Chương 4 - Ngày Cưới Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngọn lửa hừng hực trong tim, từng nâng bước tôi đến tận đây, bỗng chốc tắt ngúm.

Tìm được rồi, thì sao?

Tôi lại rơi vào một vòng xoáy mơ hồ mới.

Màn hình điện thoại vẫn dừng ở tên Giang Dao trong danh bạ.

Tôi muốn gọi.

Chỉ để nghe tiếng thở của cô ấy, hoặc nói một câu xin lỗi.

Nhưng… tôi còn tư cách gì?

Có lẽ từ khoảnh khắc quay lưng rời đi, tôi đã đánh mất quyền được xoa dịu cô ấy.

Trời sáng, tôi thuê xe đưa mẹ Lâm Vi đến bệnh viện tỉnh.

Kết quả chẩn đoán: un g thư gan giai đoạn giữa.

Tiền trong tay chẳng mấy chốc tiêu sạch.

Tài khoản ngân hàng vẫn bị phong tỏa, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mở lại khung trò chuyện với Giang Dao.

“Xin lỗi, lại làm phiền em… Em còn xoay xở được không?”

Cô ấy không vòng vo:

“Cần bao nhiêu?”

“Năm trăm nghìn. Mẹ Lâm Vi bị chẩn đoán ung thư gan, cần tiền phẫu thuật và điều trị.”

“Được.”

“Anh ký giấy ủy quyền bán căn hộ đi, gửi cho em. Nhẫn vàng trong lễ cưới cũng bán được khoảng hai trăm nghìn, chiều nay em sẽ chuyển khoản cho anh. Đi đường nhớ cẩn thận.”

Những dòng tin nhắn đó khiến ngực tôi nghẹn lại.

Tôi trơ mắt nhìn cô ấy dọn dẹp quá khứ giữa chúng tôi bằng cách tử tế nhất.

Chẳng bao lâu sau, căn nhà mà chúng tôi từng cùng nhau trang trí, được đăng bán trên website.

Vậy mà, người đầu tiên gọi cho tôi, lại là Lục Xuyên.

Cuộc gọi kết nối, không chào hỏi, không vòng vo:

“Vàng giao cho tôi. Nhà cũng vậy. Từ giờ trở đi, cậu và Giang Dao, đừng có bất kỳ liên hệ nào nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì… hiện giờ cô ấy là bạn gái của tôi.”

5

Nói xong, anh ta cúp máy thẳng tay.

Cơn đau âm ỉ lại trỗi dậy.

Tôi vịn tường bệnh viện, lảo đảo ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang.

Bạn gái?

Chúng tôi mới chỉ chia tay nhau vài ngày.

Mà đã thành bạn gái rồi sao?

Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Giang Dao.

“Chu Thâm, đã có người nhận mua căn hộ rồi, gửi tôi một tài khoản nhận tiền an toàn, tôi sẽ chuyển tiền cọc cho anh.”

Một cơn giận vô cớ bùng lên, tôi lập tức gọi lại.

“Người mua nhà là ai? Là Lục Xuyên à?”

Cô ấy hơi ngập ngừng:

“Đúng vậy. Hiện tại chỉ có anh ấy chịu mua đúng giá gốc, bây giờ thị trường…”

“Vì chút tiền đó thôi sao?”

Tôi ngắt lời cô:

“Tiểu thư nhà họ Giang, em sa sút đến mức này rồi à?”

Điện thoại bên kia rơi vào im lặng kéo dài.

“Chu Thâm, anh có biết mình đang nói gì không? Người cần tiền là anh, không phải tôi.”

Tôi cáu kỉnh gào vào máy:

“Không bán nữa! Tiền tôi sẽ tự xoay sở! Đừng nhắc đến Lục Xuyên trước mặt tôi nữa! Tôi và hắn… đã không còn là anh em!”

Nói rồi tôi dập máy.

Không biết đã ngồi đó bao lâu, cơn đau trong ngực mới từ từ dịu xuống.

Tôi đưa hai tay luồn sâu vào tóc, cảm giác hối hận trào dâng.

Chu Thâm, mày cần phải trưởng thành rồi.

Giang Dao đã không còn là người của mày, cô ấy không có nghĩa vụ gánh chịu thêm bất kỳ cảm xúc nào của mày nữa.

“Đinh—”

Màn hình lại sáng lên, là thông báo chuyển khoản.

Ghi chú chỉ có bốn chữ: Chuyển vàng thành tiền.

Ngón tay tôi lơ lửng trên màn hình, mãi không dám chạm vào.

Cô gái này, khi yêu đã dốc hết lòng, khi rời đi lại dứt khoát vô cùng.

Cuối cùng, kẻ bị giam trong quá khứ, sống lay lắt với ảo ảnh xưa cũ, chỉ có mình tôi.

Chuông điện thoại lại vang lên.

Tên người gọi nhấp nháy trên màn hình: Tiểu Mao — một người bạn hiếm hoi còn giữ liên lạc.

“Chu Thâm, bao giờ cậu quay lại? Nhà cậu… có chuyện rồi.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Có chuyện gì?”

“Bố cậu… dẫn một người về nhà. Về tuổi tác thì chắc là em trai cậu. Hơn nữa… ông ấy muốn để cậu ta thay cậu, tiếp tục hôn ước với nhà họ Giang.”

“…Cái gì?”

Thế giới như bị nhấn nút tắt âm, mọi âm thanh náo nhiệt đều biến mất trong thoáng chốc.

“Là cái đứa con riêng đó?”

“Nó có tư cách gì chứ?”

Tôi quay phắt người lại, suýt nữa đâm sầm vào Lâm Vi — người vẫn lặng lẽ đứng phía sau nãy giờ.

“Anh định đi đâu?”

Tôi nhét hết bệnh án và phiếu thu tiền vào tay cô ấy:

“Vi Vi, anh phải lập tức quay về Bắc Kinh!”

“Vì Giang Dao sao?”

“Không… là chuyện quan trọng hơn.”

Tôi tránh ánh mắt cô ấy, bắt đầu viện cớ theo bản năng:

“Anh phải quay về kiếm tiền, bệnh của dì thật sự không thể chờ đợi lâu hơn.”

Lâm Vi bước lên một bước:

“Trước đây bác sĩ từng nói với em, nếu muốn điều trị hiệu quả, thì Bắc Kinh là hy vọng lớn nhất. Chúng ta… có thể cùng anh quay về không?”

Một cảm giác bức bối bất chợt dâng lên trong ngực.

Tôi định từ chối, nhưng lại chạm phải ánh mắt chờ đợi dè dặt của cô ấy.

Những lời sắp nói ra lại nghẹn nơi cổ họng.

“…Được.”

Rất nhanh sau đó, tôi mua ba vé máy bay về Bắc Kinh.

Bạn tôi báo lại, lịch hẹn chuyên gia đã kín tới tháng sau.

Mà vấn đề cấp bách hiện giờ là tiền để tiếp tục chữa bệnh cho mẹ Lâm Vi.

Cuối cùng, tôi đành đưa hai mẹ con họ về sống tạm trong căn nhà từng là nhà tân hôn của tôi.

Mở cửa ra, một tấm poster cỡ lớn trên tường lập tức đập vào mắt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)