Chương 1 - Ngày Chết Trong Thang Máy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vừa bước vào thang máy được một phút, tôi đã biết ngày chết của mình sắp tới gần.

Sau khi thang máy khởi động, nó lắc lư mấy cái, đèn chớp nháy, cái bóng tôi in trên nền bị cắt thành ba đoạn.

Là một người “giải mệnh”, tôi lập tức nhận ra đây là quẻ quang ảnh.

Đèn treo như dao, bóng đứt ruột người, hồn chưa về, phách đã tan, bước vào là cửa Quỷ Môn Quan.

Quẻ đại hung như vậy, tôi sợ đến mức cả người run lên bần bật.

Trong góc phía sau lưng, một bác thợ sửa chữa đang đứng đó, ông ta bóp bóp cây cờ lê dính máu trong tay. Thấy dáng vẻ run rẩy của tôi, ông ta cười âm u lạnh lẽo:

“Cô em, thời tiết đẹp thế này, run cái gì mà run?”

Trong thang máy, chỉ có tôi và ông ta. Giọng tôi có chút run, nhưng vẫn chọn nói thật:

“Tôi sắp bị ông giết chết rồi, ai mà không sợ chết chứ?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cửa thang máy đã đóng lại.

Mồ hôi lạnh từ trán tái nhợt của tôi lăn xuống.

Tôi đi theo sư phụ, học cách “giải mệnh” ở trong làng hơn mười năm.

Nhưng tôi chưa bao giờ giải mệnh cho chính mình.

Cái gọi là “giải mệnh”, là nhìn ra “kiếp nạn”, “nhân quả” trong số mệnh của người khác, rồi dùng bí pháp để hóa giải.

Khác với thầy bói bình thường, người giải mệnh không chỉ nhìn được, mà còn giải được.

Đổi mệnh, nối mệnh, đoạn mệnh, tiếp mệnh, càng là bản lĩnh tuyệt học.

Tôi kiềm chế đôi tay đang run, ép bản thân phải bình tĩnh lại, đưa tay lần về mấy đồng tiền cổ mà sư phụ đã cho.

Trong túi áo, tôi tạm thời gieo quẻ, thử “giải mệnh” cho chính mình, chỉ để cầu một tia sinh cơ.

Ba đồng tiền cổ được đặt song song trên đầu ngón tay tôi, khẽ búng một cái, lập tức chúng xoay tròn trong không gian chật hẹp.

Tiền rơi vào tay, quẻ tượng đã hiện.

Ba đồng đều ngửa mặt, là tượng “lão âm”, chủ sát, chủ đại hung, chủ thi cốt không toàn vẹn.

Điều đó có nghĩa là, đêm nay, ngay trên chuyến thang máy này, sẽ có kẻ cực kỳ hung ác tra tấn tôi đến chết.

Tôi kinh hãi. Quẻ tượng này, học nhiều năm cùng sư phụ mà tôi chưa từng thấy qua.

Chẳng lẽ, đêm nay tôi thực sự chết chắc rồi sao?

Tôi nhẩm thầm câu hỏi trong miệng, muốn gieo thêm một quẻ, hỏi thiên đạo xem có còn một đường sống nào không?

Thế nhưng còn chưa kịp bói, tôi đã bị người phía sau cắt ngang bằng giọng nói:

“Đầu óc cô có bệnh à, cô em? Trời đang sáng trưng thế này còn chết với chả chết, trong miệng cô có được mấy câu tử tế không?”

“Tôi vì sao phải giết cô? Cô đúng là thần kinh.”

Người đàn ông cầm cờ lê sau lưng tôi chửi bới ầm ĩ, cảm xúc khá kích động.

“Thứ chết tiệt không cha không mẹ dạy, ai thèm giết người chứ, con đàn bà khốn kiếp, đừng có ăn nói hàm hồ.”

“Cả đời này tao coi trọng danh tiếng nhất, mày dám làm ô uế sự trong sạch của tao, cứ chờ đó mà xem.”

Quẻ tượng tôi nhìn thấy, gần như chưa bao giờ sai, mà hai quẻ đều là như vậy.

Trong thang máy chỉ có hai người tôi và ông ta, nếu thật sự xảy ra tai họa như thế.

Không phải ông ta giết tôi, thì còn ai vào đây nữa?

Bác thợ sửa chữa sau lưng mặc một bộ đồ công nhân denim màu xanh lam đậm.

Áo khoác tùy ý khoác hờ trên vai, ống quần jean xắn lên một nửa.

Trong tay cầm cờ lê, trên cánh tay to khỏe của ông ta còn dính thứ dầu bôi trơn máy móc màu đen.

Bộ dạng vô cùng hung hãn.

Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện trên cây cờ lê trong tay ông ta vẫn còn sót lại mấy giọt máu chưa được lau sạch.

Thang máy có chút không ổn định, phát ra tiếng “cọt kẹt” khe khẽ rồi lắc lư.

Thấy tôi không nói gì, ông ta ngậm một điếu thuốc trong miệng, ngang nhiên nhổ một bãi nước bọt về phía tôi:

“Những người trẻ các cô các cậu bây giờ, đầu óc toàn bị lướt Douyin, chơi điện thoại đến ngu ra rồi, ngày nào cũng đòi chết đòi sống, căn bản chẳng hiểu ý nghĩa của sinh mệnh.”

“So với thế hệ của chúng tôi, đúng là kém xa.”

“Bây giờ các cô các cậu thật biết hưởng phúc, bậc cha chú ở ngoài cực khổ sống chết, còn các cô các cậu thì ở nhà hưởng thụ, ngày thường còn có thời gian lang thang bên ngoài.”

“Nói chuyện với cô mà cô như kẻ điếc vậy, thật đúng là xui xẻo.”

Tiếng “vù vù” của bánh ròng rọc hòa lẫn với lời chửi bới của ông chú, không hiểu sao khiến tim tôi nhấc thẳng lên tận cổ họng.

Vừa nói, ông ta vừa dùng ánh mắt có phần đê tiện, như ruồi bâu, dính chặt và liếc đi liếc lại trên bắp chân tôi lộ ra:

“Mặc đồ lẳng lơ lẳng lơ, hừ, toàn là mấy thứ sâu mọt của xã hội thôi.”

“Nếu cha mẹ cô thấy bộ dạng thần kinh này của cô, chắc tức chết mất. Nếu tôi có đứa con như cô, đúng là xui tận mạng.”

“Không có năng lực thì đừng đi làm đàng hoàng nữa, chi bằng ra mấy chỗ ăn chơi nhảy nhót vài điệu quyến rũ kiếm tiền, tôi nhất định là người đầu tiên tới ủng hộ.”

Tôi khẽ nghiêng mặt đi, liếc ông ta bằng khóe mắt.

Ông chú trán hẹp, xương mày cao, thoạt nhìn đúng kiểu người khổ mệnh, cả đời dựa vào sức lực mà kiếm sống.

Mắt đục, nhưng ánh mắt ngay thẳng, không giống kẻ lòng dạ quỷ quyệt, cũng không giống loại đại ác nhân có thể làm chuyện phạm pháp.

Lông mày thô đè lên mắt, sống mũi nổi gồ, từ đó có thể thấy, điểm khuyết trong tính cách cùng lắm cũng chỉ là nóng nảy, tự cao tự đại, lời nói cay nghiệt.

Nhưng, giết người?

Tôi sững ra, quẻ tượng và tướng mạo mâu thuẫn với nhau rồi.

Tôi hơi do dự, kiểu tướng mạo này, thật sự có thể giết tôi thảm trong thang máy sao?

Quẻ đại hung do đồng tiền bói ra, chắc chắn phải là kết quả của việc liên tiếp giết nhiều người mới có thể thành như vậy.

Chỉ cần người muốn giết tôi từng làm dù chỉ một việc thiện, cũng không thể bói ra kết quả này.

Không phải ông ta? Nhưng vết máu trên cờ lê của ông ta giải thích thế nào? Có gì đó rất kỳ quái.

Tính mạng quan trọng, tôi nhất định phải cẩn thận từng chút một.

Thấy tôi nhìn sang, ông ta cười cợt:

“Sao, coi trọng tôi à? Nếu cô đi cưới mang theo mười tám vạn, sau này ngày lễ Tết, tôi có thể cân nhắc để cô về nhà mẹ đẻ.”

“Để mẹ cô ngày lễ Tết sang hầu hạ tôi một chút, không quá đáng chứ?”

“Con đĩ nhỏ, tôi còn không trị được cô à.”

Ông chú mặc kệ tất cả mà buông lời tục tĩu, còn tử khí phía sau lưng ông ta cũng theo đó mà càng lúc càng nặng.

Đám tử khí không tan đi ấy, tôi chỉ từng thấy trên người những ông già hấp hối, mệnh chẳng còn bao lâu, hoặc những kẻ chết oan chết uổng…

Ông ta cũng sẽ chết ở đây sao?

Tình hình càng lúc càng trở nên khó đoán.

Nhìn kỹ thêm một lần nữa, sắc mặt ông chú xanh xám, giữa ấn đường và chân mày lờ mờ có sương đen đang bốc lên.

Kỳ quái thật, chẳng lẽ thật sự không phải ông ta?

Thang máy bắt đầu đi lên, cảm giác nặng hơn đôi chút khi nâng lên khiến nhịp thở của tôi nhanh hẳn.

Tôi do dự một lát, nhưng vẫn muốn thử dò xét:

“Ông chú, máu trên cờ lê của ông là máu gì?”

Ông chú nghe thấy câu hỏi của tôi, giơ cờ lê lên nhìn hai cái, trên mặt nở nụ cười chẳng có ý tốt.

Giọng điệu ông ta mang theo đùa cợt và trêu chọc, nghe vào khiến người ta không sao phân biệt nổi thật giả:

“Sáng nay có con chó điên đuổi cắn tôi, bị tôi đập chết rồi, cô nghĩ là cái gì?”

“Máu người à? Ha ha ha ha.”

Màn hình tivi nhỏ trên vách thang máy bắt đầu phát bản tin hôm nay.

Giọng nữ phát thanh lạnh lẽo vang lên trong không gian chật hẹp, càng nghe càng chói tai:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)