Chương 12 - Ngọc Bội Ghi Nhớ
Hắn đứng đó, bờ môi mấp máy.
“Ta… ta muốn nói với muội một câu xin lỗi.”
Ta nhìn hắn.
“Ừm.”
“Tri Ý, chuyện năm xưa… là ta có lỗi với muội. Ta——”
“Bùi công tử.”
Ta ngắt lời hắn.
“Ta chấp nhận lời xin lỗi của ngươi.”
Hắn sững lại.
“Nhưng.”
Ta nhìn hắn.
“Lời xin lỗi của ngươi chẳng đáng một xu.”
Mặt hắn trắng bệch.
“Ba năm giá y. Mười năm hôn ước. Những thứ này, không phải một câu xin lỗi là có thể đền bù được.”
Ta đứng dậy.
“Ngươi còn chuyện gì khác không?”
Hắn hé miệng.
Nhưng chẳng thốt nên lời.
“Không còn việc gì thì ta đóng cửa tiệm đây.”
Hắn xoay người bước đi.
Đi được vài bước lại ngoái đầu.
“Tri Ý——”
“Bùi công tử.”
Hắn dừng bước.
“Đi đường cẩn thận.”
Ta đóng cửa lại.
Cài then cửa cho chắc chắn.
Xoay người, tiếp tục gỡ mớ chỉ tơ của ta.
Trời bên ngoài đã xẩm tối.
Thúy Bình bưng một bát canh bước vào.
“Tiểu thư, uống canh đi ạ.”
“Canh gì vậy?”
“Canh hạt sen hoa quế ạ.”
Ta đón lấy, nhấp một ngụm.
Rất ngọt.
“Thúy Bình.”
“Dạ?”
“Ngày mai đi nhập một đợt chỉ vàng mới. Loại thanh mảnh nhất ấy.”
“Để làm gì thế ạ?”
“Thêu một bộ đồ mới.”
“Thêu thứ gì ạ?”
Ta nghĩ ngợi.
“Thêu gì cũng được.”
“Lần này, ta thêu cho chính mình.”
Trăng ngoài cửa sổ đã lên.
Rất tròn.
Tròn vành vạnh như đêm hôm ấy.
Chỉ khác là——
Ánh trăng đêm ấy chiếu rọi cỗ hoa kiệu.
Ánh trăng đêm nay chiếu rọi cửa tiệm của ta.
Đều là của ta cả.