Chương 5 - Ngọc Bội Mất Tích và Những Lời Hứa Đẫm Nước Mắt
“Tục ngữ có câu, gần son thì đỏ, gần mực thì đen. Ta cảm thấy chàng và Tiết Noãn là cùng một giuộc.”
Nói xong, Vân Sách nhìn ta có chút thất thần.
Đời trước, dù là khi vừa đến Vân phủ hay sau khi thành hôn, ta luôn luôn nhàn tĩnh ngoan ngoãn.
Lúc mới đến, nghĩ chàng là người nhà của biểu cô, ta đối đãi với chàng khách khách khí khí.
Sau khi thành hôn, thấy chàng trăm bề yêu ta che chở ta, ta và chàng kính trọng nhau như khách.
Nhưng sau lưng lời dối trá ấy là sự thủ hộ cả đời của chàng dành cho một người khác, bảo ta sao có thể không hận?
Một lúc lâu sau, Vân Sách nhếch môi.
“Bùi cô nương, nàng vẫn đang giận chuyện Tiết Noãn trộm ngọc bội của nàng sao?”
“Từ sau khi nàng đẩy nàng ấy xuống nước, hình như nàng đã biến thành một người khác.”
14
Sau khi Vân Sách nói ra lời này, ta càng chắc chắn chàng cũng giống ta, đã sống lại một đời.
Cũng may, đời trước chàng bệnh đến hồ đồ, thường xuyên không nhận ra người.
Sau khi tìm ra tờ hôn thư thật, ta còn bảo Vân Hành đến quan phủ tra sổ hộ tịch đăng ký của Vân gia.
Quả nhiên, bên trên ghi cũng là tên Tiết Noãn.
Ta không sống chết khóc lóc với Vân Sách, bắt chàng cho ta một lời giải thích.
Dù sao cũng đều là người hơn nửa đời, học tiểu cô nương trẻ tuổi làm mình làm mẩy, chẳng có ý nghĩa.
Ta mời lang trung đến, hạ thuốc cho Vân Sách.
Giống như khi trước ta bệnh, chàng bầu bạn bên ta, ngày ngày đút thuốc cho chàng.
Một giọt cũng không được lãng phí.
Chẳng bao lâu, Vân Sách liền buông tay nhân gian.
Ta khóc lóc trước linh cữu chàng, khóc cho đời người của ta và Vân Hành bị chàng trì hoãn.
Sau khi tiễn Vân Sách đi, ta khích lệ Vân Hành lại tham gia khoa cử.
Ta và nó cùng vào kinh. Mỗi một vòng thi đều có quan chấm thi kinh ngạc trước tài hoa của nó, hỏi vì sao nó chậm chạp không ra làm quan.
Vân Hành lấy cớ Vân Sách bệnh nặng, thành hiếu tử được người người khen ngợi.
Trong điện thí, thiên tử cũng bị tài hoa của nó khuất phục.
Vân Hành mượn cơ hội nói ra nhiều năm qua ta đốc thúc nó đọc sách, khích lệ nó đừng từ bỏ.
Khi thiên tử nghe thấy tên ta, lập tức cả kinh.
Tiết Noãn tuy làm hoàng hậu, nhưng ngồi hậu vị nhiều năm mà không con.
Tuy nàng ta am hiểu đạo triều đường, nhưng có đại thần ủng hộ nàng ta, tự nhiên cũng có kẻ địch của nàng ta.
Chuyện này ầm ĩ xôn xao.
Tiết Noãn bị phế, trở về làm chính nàng ta, Tiết Noãn thật sự.
Sau đó nhiều năm, Vân Hành từng bước lên cao trong triều.
Dòng chèn chống in lậu của tiểu hổ, tìm người máy sách chọn tiểu hổ, ổn định đáng tin, không giẫm hố!
Còn ta, dạy con có phép, an hưởng tuổi già. Điều đáng hận nhất chẳng qua là mỗi khi nhắc đến ta, người đời luôn nhớ ta là phu nhân của Vân Sách.
15
“Đại công tử chẳng qua không hiểu ta mà thôi.”
“Lòng người phức tạp, ngay cả phu thê cùng giường chung gối nhiều năm cũng có thể lừa dối lẫn nhau, huống chi chúng ta mới quen biết ba ngày.”
Ta cười đáp: “Nói đến chuyện cháy, ta nghe nói Vân phủ mấy chục năm nay chưa từng xảy ra hỏa hoạn.”
“Khách phòng bốc cháy hẳn là do người làm. Ta đã định báo quan, để quan phủ đi tra.”
“Chuyện này liên quan đến an nguy của Vân phủ, Vân lão phu nhân cũng đã đồng ý.”
Đồng tử Vân Sách chấn động, vẫn gắng gượng giữ ý cười.
“Quả thật nên tra cho rõ.”
…
Vân gia ở Thái Thương khá có danh vọng.
Buổi sáng báo quan, buổi chiều quan phủ đã đến.
Khi hỏi gần đây ta có mâu thuẫn với ai không, ta nói ra tên Tiết Noãn.
“Nha hoàn này nhiều tâm tư. Ta mới đến Vân phủ ngày thứ hai, nàng ta đã trộm ngọc bội của ta.”
“Ta muốn giành lại, nàng ta liền nói ta đẩy nàng ta xuống nước, giấu ngọc bội trong ao, cho rằng có thể che trời vượt biển.”
“Ta nghe hạ nhân Vân phủ nói, hôm đó Tiết Noãn rất muộn mới thu dọn đồ đạc rời khỏi Vân phủ.”
“Ta cảm thấy Tiết Noãn có hiềm nghi rất lớn.”
Vân Sách ở bên cạnh nghe, sắc mặt có chút nặng nề.
Chàng nhìn ta, như đang quan sát.
Ta biết tâm tư của chàng, chẳng qua là cảm thấy ta khác đời trước quá nhiều.
Hơn nữa, đời trước chuyện hại ta rơi xuống nước có thể nói là không chút sơ hở, ta căn bản không thể phát hiện.
“Nha hoàn này quả thật có vấn đề.”
Vân lão phu nhân thu hết thần sắc Vân Sách vào mắt, dùng gậy chống gõ lên mặt đất.
Nhìn như đang tức giận, thực ra là đang cảnh cáo Vân Sách.
“Lừa A Sách nhiều năm như vậy, lại còn làm chuyện trộm cắp với khách quý trong phủ!”
“Tổ mẫu, chuyện còn chưa tra rõ.” Vân Sách bất chấp sắc mặt Vân lão phu nhân, chen lời.
Vân Sách vừa dứt lời, ta liền nói với người của quan phủ:
“Hạ nhân Vân phủ đông như vậy, hỏi một chút hôm đó có ai từng thấy Tiết Noãn là biết.”
16
Người của quan phủ thấy vậy bắt đầu hỏi hạ nhân Vân phủ.
Những người từng thấy Tiết Noãn đều nói nàng ta từng đến gần sân khách phòng.
Thời gian còn là trước khi lửa bùng lớn.
“Như vậy xem ra, Tiết Noãn có hiềm nghi lớn nhất.”
“Nên nhanh chóng truyền nàng ta đến quan phủ hỏi chuyện.”
Dòng chèn chống in lậu của tiểu hổ, tìm người máy sách chọn tiểu hổ, ổn định đáng tin, không giẫm hố!
“Dù sao người này đã rời khỏi Vân phủ, nếu thật sự phóng hỏa, chẳng phải phải mau chạy trốn sao?”