Chương 3 - Ngọc Bội Giả Hay Thiên Kim Thật
Nước mắt Lâm Sở Sở lập tức rơi xuống.
“Không thể nào! Chắc chắn có chỗ nào đó nhầm lẫn! Tôi có ngọc bội, tôi mới là con gái của mẹ!”
Khi nghe thấy hai chữ “mẹ”, trong lòng tôi cũng hơi nghẹn lại.
Thật ra tôi không có ấn tượng gì về Tần Chi.
Tôi không biết bà có dịu dàng hay không, không biết bà đã từng ôm tôi chưa, cũng không biết tại sao bà lại làm mất tôi.
Nhưng khi nghe Lâm Sở Sở khóc lóc gọi bà là mẹ mình, tôi vẫn cảm thấy khó chịu.
Giống như có người mặc quần áo cũ của tôi, còn quay đầu mắng tôi không xứng.
Tần Nghiên dường như nhìn ra cảm xúc của tôi.
Anh đưa tay đặt một cốc nước ấm bên cạnh.
“Đừng uống nước lạnh.”
Tôi nhỏ giọng nói:
“Cậu, cháu không buồn vì cô ta khóc. Cháu chỉ đói nên hơi u sầu thôi.”
Tần Nghiên đáp:
“Cơm đang được nấu rồi.”
Được.
Tôi lại sống lại.
Nhưng đúng lúc này, chú hai nhà họ Tần lại thở dài.
“A Nghiên, xét nghiệm có thể chứng minh huyết thống, nhưng không thể chứng minh phẩm chất. Đứa trẻ này vừa trở về, vẫn nên được dạy dỗ cẩn thận.”
Ông ta nhìn tôi, giọng đầy ẩn ý.
“Dù sao sau này nhà họ Tần cũng không thể giao vào tay một đứa trẻ không rõ lai lịch, miệng đầy lời nói dối.”
Tôi còn chưa lên tiếng, bình luận đã nổi giận trước.
【Lão già này cuống rồi!】
【Trong tay ông ta còn một bản xét nghiệm chứng minh Lâm Sở Sở có quan hệ huyết thống với bà cụ Tần.】
【Bởi vì Lâm Sở Sở không phải con gái Tần Chi, cô ta là cháu nội của chú hai nhà họ Tần, sinh ra từ người con trai riêng của ông ta! Đây mới là lý do ông ta dám giăng bẫy.】
Tôi lập tức ngẩng đầu.
Hay thật.
Nước trong hào môn đúng là sâu.
Một người không biết bơi như tôi mà nhảy vào chắc sẽ uống no nước mất.
Quả nhiên, chú hai nhà họ Tần lấy ra một túi hồ sơ khác.
“Vốn dĩ tôi không muốn lấy ra, sợ làm tổn thương hòa khí. Nhưng xem ra bây giờ không thể không nói.”
Ông ta đặt báo cáo lên bàn.
“Sở Sở và mẹ cũng có quan hệ huyết thống.”
Phòng khách lập tức nổ tung.
Tiếng khóc của Lâm Sở Sở khựng lại. Trong mắt cô ta lóe lên vẻ không dám tin, sau đó lập tức nắm lấy cơ hội.
“Tôi biết ngay mà, tôi không phải giả! Bà ngoại, tôi thật sự là người nhà họ Tần!”
Bà cụ Tần nhìn hai bản báo cáo hoàn toàn trái ngược, cả người rối loạn.
Có người bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Chẳng lẽ năm đó Tần Chi sinh đôi?”
“Cũng có thể bản xét nghiệm của Hứa Tinh Lạc có vấn đề.”
“Tần Nghiên cũng quá thiên vị con bé hoang dã kia rồi.”
Tần Nghiên cầm bản báo cáo thứ hai lên, chỉ nhìn một cái.
Vẻ mặt anh không hề kinh ngạc, ngược lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Trong lòng tôi giật thót.
Bình luận chậm rãi lướt qua.
【Không phải Tần Nghiên chưa từng nghi ngờ chú hai, chỉ là vẫn luôn thiếu bằng chứng.】
【Bản báo cáo này vừa xuất hiện, chú hai chẳng khác nào tự đưa đuôi của mình vào tay anh.】
Tần Nghiên ngẩng mắt nhìn chú hai.
“Chú hai, chú chắc chắn muốn tôi tiếp tục điều tra chứ?”
Sắc mặt chú hai khẽ thay đổi.
“A Nghiên, cháu có ý gì?”
Tần Nghiên ném báo cáo trở lại bàn.
“Ý là từ bây giờ, tất cả sổ sách nhà họ Tần đều bị niêm phong. Tất cả mọi người trong nhà cũ không được phép rời đi.”
Lâm Sở Sở hoảng hốt.
“Cậu, cậu không thể vì thiên vị cô ta mà đối xử với cháu như vậy!”
Tôi nhìn cô ta, nghiêm túc sửa lại:
“Anh ấy là cậu tôi. Cô muốn gọi thì nên xếp hàng lấy số.”
Mặt Lâm Sở Sở xanh mét.
Đúng lúc đó, từ cửa truyền đến một giọng nói già nua.
“Anh Tần, nếu anh muốn điều tra, vậy chi bằng điều tra luôn vụ tai nạn xe hai mươi năm trước.”
Tôi quay đầu.
Một ông lão mặc áo khoác xám đứng ngoài cửa, trong tay ôm một chiếc hộp sắt cũ.
Bình luận lập tức sôi trào.
【Đến rồi! Tài xế của Tần Chi năm đó! Ông ấy chưa chết!】
Ông lão nhìn tôi, hốc mắt đỏ lên.
“Cô chủ, cô thật sự rất giống mẹ mình.”
Lời vừa dứt, chú hai nhà họ Tần đột ngột đứng bật dậy.
“Đuổi ông ta ra ngoài!”
Tần Nghiên lại tiến lên một bước, chắn trước mặt ông lão.
“Để tôi xem ai dám động vào ông ấy.”
Ông lão mở chiếc hộp sắt.
Bên trong là một bức ảnh đã ố vàng, một chiếc vòng bạc bị gãy và một giấy khai sinh ghi tên tôi.
Ông run giọng nói:
“Năm đó đại tiểu thư không phải tự mình thất lạc. Cô ấy bị người ta hãm hại.”
Chương 4
Sắc mặt chú hai nhà họ Tần trắng bệch.
Bà cụ Tần vịn ghế sofa, đôi môi run rẩy.
“Lão Chu, ông nói rõ đi. Cái gì gọi là Chi Chi bị người ta hãm hại?”
Lão Chu quỳ xuống.
“Bà chủ, năm đó sau khi đại tiểu thư sinh con, vốn định trở về nhà họ Tần. Nhưng trên đường, có người cố ý đâm vào xe của chúng tôi. Đại tiểu thư đưa đứa trẻ cho tôi, bảo tôi đưa cô bé rời đi.”
Ông nhìn về phía chú hai nhà họ Tần.
“Sau đó tôi bị người đuổi đến bến tàu. Đứa trẻ bị cướp đi, chiếc vòng bạc cũng bị đập gãy. Tôi bị đánh ngất rồi ném xuống sông. Nếu không được người trên thuyền cứu, tôi đã mất mạng từ lâu.”
Không ai trong phòng khách lên tiếng.
Các ngón tay của Tần Nghiên từ từ siết chặt.
Tôi chưa từng thấy anh có vẻ mặt như vậy.
Giống như một khối ngọc lạnh bị người ta mạnh mẽ đập ra một vết nứt.
Chú hai nhà họ Tần cố gượng cười.
“Lão Chu, ông biến mất nhiều năm như vậy, vừa trở lại đã bịa ra câu chuyện thế này. Ai dạy ông?”
Lão Chu không giải thích, chỉ lấy từ hộp sắt ra một chiếc máy ghi âm nhỏ.
“Những năm qua tôi không dám lộ diện, nhưng vẫn luôn điều tra. Trong số những người cướp đứa trẻ ngày hôm đó, tôi nhận ra một kẻ.”
Đoạn ghi âm được phát lên.
Bên trong là giọng của một người đàn ông khi uống say.
“Con bé Tần Chi đó mạng lớn, con của nó cũng mạng lớn… Nhưng ngọc bội nhà họ Tần đã vào tay rồi. Sau này tìm một đứa trẻ thích hợp thế chỗ, cho dù Tần Nghiên lợi hại đến đâu cũng phải nuôi người thừa kế cho kẻ khác.”
Bà cụ Tần tối sầm mặt mày.
Lâm Sở Sở theo bản năng lùi lại.