Chương 7 - Ngày Cập Kê Đẫm Nước Mắt
Một cô nương có đủ tư chất làm Vệ phu nhân.
Ta khẽ rút tay về, nước mắt lưng tròng, cúi đầu không dám nhìn bà.
“Hài tử, sao vậy?”
Ta giống hệt mẫu thân, có đôi mắt nai long lanh. Ta từng luyện trước gương vô số lần, chỉ cần trong mắt đọng vài giọt lệ, không ai chịu nổi ánh nhìn ấy.
Ta khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bất an.
Trong mắt Vệ phu nhân thoáng hiện vẻ kinh diễm, bà vô thức đưa tay lau nước mắt cho ta.
“Phu nhân… Khinh Vận có lỗi với người.”
Bà nghi hoặc hỏi: “Vì sao? Chẳng phải ngươi cứu ta sao?”
“Phu nhân…
“Thật sự khó nói…
“Ta…”
Vài giọt lệ rơi xuống.
“Phu nhân, Khinh Vận không muốn lừa người. Ta cứu người… vì ta cố ý chọc giận muội muội. Nhưng nàng bị ta kích động quá mức, ta không hề muốn liên lụy đến người khác.
“Ta chỉ muốn… dọa kế mẫu một phen…
“Khiến bà từ bỏ ý định đem ta đi đổi tiền bù sính lễ đã trả lại.
“Khinh Vận không cố ý, phu nhân. Ta chỉ là… không còn đường nào khác.”
Ta lắc đầu, nước mắt rơi càng dữ dội.
“Ta chỉ muốn giữ mạng, có một con đường yên ổn phía trước. Nhưng ta nhẫn nhịn bao năm, cũng không đổi được một chút thương xót từ kế mẫu. Ta thật sự… không còn cách nào khác…”
Ta khóc đến đỏ hoe mắt, liên tục xin lỗi.
Rất lâu sau, chỉ nghe một tiếng thở dài, Vệ phu nhân kéo ta vào lòng.
“Hài tử đáng thương, ta không trách ngươi.”
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Vệ phu nhân đích thân đưa ta về phủ, trên đường hỏi ta rất nhiều chuyện cũ.
Tiểu Hoa lanh lợi, thêm mắm dặm muối kể thay ta không ít. Bà càng nghe, mắt càng đỏ, nhìn ta càng thêm thương xót.
Đến trước cổng phủ, ta mới ra vẻ sực nhớ mình chưa hỏi danh tính, vội vàng hành lễ tạ lỗi rồi cảm tạ.
Vệ phu nhân đau lòng vô cùng, tự giới thiệu mình là Vệ phu nhân, rồi đưa cho ta một miếng ngọc bội.
“Khinh Vận, nếu có việc gấp, cứ cho người cầm ngọc bội này tới Vệ phủ tìm ta. Yên tâm, kế mẫu ngươi không dám làm gì nữa đâu. Tể tướng phu nhân đã cảnh cáo bà ta rồi. Con về nghỉ ngơi cho tốt, rảnh ta sẽ tới thăm.”
Ta cảm động đến rối bời, cất kỹ ngọc bội, lại khóc đến không thành tiếng.
Lần này là thật lòng.
Ta lưu luyến nhìn theo Vệ phu nhân rời đi, rồi mới bước vào phủ.
Kế mẫu không dám tới gây chuyện, phụ thân cũng lẩn tránh.
Chờ đến khi không còn ai nhìn thấy, ta mới từ từ lau khô nước mắt, nhìn Tiểu Hoa rồi mỉm cười.
Thành rồi.
Nhưng ta tuyệt đối không thể vội vàng. Phải biết chừng mực.
Ngọc bội kia sau này sẽ có chỗ dùng, nhưng trước đó ta không được lộ ra nửa phần muốn trèo cao.
Ta phải để Vệ phu nhân cảm thấy, ta thân cận bà chỉ vì lòng ngưỡng mộ thuần khiết.
Mấy ngày sau đó, ta thoải mái nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon.
Trong phủ thì không được yên ổn như ta. Quả thực là một trận hỗn loạn.
Kế mẫu không dám động đến ta, liền trút giận lên đứa con gái bà yêu nhất, lại cuống cuồng bán đông bán tây, ngoan ngoãn bù đủ sính lễ năm xưa và khoản bạc phải đền cho tướng phủ sau vụ kế muội phát điên.
Kế muội bị đánh mấy trượng, còn bị kế mẫu và phụ thân mắng đến thê thảm, trong lòng đã chất đầy oán khí.
Mỗi ngày, thừa lúc không ai để ý, nàng sai Xuân Hạnh – vẫn còn đau vì trận đòn – mang thư tới chửi mắng ta.
Ta từng phong thư một đều giữ lại, lại bảo Tiểu Hoa đem loại kim sang dược tốt nhất Vệ phu nhân cho ta, bôi cho Xuân Hạnh.
Không chỉ cho nàng dùng thuốc tốt, ta còn mời nàng ăn điểm tâm mỗi lần tới.
So sánh hai bên, Xuân Hạnh ngày càng cung kính ta, càng thêm bất mãn với kế muội. Thỉnh thoảng nàng còn than phiền với Tiểu Hoa.
Xuân Hạnh luôn đến vào vài khung giờ cố định, ta đặc biệt ghi nhớ.
Ta thức mấy đêm liền thêu vài chiếc khăn tay, bảo Tiểu Hoa mang đến Vệ phu nhân.
Ta không dám trực tiếp gặp Tể tướng phu nhân, chỉ nhờ Tiểu Hoa mang vài chiếc cho Vệ phu nhân, lại nhờ bà chuyển giúp mấy chiếc khác để tỏ lòng cảm tạ.
Khi Vệ phu nhân hỏi thăm ta, Tiểu Hoa liền nói ta thêu suốt mấy đêm, vốn định tự mình mang đến, nhưng vì quá mệt mà ngủ quên, nên nàng thay ta mang đi.
Khoảng thời gian này ta thường tới thăm Vệ phu nhân, tặng bà chút bánh tự tay làm, túi thơm tự tay khâu.