Chương 19 - Ngày Cuối Cùng Của Ta
Tiêu Hoàn cởi chiếc đại sưởng lông cáo đen của mình xuống, khoác lên vai ta.
“Đi thôi, về nhà.”
Chúng ta kề vai sánh bước trên bậc thềm đá phủ lớp tuyết mỏng, đèn cung đình kéo dài bóng chúng ta ra thật xa, dần dần giao hòa vào nhau.
Sau lưng là cung điện nguy nga nhưng lạnh lẽo, phía trước là con đường tuyết rơi trải dài không thấy điểm dừng.
Nhưng bàn tay hắn rất ấm, nắm chặt lấy tay ta.
“Lạnh không?” Hắn hỏi.
“Không lạnh.”
27
Ta hỏi hắn: “Ba năm nay, ngài sống thế nào?”
Tiêu Hoàn trầm mặc chốc lát, siết chặt bàn tay đang nắm ta.
“Năm đầu tiên, giống như phát điên tìm kiếm ngươi, xử lý chính vụ cũng chẳng tập trung, bị Phụ hoàng trách mắng rất nhiều lần.”
“Năm thứ hai, dần dần chấp nhận sự thật là có lẽ thực sự không tìm thấy nữa, bắt đầu chuyên chú hơn vào triều chính, bồi dưỡng thế lực, bởi vì ta biết, nếu ngươi còn sống, ta bắt buộc phải có đủ lực lượng để bảo vệ ngươi; nếu ngươi không còn nữa,” Giọng hắn thấp xuống, “Ta cũng phải ép mình bận rộn, mới không luôn nghĩ tới ngươi.”
“Năm thứ ba, gần như tưởng rằng mình đã bình thản lại. Nhưng lúc đi tuần tra ngang qua thị trấn nhỏ đó, nghe được một chút miêu tả manh mún về một vị đông gia trẻ tuổi của tiệm thư họa, không hiểu sao, lòng liền rối bời, quỷ thần xui khiến thế nào lại muốn đi xem thử.”
Hắn quay đầu nhìn ta, dưới đáy mắt phản chiếu ánh trăng cùng hình bóng ta.
“Sau đó, liền nhìn thấy ngươi.”
“Thanh Từ,” Hắn nắm lấy tay ta, mười ngón khóa chặt, “Đừng bỏ lại ta nữa.”
Ta tựa vào vai hắn, nhìn vầng trăng vằng vặc phía chân trời.
“Ừm.”
Ngôi vị Thái tử của Tiêu Hoàn ngày càng vững vàng, Hoàng đế dần buông quyền cho hắn nhiều hơn.
Giữa chúng ta, dường như hình thành một sự ăn ý không cần dùng lời để diễn đạt.
Hắn quản lý chuyện thiên hạ của hắn, ta kinh doanh phương trời nhỏ bé của ta.
Độc lập với nhau, nhưng lại gắn kết bền chặt.
Có lúc tan triều, hắn sẽ vòng đường đến cửa hiệu ngồi một chốc, uống chén trà ta pha, xem bức tranh ta mới vẽ.
Ta cũng sẽ đến thư phòng ở Đông Cung bồi hắn lúc hắn phê duyệt tấu chương đến tận khuya, vì hắn thêm đèn mài mực.
Thỉnh thoảng, cũng sẽ có vài đợt sóng gió.
Luôn có những vị ngôn quan hủ nho, hoặc những đối thủ chính trị ấp ủ mưu đồ, muốn lấy chuyện “Thái tử sủng hạnh nam sắc, đức hạnh thiếu sót” ra để làm văn chương.
Tấu chương dâng lên, thường như đá chìm đáy biển.
Cũng có những kẻ ầm ĩ kịch liệt, Tiêu Hoàn sẽ dùng thủ đoạn sấm sét để xử lý, vài lần như vậy, liền không còn ai dám minh mục trương đảm mang chuyện này ra công kích nữa.
Hoàng đế bên kia, luôn giữ thái độ ngầm thừa nhận.
Hoàng hậu tuy không thích, nhưng thấy Hoàng đế như vậy, Tiêu Hoàn lại thái độ kiên quyết, cũng đành thôi.
Ta biết, mọi sự yên bình này, đều bắt nguồn từ sức mạnh kiểm soát ngày càng khổng lồ của Tiêu Hoàn, cùng sự che chở không mảy may nhượng bộ của hắn.
30
Lại là một mùa thu muộn nữa.
Lá phong trong Ký Viên đỏ rực như lửa.
Tiêu Hoàn nghỉ ngơi, chúng ta ngồi trong noãn các giữa vườn đun trà thưởng lá.
“Thanh Từ,” Hắn chợt mở lời, giọng điệu tùy ý, “Đã từng nghĩ tới sau này chưa?”
“Sau này?” Ta nâng chén trà ấm áp, “Ta ngực không mang chí lớn, như thế này đã rất tốt rồi.”
“Chỉ thế này thôi sao?” Hắn nhìn ta, trong mắt hiện lên ý cười dịu dàng, “Chưa từng nghĩ xa hơn một chút? Nếu như ngươi chán ghét cuộc sống này, chúng ta đi Giang Nam, tìm một cái tiểu viện, trồng hoa câu cá?”
Trong lòng ta khẽ động, một luồng ấm áp chậm rãi chảy qua.
“Điện hạ nỡ bỏ vạn dặm giang sơn này sao?”
“Giang sơn ắt có người nối nghiệp.” Hắn nắm lấy tay ta, “Nhưng Thẩm Thanh Từ, chỉ có một người.”
Ta nhìn sâu vào đôi mắt hắn, nơi đó có vạn dặm giang sơn, mà hình bóng ta, phản chiếu rõ nét ngay vị trí trung tâm.
“Được.”