Chương 15 - Ngày Đầu Tiên Kết Hôn Đã Muốn Ly Hôn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Còn tùy vào biểu hiện của anh.”

Hắn ta đứng dậy, chỉnh lại áo vest.

Lúc đi đến cửa, hắn quay đầu lại nhìn tôi một cái.

“Cô Tô, cô ruột dạy cô sao?”

“Không hẳn. Có những thứ là bị ép mà ra.”

Sau khi hắn rời đi, tôi mã hóa tệp ghi âm rồi chuyển cho Thẩm Hạc.

Thẩm Hạc đáp lại bằng một chữ: “Tuyệt.”

Ba ngày tiếp theo, mọi việc diễn ra đúng theo kế hoạch.

Lưu Lỗi làm theo thỏa thuận, giao bản hợp đồng đầu tư giả đó cho Trần Hạo.

Trần Hạo nhận được xong, ngay trong ngày đã thông qua luật sư lâm thời mà anh ta thuê nộp lên tòa án.

Cùng lúc đó, Thẩm Hạc cũng chính thức đệ đơn kiện ly hôn lên tòa án.

Nguyên đơn: Tô Niệm.

Bị đơn: Trần Hạo.

Yêu cầu khởi kiện: Hủy bỏ quan hệ hôn nhân, xác nhận năm bất động sản là tài sản cá nhân trước hôn nhân của nguyên đơn, nợ cá nhân của bị đơn do bị đơn tự chịu trách nhiệm.

Tài liệu đính kèm: Năm bản công chứng tài sản trước hôn nhân, ảnh chụp ngoại tình cùng sao kê ngân hàng và ghi chép chuyển khoản, lịch sử trò chuyện ba năm do Chu Đình cung cấp, ghi âm bằng chứng hợp đồng giả mạo do Lưu Lỗi cung cấp.

Trong tài liệu Trần Hạo nộp lên có bản hợp đồng giả kia.

Còn trong tài liệu Thẩm Hạc nộp lên lại có toàn bộ bằng chứng chứng minh bản hợp đồng đó là giả.

Hai tập tài liệu, cùng một ngày được đưa đến tay thẩm phán.

So sánh đối chiếu, thật giả rõ rành rành.

Trát hầu tòa của tòa án rất nhanh được gửi đến.

Ngày mở phiên tòa được ấn định vào thứ Tư tuần sau.

Cách ngày tôi đi đăng ký kết hôn, vừa tròn một tháng.

Một ngày trước phiên tòa, Trần Hạo gọi cho tôi cuộc điện thoại cuối cùng.

“Tô Niệm, rốt cuộc em có muốn ly hôn không? Em đã nghĩ kỹ chưa?”

“Nghĩ kỹ rồi.”

“Em thực sự cảm thấy anh chẳng được tích sự gì sao? Tình cảm ba năm của chúng ta, nói hết là hết được sao?”

“Trần Hạo, tình cảm ba năm là thật. Nhưng mục đích của anh cũng là thật. Hai chuyện này không hề mâu thuẫn.”

“Anh không có mục đích gì cả—”

“‘Cô ta đúng là một đứa ngốc bạch ngọt, đứng tên mấy căn nhà lận, bà cô của cô ta thì bán rau ngoài chợ, chẳng có ai chống lưng cả.’ Đây là nguyên văn lời anh nói với Chu Đình.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng như hầm băng.

“Sao em lại xem được—”

“Mỗi việc anh làm, tôi đều biết. Vay tiền, chuyển khoản, làm giả hợp đồng—tất cả. Trần Hạo, tôi cho anh một lời khuyên chân thành: Ngày mai ra tòa đừng cố giãy giụa vô ích nữa. Kết thúc một cách tử tế là cách giảm thiểu thiệt hại lớn nhất cho anh.”

Anh ta không nói thêm lời nào.

Điện thoại tự động ngắt kết nối.

Tối hôm đó, cô mời tôi đi ăn lẩu.

Không phải nhà hàng sang trọng gì, chỉ là quán lẩu xiên nướng ở cổng khu chung cư.

Chúng tôi vừa ăn sách bò và ruột vịt, vừa nói chuyện phiếm không liên quan đến vụ kiện.

“Niệm Niệm, sau khi chuyện này giải quyết xong, cháu định tính sao?”

“Tiếp tục đi làm thôi ạ.”

“Không định đến công ty cô à?”

“Cô ơi, cháu đã nói rồi—”

“Được rồi được rồi, tự lực cánh sinh, cô không ép.” Cô cầm đũa gõ nhẹ vào bát tôi, “Nhưng cô nói cho cháu biết, cái nghề thiết kế này, ở công ty nhỏ mỗi tháng cháu kiếm một vạn rưỡi, nhưng nếu lên một nền tảng lớn, thu nhập hàng năm có thể gấp mười lần.”

“Cô ơi—”

“Cô không bảo cháu đến công ty cô làm thuê. Ý cô là năng lực của cháu không chỉ đáng ngần ấy tiền. Hãy mở rộng tầm nhìn ra xa hơn một chút.”

Tôi gắp một miếng sách bò, không lên tiếng.

Cô nhìn tôi một cái, thở dài.

“Thôi bỏ đi, không vội. Cháu cứ xử lý xong chuyện trước mắt đã.”

Ngày ra tòa, thời tiết rất đẹp.

Tôi mặc một bộ trang phục công sở màu đen, tóc buộc đuôi ngựa.

Thẩm Hạc đã đợi tôi ở cổng tòa án.

“Luật sư của bên kia đến rồi, là một tay lính mới, không phải người do bên Lưu Lỗi giới thiệu. Có vẻ như Trần Hạo đã đổi luật sư rồi.”

“Tại sao lại đổi?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)