Chương 25 - Ngày Thành Hôn Của Ta

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Xuyên thẳng qua lồng ngực hắn.

Máu bắn ra như hoa đỏ nở giữa đêm.

An Vương cúi đầu, chậm chạp nhìn lưỡi kiếm đang cắm trong tim mình… rồi lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Dịch.

Trong mắt hắn… không còn sự ngạo mạn.

Chỉ còn lại nỗi không cam lòng và oán độc đến tận xương.

“Ta… mới là người… xứng đáng… làm hoàng đế…”

Tiêu Dịch nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm mà phức tạp.

“Mật chiếu thật sự của tiên đế… chưa bao giờ là một đạo thánh chỉ.”

“Mà là… sự gửi gắm thiên hạ… và một phép thử lòng người.”

Cơ thể An Vương run lên dữ dội.

Dường như trong khoảnh khắc cuối cùng… hắn đã c/ay-o/t hiểu ra.

Nhưng đã quá muộn.

Ánh sáng cuối cùng trong mắt hắn… chậm rãi tắt đi.

Thân hình cao lớn ấy…

Cuối cùng…

Đổ sập xuống đất như một triều đại vừa sụp đổ.

Một đời kiêu hùng…

Đến đây kết thúc.

Gần như cùng lúc đó—

Tin từ hoàng cung truyền tới.

Thái hậu ở Từ Ninh cung… uống đ/ộc tự vẫn.

Trước khi chết, bà ta đã phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ Phật đường.

Còn ở nơi sâu nhất của thiên lao, Bùi Văn Tuyên sau khi nghe tin An Vương thất bại, Thái hậu tự tận…

Đã hoàn toàn phát điên.

Hắn giật tóc mình, vừa khóc vừa cười trong ngục, điên loạn như ma.

Vị tể tướng từng quyền khuynh triều dã…

Người đàn ông ta từng yêu đến tận xương tủy…

Cuối cùng lại kết thúc cuộc đời tội lỗi của mình… bằng một cách nhục nhã và thê thảm nhất.

Đám mây đen đã bao phủ Đại Chu suốt mấy chục năm…

Cuối cùng…

Cũng tan biến trong đêm đó.

21 — Bụi trần lắng xuống

Loạn của An Vương nhanh chóng bị dập tắt.

Kinh thành sau ba ngày giới nghiêm… lại trở về vẻ yên bình như cũ.

Như thể máu và giết chóc của đêm đó… chỉ là một giấc mộng hư vô.

Nửa tháng sau.

Bắc cảnh truyền về tin thắng trận.

Phụ thân ta cùng Phó tướng Lục Tô Trung trong ngoài phối hợp, giăng bẫy tiêu diệt toàn bộ quân man tộc xâm lược.

Thừa thắng xông lên…

Còn thu phục lại ba tòa thành đã bị man tộc chiếm giữ nhiều năm.

Toàn Đại Chu mở tiệc ăn mừng.

Tiêu Dịch luận công ban thưởng.

Phụ thân ta được phong Dị Tính Vương, tước vị thế tập võng thế.

Còn ta — Chiêu Hoa công chúa — được ban quyền giám quốc.

Địa vị tôn quý… chỉ đứng sau hoàng đế.

Tất cả những kẻ tham gia phản loạn… đều bị thanh trừng từng người một.

Tô Tĩnh Uyển cùng gia tộc phía sau nàng…

Bị phán tội tru di cửu tộc.

Trước ngày hành hình, ta đến gặp nàng lần cuối.

Nàng nhìn ta, trong mắt không còn cầu xin.

Chỉ còn hận ý khắc cốt.

“Thẩm Nguyệt Hoa, rốt cuộc ta thua ngươi ở điểm nào!”

Ta nhìn nàng, bình thản trả lời:

“Ngươi không phải thua ta.”

“Ngươi chỉ là… chọn sai đường.”

Ta không nói thêm một lời.

Quay người rời đi.

Có những người…

Không đáng để thương hại.

Ta cũng đến Cô Sơn ngoài thành.

Thanh Hà… được chôn ở đó.

Trước mộ nàng…

Không có bia mộ.

Vì thân phận của nàng… không thể để người đời biết được.

Nhưng ta vẫn lập cho nàng một tấm bia không chữ.

Trước mộ, ta trồng một khoảng cỏ thanh hà.

Ta nói với nàng…

Gia quyến của nàng, ta đã cho người sắp xếp ổn thỏa, cả đời này sẽ không lo cơm áo.

“Thanh Hà… yên nghỉ nhé.”

“Nếu kiếp sau còn duyên… chúng ta lại làm tỷ muội.”

Ta ngồi trước mộ nàng… suốt một đêm.

Khi trời sáng, ta đứng dậy xuống núi.

Chấp niệm cuối cùng trong lòng…Cũng theo gió mà tan biến.

Trên đời này…Không còn đích nữ phủ Trấn Quốc Công — Thẩm Nguyệt Hoa.

Cũng không còn…Chiêu Hoa công chúa mang đầy thù hận.

Chỉ còn lại…

Ta.

Thẩm Nguyệt Hoa.

……

Một tháng sau.

Phụ thân ta khải hoàn hồi triều.

Cha con ta… gặp lại nhau trong phủ Quốc Công năm xưa.

Phụ thân nhìn ta — đứa con gái ông thương nhất đời — trong mắt đầy áy náy.

“Nguyệt Hoa… là cha có lỗi với con.”

“Để con… bị cuốn vào những âm mưu bẩn thỉu này.”

Ta lắc đầu, rót cho ông một chén trà nóng.

“Cha, con không hối hận.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)