Chương 3 - Ngày Đầu Tiên Kết Hôn Đã Muốn Ly Hôn
Đũa của Lâm Dao khựng lại giữa không trung.
“Từ từ đã. Vừa mới đăng ký kết hôn xong, còn chưa bước ra khỏi cửa Cục Dân chính, đã bảo cậu sang tên nhà cho em trai hắn?”
“Ra khỏi cửa mới nói.”
“Thế cũng quá đáng. Nhà chồng cậu thuộc thành phần gì vậy?”
“Bây giờ mình cũng đang suy nghĩ vấn đề này đây.”
“Cô cậu nói sao?”
“Bảo mình quan sát thêm.”
Lâm Dao chép miệng.
“Cô cậu đúng là bình tĩnh thật. Đổi lại là mẹ mình, bà ấy đã vặn cổ gã đó ngay tại trận rồi.”
“Cô mình không phải kiểu người đó.”
“Cho nên cô cậu mới bảo cậu đi làm công chứng. Nước cờ này đi hay đấy.”
Hai giờ chiều, Trần Hạo gửi một tin nhắn Wechat.
“Vợ à, tối nay mẹ nói sẽ đến nhà ăn cơm, em tan làm sớm một chút nhé.”
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này, trả lời ba chữ.
“Không tiện đâu.”
“Em đừng như thế, mẹ muốn xoa dịu mối quan hệ mà.”
“Xoa dịu mối quan hệ sao bà ấy không mời tôi đến nhà bà ấy ăn cơm, mà lại đòi đến chỗ tôi?”
Năm phút sau anh ta mới nhắn lại.
“Được, vậy đến nhà mẹ ăn.”
Tôi không trả lời nữa.
Tan làm tôi không đến nhà chồng, mà đi thẳng về căn hộ chung cư của mình.
Căn chung cư cao cấp này là căn duy nhất trong năm căn nhà mà tôi đang tự ở, trước khi cưới tôi ở đây, Trần Hạo thỉnh thoảng qua qua đêm. Vốn dĩ đã thống nhất cưới xong sẽ dọn về sống chung, nhưng bây giờ thì—
Chuông cửa reo.
Tôi mở cửa.
Triệu Mỹ Lan đứng ngoài cửa, tay xách hai túi thức ăn.
“Mẹ đến nấu cho con bữa ngon, hai mẹ con mình nói chuyện đàng hoàng nhé.”
Tôi nghiêng người cho bà ta vào.
Bà ta thay dép, lượn một vòng quanh phòng khách, ánh mắt không ngừng đánh giá.
“Căn nhà này trang trí đẹp thật đấy, làm từ bao giờ thế?”
“Ba năm trước ạ.”
“Làm hết bao nhiêu tiền?”
“Con quên rồi.”
Bà ta cũng chẳng bận tâm thái độ lạnh nhạt của tôi, tự nhiên đi vào bếp.
Bốn mươi phút sau, cơm canh được dọn lên bàn, hai mặn một canh, nhìn cũng ra dáng phết.
“Lại đây, ăn cơm đi con.”
Tôi ngồi xuống, gắp một đũa thức ăn.
Triệu Mỹ Lan cũng ngồi xuống, nhưng không đụng đũa mấy.
“Niệm Niệm à, chuyện hôm qua mẹ cũng có chỗ không đúng.”
Tôi không tiếp lời.
“Nhưng con cũng phải hiểu, Lượng Lượng dù sao cũng là em trai ruột của chồng con, giọt máu đào hơn ao nước lã—”
“Mẹ, chuyện hôm qua con không muốn nói thêm nữa.”
“Con nghe mẹ nói hết đã.”
Bà ta đặt đũa xuống, nét mặt nghiêm túc hẳn.
“Sang tên thì đúng là quá đáng thật, là do mẹ suy nghĩ chưa thấu đáo. Nhưng con xem thế này có được không, con đưa chìa khóa căn nhà này cho Lượng Lượng một bộ, cho nó ở tạm—”
“Không được.”
“Con nghe mẹ nói hết—”
“Nói hết cũng là không được. Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của con, chìa khóa chỉ mình con có.”
Sắc mặt Triệu Mỹ Lan thay đổi.
“Tô Niệm, rốt cuộc cô có gả vào nhà họ Trần chúng tôi không hả?”
“Gả rồi, nhưng người con gả là Trần Hạo, chứ không phải cả cái nhà họ Trần.”
“Giỏi, giỏi lắm, con nha đầu cô mồm mép gớm nhỉ, học từ bà cô của cô đúng không? Cô của cô làm nghề gì? Đến cả tiền sính lễ, tiền cỗ bàn cũng không thèm bỏ ra, lấy tư cách gì dạy cô?”
Tôi bỏ đũa xuống.
“Cô con ra sao không đến lượt mẹ đánh giá. Còn về sính lễ và cỗ bàn, ban đầu là Trần Hạo nói không muốn làm trò hình thức, nên con mới đồng ý làm giản tiện.”
“Đó là do con trai tôi sĩ diện mỏng—”
“Vậy rốt cuộc là sĩ diện mỏng hay là không lo nổi?”
Mặt Triệu Mỹ Lan đỏ bừng.
Bà ta đập bàn “bốp” một cái.
“Tô Niệm! Cô có ý gì? Nhà họ Trần chúng tôi nghèo thì có nghèo, nhưng cũng không đến lượt cô khinh thường! Cô đừng tưởng có mấy căn nhà rách thì ngon lắm!”
“Vậy rốt cuộc là mẹ khinh hay trọng con?”
Bà ta nghẹn họng.
Tôi đứng dậy, bước đến cửa, mở tung cánh cửa ra.
“Mẹ, thức ăn con xin nhận, mẹ về trước đi ạ.”
Triệu Mỹ Lan run rẩy chỉ tay vào mặt tôi.
“Được, được, được, cô cứ đợi đấy cho tôi!”