Chương 3 - Nghịch Hưởng Tam Đồ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

03

Giữa tiếng khóc xé lòng của mọi người, tên chủ quán quỷ dị đứng dậy, cười rồi tuyên bố:

“Hai cái chậu vừa rồi, ai ăn thịt heo kho sẽ khiến người thân ngoài đời thật mất đi bộ phận tương ứng.”

“Nhưng nếu chọn ăn chậu nội tạng bê bết máu kia, bất kể ăn bộ phận nào cũng sẽ nhận được một tấm Thẻ Ước Nguyện.”

“Có thể viết điều ước bất cứ lúc nào, hệ thống sẽ giúp các người hoàn thành.”

“Đáng tiếc, tất cả các người đều là đám ngu tầm nhìn ngắn!”

Cuối cùng, hắn nhìn về phía tôi:

“Cô đừng tưởng dùng Thẻ Miễn Ăn là chuyện tốt. Cô cũng là đồ ngu! Hừ!”

Tôi vô cùng tán thành:

“Ông nói đúng, tôi đúng là rất ngu.”

Ngu đến mức bị người khác tính kế lừa vào game kinh dị.

Ngu đến mức tưởng Thẻ Miễn Ăn là hệ thống ưu ái mình.

May là ngoài đời không có thuốc hối hận, nhưng trong game thì có.

Năm mười hai tuổi, với tư cách người chơi đầu tiên vượt ải một game kinh dị, ngoài việc nhận được màn sáng làm phúc lợi trọn đời, tôi còn nhận được tư cách VIP của trung tâm đổi thưởng.

Một trong những tiện ích của tư cách này là:

Có thể dùng điểm để đổi “Thẻ Chơi Lại”.

Mà tôi có lượng điểm khổng lồ có thể sử dụng.

Có “Thẻ Chơi Lại”, tôi có thể chơi lại bất kỳ cửa nào trong game.

Trước khi tôi mua “Thẻ Chơi Lại”, trong màn hình chín ô, khác với cảnh u sầu thảm thiết của tám nhà còn lại, biệt thự nhà họ Thẩm lại là một biển vui mừng.

Tivi không có âm thanh, nhưng màn sáng của tôi thì có.

Người khác đều tưởng nhà tôi đang ăn mừng vì không bị mất thận.

Chỉ có tôi nghe rõ Thẩm Trạch Lâm đắc ý tuyên bố:

“Bạn tao, người phụ trách bắt người chơi, nói rồi. Qua cửa thứ nhất mà không sao thì hai cửa sau, bất kể Thẩm Thanh Nguyên làm gì cũng đều có lợi cho chúng ta. Chúng ta cứ nằm chờ thắng thôi!”

Thẩm Vũ Nhu trông lại không vui lắm.

“Nhưng game đáng sợ quá. Chị Thanh Nguyên có chết trong đó không?”

Mẹ tôi trợn trắng mắt:

“Chết thì càng tốt! Từ lúc nó quay về, nhà này sống những ngày gì chứ?”

Mắng xong, có lẽ chính bà ta cũng thấy mình không giống người, nên vội chữa lời:

“Mẹ cũng chỉ nói ngoài miệng thôi. Trạch Lâm con sẽ không thật sự hại Thanh Nguyên chết trong game chứ? Nó là em gái ruột của con đấy. Dạy dỗ vừa đủ là được rồi.”

Khóe miệng Thẩm Vũ Nhu khẽ cong lên một đường mỉa mai.

Tạ Nghiên Từ không thấy, chỉ liên tục gật đầu:

“Đúng đúng, từ lúc Thẩm Thanh Nguyên trở về, Vũ Nhu của chúng ta thật sự thành cô bé đáng thương ăn nhờ ở đậu rồi. Đúng là nghiệp chướng. Nhất định phải dạy dỗ cô ta thật tốt.”

Bố tôi không nói gì, chỉ bưng tách trà nhấp một ngụm, vẻ mặt vô cùng thoải mái.

Miệng còn ngân nga hai câu:

“Nghiệt chướng tận số tất có báo, đá nặng trong lòng lão phu tiêu tan.”

Tôi mím môi, khẽ cười.

Sau đó nhấn mua “Thẻ Chơi Lại” trên màn sáng.

Giọng hệ thống âm u đột nhiên vang lên:

【Người chơi Thẩm Thanh Nguyên xin sử dụng Thẻ Chơi Lại. Xin Quán Thịt Kho Lâu Năm chuẩn bị lại bữa ăn cho cô ấy.】

Tất cả mọi người lập tức im bặt.

Ai nấy đều ngơ ngác nhìn tôi.

Ánh mắt thật sự gom đủ cả ngưỡng mộ, ghen tị và căm hận.

Đúng là mở mang tầm mắt.

Trong biệt thự nhà họ Thẩm, đám người vừa rồi còn cười nói vui vẻ lập tức hóa đá toàn tập.

Như thể vừa nghe quan giám trảm tuyên bố: giờ hành hình đã đến.

Trong game, nữ sinh đại học là người đầu tiên phản ứng lại, hét lên:

“Không công bằng! Sao cô ta có thể chơi lại? Vì sao tôi không được? Tôi cũng muốn chơi lại!”

“Đúng, chúng tôi cũng muốn chơi lại!”

Những người chơi khác cũng nhao nhao hùa theo, giơ tay hô hào, trông như không được kẹo thì sẽ ăn vạ.

Trong biệt thự nhà họ Thẩm, đám tượng đá cũng đột nhiên bừng tỉnh.

“Sao cô ta lại có Thẻ Chơi Lại?” Thẩm Vũ Nhu nghiến răng chất vấn Thẩm Trạch Lâm.

Ý thức được mình thất thố, cô ta giơ tay lau khóe mắt:

“Chẳng lẽ trong lòng anh, chị mới là đứa em gái anh xem trọng nhất sao?”

Tạ Nghiên Từ trực tiếp túm cổ áo Thẩm Trạch Lâm:

“Mày chơi tao à! Mày lấy của tao mười triệu, nói Thẻ Miễn Ăn cần hai mươi triệu nên bảo tao trả một nửa. Hóa ra là mày mua thêm cho Thẩm Thanh Nguyên một tấm Thẻ Chơi Lại đúng không?”

Thẩm Trạch Lâm kiên quyết phủ nhận:

“Tao chỉ mua Thẻ Miễn Ăn, không mua thứ khác! Hơn nữa bạn tao nói chỉ có Thẻ Miễn Ăn là có thể mua thôi!”

“Vả lại, tao mua Thẻ Chơi Lại thì được lợi gì? Nếu Thẩm Thanh Nguyên ăn thịt kho, tao cũng là người bị hại mà!”

Mẹ tôi hoảng đến không chịu nổi:

“Đừng cãi nữa! Mau nghĩ cách đi. Thanh Nguyên chơi lại thì khác gì đánh bài ngửa, nó nhắm thẳng vào chúng ta để hành hạ. Mau nghĩ cách ngăn nó lại!”

Bố tôi nhìn chằm chằm anh tôi, ánh mắt như muốn nói nếu anh tôi không mau ngăn tôi chơi lại thì ông ta sẽ giết anh tôi.

Anh tôi méo mặt muốn khóc:

“Bạn con từng nói, một khi game bắt đầu thì không ai ngăn được…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)