâu, vả miệng chín mươi chín cái, để nàng nhớ lâu.”
Tiếng tát vang dội trong sân.
Mặt ta bỏng rát, thế giới gần như đảo lộn.
Ta chỉ muốn nói lời từ biệt cho đàng hoàng.
Tại sao lại phải chịu sự sỉ nhục như lăng trì thế này?
Sau hai mươi cái, trước mắt ta tối sầm, ta phun một ngụm máu xuống tuyết.
Trong cơn ý thức mơ hồ, ta nghe lão ma ma run rẩy khuyên ngăn:
“Đại nhân, Tạ tiểu thư không chịu nổi nữa. Vả chín mươi chín cái, ngay cả nam nhân cũng không chịu được.”
Sau một thoáng im lặng, giọng Viên Chi Hoán lạnh lẽo vang lên, rõ ràng đến đáng sợ:
“Tiếp tục.”
“Hôm nay không trị cho nàng phục, nàng vĩnh viễn không nhớ được.”
Nhớ lâu, giữ quy củ, làm một chủ mẫu Viên gia đạt chuẩn.
Ta không cần có sở thích của riêng mình, không cần có cảm xúc, cho dù chết cũng phải giữ thể diện.
Đây mới là thê tử hắn muốn.
Lý do hắn hết lần này đến lần khác tổn thương ta, lại là để mài giũa ta.
Ta không còn sức phản kháng, toàn thân đông cứng, ngã xuống giữa trận tuyết lạnh lẽo của kinh thành.
CHƯƠNG 4
Ta tỉnh lại trên giường trong phòng khách Viên gia.
Mặc dù mặt đã được bôi thuốc giảm sưng, nhưng vết bầm tím vẫn đáng sợ vô cùng.
Viên Chi Hoán ngồi bên giường chợp mắt, quầng mắt xanh đen mệt mỏi, trong tay nắm chiếc khăn dùng để hạ nhiệt cho ta.
Tay ta vừa động, hắn liền mở mắt.
“Tỉnh rồi?”
Giọng hắn hơi khàn, hắn ném khăn vào chậu nước:
“Ta đã thay nàng nhận lỗi với trưởng bối trong tộc, cũng tự tay phạt nàng. Bọn họ đồng ý không truy cứu nữa, phía Bích Trân cũng sẽ không trách nàng.”
Ta chỉ cảm thấy nực cười, ngay cả kéo khóe môi cũng đau:
“Ta cần giải thích với ai? Viên Chi Hoán, ngươi lúc nào cũng tự mình đa tình như vậy.”
Hắn xoa mi tâm, mệt mỏi vô cùng, thật sự không muốn tranh cãi.
Thấy ta quay mặt đi, trên đó là vết thương chói mắt và đôi mắt đỏ sưng.
Tim hắn không hiểu sao thắt lại.
Hắn theo bản năng đưa tay, muốn chạm vào vết bầm trên má ta.
Nhưng ta mạnh mẽ gạt tay hắn ra.
Đúng lúc này, nha hoàn ngoài cửa bẩm báo:
“Khổng tiểu thư tới, nói có vài bài không hiểu, mong đại nhân chỉ điểm một hai.”
Viên Chi Hoán vốn định từ chối, nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêng sang một bên của ta, trong lòng không khỏi bực bội.
Hắn đứng dậy đi ra ngoài:
“Nói với nàng ấy, ta sẽ đến ngay.”
Đi đến cửa, bước chân hắn dừng lại, gần như bố thí:
“Vân Vận, nàng dưỡng thương cho tốt. Phần 《Nữ Giới》 còn lại, phải chép đủ không sót một chữ.”
“Chờ nàng khỏi thương, ta sẽ đến mang sính lễ. Lần này sẽ không nuốt lời.”
Ta im lặng cười lạnh, cụp đôi mắt đỏ sưng.
Ta vĩnh viễn không cần hắn đến cầu hôn nữa.
Ta gắng gượng chút sức lực cuối cùng, lảo đảo rời khỏi Viên gia.
Ở góc ngõ, ta đụng phải Khổng Bích Trân.
“Tạ tỷ tỷ, thân thể tỷ khá hơn chưa?”
Ta đẩy tay nàng ta ra, liên tục lùi lại:
“Đừng chạm vào ta. Ta và cô không còn quan hệ gì.”
Ta vội tránh đi, lại bỏ lỡ nụ cười gian trá nơi đáy mắt Khổng Bích Trân.
Sau gáy đau nhói.
Trong ánh mắt kinh ngạc của thị vệ Viên gia cách đó không xa, ta và Khổng Bích Trân cùng ngã xuống, bị người áo đen bắt đi.
CHƯƠNG 5
Không biết qua bao lâu, cơn đau dữ dội sau gáy khiến ta tỉnh lại.
Trước mắt là một căn nhà gỗ đổ nát.
Ta và Khổng Bích Trân bị nhốt cùng một chỗ, ngoài cửa có người áo đen canh giữ.
Ta bị dây thừng thô ráp trói chặt, không thể cử động.