Chương 7 - Ngọc Bội Mất Tích và Những Lời Hứa Đẫm Nước Mắt
“Giải thích?” Ta chỉ thấy buồn nôn. “Chuyện chàng và Tiết Noãn bị người ta bắt gặp dây dưa không rõ mới cần giải thích cho kỹ đấy.”
“Là nàng ấy đột nhiên ôm lấy ta, vừa khéo tổ mẫu dẫn người xông vào nhìn thấy.” Vân Sách đáp.
“Tiết Noãn có hoài bão của chính mình, đời trước nàng ta dựa vào bản thân làm hoàng hậu. Đời này, lẽ nào nàng nhẫn tâm phá hoại vận thế của nàng ấy?”
Vân Sách bất đắc dĩ nhìn ta, như thể ta đang vô lý gây sự.
“Ngọc Dung, đời trước chúng ta là phu thê. Đời này nàng muốn rời ta sao?”
19
“Vân lão phu nhân!”
Ta hô lớn về phía sau Vân Sách. Vân Sách lập tức thu liễm, vội quay đầu nhìn lại.
Ta nhân cơ hội chạy mất.
Sống lại một đời, chàng vẫn muốn vừa làm ân nhân lớn của Tiết Noãn, vừa có thể giam ta trong Vân phủ.
Ta đi tìm biểu cô, nói với bà rằng ta định hai ngày này khởi hành.
“Con nhân lúc Vân gia đang loạn mà rời đi cũng tốt, như vậy A Chỉ cũng có thể đi thuận lợi hơn.”
“Cần gì thì nói với ta, ta đi chuẩn bị cho con.” Biểu cô nói.
“Không cần rêu rao, chỉ sợ Vân Sách lại bày kế ngăn cản.”
“Con nói đúng, cứ làm theo lời con.” Biểu cô gật đầu.
Nhân lúc Vân Sách bị nhốt, ta đi gặp Tiết Noãn.
Nàng ta bị đuổi khỏi căn nhà Vân Sách sắp xếp cho nàng ta, chỉ có thể dùng bạc mình dành dụm thuê một tiểu viện.
Lại vì Vân gia đã chuẩn bị trước với người của quan phủ, hai mươi đại bản ấy đánh đặc biệt nặng.
Khi ta gặp Tiết Noãn, nàng ta nằm trên giường, trong phòng mùi thuốc hòa lẫn mùi máu tanh, khiến người ta không nhịn được muốn che mũi.
“Cô đến làm gì?”
“Cô… cô hại ta còn chưa đủ, còn muốn lấy mạng ta sao?”
Tiết Noãn vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng vết thương chưa lành, hơi động một chút đã đau đến tái mặt.
Ta giữ nàng ta lại, mở miệng nói: “Yên tâm, ta không đến giết ngươi.”
“Ta đến cứu ngươi.”
“Ta sẽ tin cô sao? Nếu không phải cô vu oan ta, ta sẽ bị đuổi khỏi Vân phủ sao?” Mặt Tiết Noãn đầy nghi ngờ.
“Ngươi liên thủ với Vân Sách hãm hại ta rơi xuống nước, định khiến ta mất trong sạch phải gả cho chàng, để ngươi cầm thân phận của ta vào kinh tham gia tuyển chọn nữ quan. Những chuyện này, ta có oan uổng ngươi không?” Ta hỏi ngược lại.
Tiết Noãn rơi vào im lặng.
“Chuyện đốt nơi ở của ta là do Vân Sách sai khiến. Rõ ràng chàng có thể giúp ngươi che giấu, nhưng hạ nhân trong phủ lại chỉ chứng ngươi.”
“Nay ngươi bị thương cũng đã bốn năm ngày, Vân Sách có từng đến thăm một lần chưa?”
“Ngươi là người thông minh, ngươi hẳn biết Vân Sách không đáng tin.”
Tiết Noãn kinh ngạc ngẩng đầu, trong mắt lóe qua một tia cảm xúc khác lạ.
“Nhưng Vân gia ở Thái Thương một tay che trời. Cho dù ta tố cáo Vân Sách, cũng chỉ rơi vào không giải quyết được gì.”
“Thái Thương không được, ngươi cứ đi lên trên.” Ta đáp, đặt bên giường nàng ta một lọ kim sang dược.
Khi rời đi, Tiết Noãn gọi ta lại.
“Vì sao cô giúp ta?”
Ta dừng bước, không quay đầu.
“Giúp ngươi, giúp chính ta, có gì khác biệt sao?”
20
Ngày ta rời đi, Vân lão phu nhân và Vân đại phu nhân chặn ta lại.
“Bùi cô nương, đã đến giờ cơm trưa rồi, chi bằng dùng cơm xong rồi hẵng rời đi?”
Vân đại phu nhân ra hiệu cho hạ nhân mời ta đến phòng ăn.
Ta cười lắc đầu: “Không cần, ta cũng đã quấy rầy Vân phủ nhiều ngày. Đường đến kinh thành xa xôi, vẫn nên tranh thủ lên đường.”
“Ngọc Dung, mẫu thân đã nói như vậy rồi. Chi bằng nàng cứ ở lại đi.”
Vân Sách từ sau lưng họ bước ra, gương mặt dịu dàng.
Lúc này ta mới hiểu, chàng đã thuyết phục Vân lão phu nhân và Vân đại phu nhân, muốn giam ta trong Vân phủ, bẻ gãy cánh của ta, khiến ta vĩnh viễn mất tự do.
Nay thanh danh Vân Sách không tốt, những gia đình môn đăng hộ đối ở địa phương không chịu gả con gái vào.
Mà giờ ta đang ở Vân gia, sau khi giam giữ ta, chỉ cần hồi âm báo với Bùi gia rằng ta đã sớm mất trong sạch, phụ mẫu ta không biết thật giả, cũng chỉ có thể gả ta đi.
Bùi gia là thế gia, đời trước Vân Sách cũng nhờ Bùi gia rất nhiều mới có thể từng bước thăng tiến ở Thái Thương.
Những đạo lý này ta hiểu, Vân lão phu nhân các bà cũng có thể hiểu.
“Vân Sách, dựa vào đâu mà chàng cho rằng ta sẽ ở lại?” Ta lạnh lùng đối diện ánh mắt Vân Sách.
Vân Sách nhếch môi: “Ngọc Dung, hiện giờ nàng còn lựa chọn nào khác sao?”
“Ta sẽ không quản Tiết Noãn nữa.”
Chàng nói rồi tiến sát lên.
Giọng rất nhẹ, chỉ có ta và chàng nghe thấy.
“Đời trước, khi ta bệnh nặng, là nàng không rời không bỏ ta.”
“Ngọc Dung, đời trước chúng ta làm phu thê hơn ba mươi năm. Ta đối xử với nàng thế nào, nàng là người rõ nhất.”
“Nay sống lại một đời, chẳng phải trời cao muốn chúng ta nối lại tiền duyên sao?”
Ta nhìn chàng, bật cười thành tiếng.
“Vân Sách, chàng xứng sao?”
21
Không đợi Vân Sách mở miệng, chỉ thấy một đám quan binh tràn vào.
Dẫn đầu là Lưu đại nhân của phủ Thái Thương và một vị quan viên khác.
“Lưu đại nhân, đây là…”
Vân lão phu nhân nhìn quan binh tiến lên bắt Vân Sách, nghi hoặc hỏi.
“Vân Sách bị nghi hủy hoại thanh danh Bùi Ngọc Dung, còn trong thời gian Bùi Ngọc Dung ở Vân gia đã thiêu hủy giấy tờ hộ tịch của nàng, ngăn cản nàng lên kinh.”