Chương 9 - Nghiệt Duyên Của Tiểu Tiên
“Hai người gánh vác vòng quay của nhật nguyệt, đông mọc tây lặn, trăng sáng sao thưa, đó mới chính là túc mệnh của hai người.”
Nghe vậy, ánh mắt Toàn Nguyên trùng xuống, giọng nói lộ rõ vẻ u tối: “Nhưng nếu không có nàng, thì mặt trời lặn mọc này còn có ý nghĩa gì?”
Nguyệt Lão bất đắc dĩ bước ra ngoài điện, để lại một câu: “Tình ti nếu đã kết thành kén, thần tiên cũng khó lòng dứt được.”
Bên trong điện lại rơi vào một khoảng không tịch liêu, chỉ còn lại sợi chỉ đỏ khẽ đung đưa, thẻ bài nhân duyên va vào nhau, như đang kể lại vô số những câu chuyện không thể trọn vẹn.
Chương 13
Sau khi Toàn Nguyên bị thương, Nhật luân đã xuất hiện những vết nứt, hắn vì muốn vá lại Nhật luân mà ép bản thân phải vực dậy.
Ngày ngày hắn qua lại giữa điện Hi Quang và điện Nguyệt thần.
Chỉ là ta đã gia cố kết giới của điện Nguyệt thần, hắn không cách nào bước vào được nữa.
Một vạn năm trôi qua hai người tuy chưa từng gặp mặt nhau lấy một lần, nhưng câu chuyện của chúng ta lại bị chúng tiên truyền tai nhau đàm tiếu không ngớt.
Mọi người đều nói: “Thì ra Linh Nguyệt được khắc trên đá Tam Sinh là Nguyệt thần, còn Linh Nguyệt của điện Tinh Thần thì chẳng có ai nhắc tới nữa, như thể Thiên Đình chưa từng tồn tại một vị tiên liêu như thế.”
Lại một buổi hừng đông nọ, Toàn Nguyên luôn đến trước điện Nguyệt thần dâng lên những bảo vật vào lúc tia nắng đầu tiên của mặt trời chiếu rọi.
Trong đó có Nhật Diệu Hoa hắn đi hái ở Thần vực, linh châu vạn năm mới kết trái một lần, lưu ly đăng đọng lại từ ráng sớm…
Ngày qua ngày, ban đầu ta còn mỗi ngày từ chối, sau rồi phiền quá nên không thèm ngó ngàng tới nữa.
Tiên thị của điện Nguyệt thần sẽ định kỳ dọn dẹp, đem bảo vật cất gọn vào trong khố phòng.
Bên trong điện Nguyệt thần, ta và trưởng lão đang bàn bạc công vụ.
Tiên thị trước điện thấp giọng bẩm báo: “Điện hạ, Toàn Nguyên Đế quân lại đem đồ tới…”
Ta xua tay, tiên thị hiểu ý liền lui xuống.
Sau đó, ta lo lắng hỏi:
“Trưởng lão, tại sao vết nứt trên Nguyệt luân mãi không thể phục hồi? Hơn nữa dạo gần đây thời gian chiếu sáng xuống hạ giới lại ngắn đi một khắc.”
Trưởng lão quỳ sụp xuống dập đầu: “Bẩm Nguyệt thần, e là có liên quan tới Nhật luân, thời gian chiếu sáng của mặt trời đã rút ngắn ba phần, Nhật luân cũng đã xuất hiện vết nứt.”
“Hiện nay nhật nguyệt xuất hiện dị tượng, nếu không kịp thời tu bổ, e rằng âm dương trong trời đất sẽ mất cân bằng, chúng sinh sẽ chìm vào đêm đen vĩnh hằng.”
Sắc mặt ta khựng lại, trầm ngâm nhìn về phía Nguyệt luân.
Ba ngày sau, Thiên Tôn gõ chuông chín tiếng, chấn động cả Thiên giới.
Ta và Toàn Nguyên đồng thời được triệu đến điện Lăng Tiêu.
Trong điện sương mù lượn lờ, Thiên Tôn uy nghiêm ngồi trên đài sen chín tầng.
Toàn Nguyên đang đợi ta tới, đây là lần đầu tiên được gặp ta sau một vạn năm, trong tim hắn bất giác thắt lại.
Một lúc sau, ta hóa thân từ một vệt sáng bạc xuất hiện trong điện.
Toàn Nguyên nhìn ta, trong mắt chỉ có một biển dịu dàng sâu thẳm.
Đã vạn năm rồi mà ta vẫn chẳng có lấy một tia thay đổi, sự lạnh lẽo và hờ hững trong ánh mắt vẫn nguyên vẹn như xưa.
Nhưng ta chẳng mảy may liếc nhìn hắn lấy một cái, hệt như xung quanh không có ai.
Thiên Tôn lướt mắt qua hai người, cất lời như tiếng sấm rền: “Vết nứt trên luân bàn nhật nguyệt ngày càng nghiêm trọng, chỉ dựa vào pháp lực của hai người để sửa chữa thì đã không thể duy trì được nữa, nếu cứ tiếp tục thêm một vạn năm, nhật nguyệt mất cân bằng, chúng sinh sẽ không còn thấy mặt trời.”
Ngừng một chút, Thiên Tôn chậm rãi nói tiếp: “Ở cấm địa Ma giới có một món Thượng cổ thần khí tên là ‘Bích Châu’, có thể dùng để tu bổ lại vết nứt trên luân bàn nhật nguyệt, lúc trước Toàn Nguyên cũng vì đi lấy nó mà bị thương tại Ma giới.”
“Bởi vì Bích Châu cần sức mạnh của cả nhật nguyệt mới có thể lấy được, nên hôm nay ta triệu tập hai người tới là muốn hai người cùng nhau đi lấy.”
Toàn Nguyên nghe vậy liền đồng ý, còn ta lại suy nghĩ trong lòng.
Ta từ từ rũ mắt xuống: “Linh Nguyệt cũng đồng ý.”
Thiên Tôn hài lòng gật đầu: “Tốt, lập tức xuất phát.”
Sau đó ngài lấy ra hai viên đan dược: “Loại đan dược này có thể ngăn chặn thần lực của hai người xâm thực lẫn nhau, đợi sau khi luân bàn nhật nguyệt được khôi phục, hãy giao lại đan dược cho ta.”
Hai người bọn ta nuốt đan dược, sau đó dập đầu lạy rồi cáo lui.
Chìm trong mây khói, Toàn Nguyên triệu gọi linh thú phượng hoàng, nắm lấy tay ta rồi kéo lên.
“Ngươi làm cái gì vậy?! Buông ra!” Ta nhíu mày nhìn Toàn Nguyên.
Chương 14
Toàn Nguyên lại nắm chặt không buông, nhìn ta dịu dàng giải thích: “Phượng hoàng có thể đưa chúng ta tới Ma giới, nhưng nó nhận chủ, nếu ta buông tay, nàng sẽ bị nó hất văng ra ngoài.”
Ta cúi mặt không nói thêm, đành mặc cho Toàn Nguyên nắm tay, cơ thể căng cứng.
Toàn Nguyên nhìn ta với ánh mắt đầy tình ý, nếu thời gian có thể ngừng mãi ở khoảnh khắc này thì tốt biết bao.
Hắn biết chuyến đi tới Ma giới lần này lành ít dữ nhiều, suốt một vạn năm qua hắn đã cẩn thận chọn ra người kế nhiệm có thể khống chế Nhật luân, nhưng Nguyệt thần thì chỉ có một.