Chương 4 - Ngày Bà Nội Tròn Một Trăm Tuổi
Mấy người lao ra khỏi nhà chính.
Trong sân không có, trong bếp không có, trong nhà xí không có, trong nhà kho cũng không có, mỗi căn phòng đều không có.
Bọn họ lục tung cả căn nhà cũ.
Lật tung từng ngóc ngách, mở hết tủ ra, moi trống dưới gầm giường, đục thủng cả trần nhà.
Không có.
Chỗ nào cũng không có.
Bà nội như thể bỗng dưng biến mất khỏi thế gian.
Bác tư quỳ sụp xuống đất, gào khóc thảm thiết.
“Nguyện vọng của tôi, nguyện vọng của tôi, tôi chỉ muốn trẻ lại thôi mà.”
Bác cả kéo cái tay bị gãy xương đi.
“Bà lão chân tay bất tiện, chắc chắn đi không xa, tìm cho tôi.”
Không ai trả lời.
Bọn họ đứng trong sân, tay nắm chặt nến.
Ngọn lửa nhảy múa trong gió đêm, lúc sáng lúc tối.
Gió càng lúc càng lớn, từng cây nến một tắt dần.
12.
Không ai phát hiện trời đã tối rồi lại sáng.
Sáng rồi lại tối.
Cho đến khi bố tôi hỏi một câu.
“Mấy giờ rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
“Là tám giờ tối ngày thứ ba.”
“Đã… qua ba ngày rồi sao?”
Trong bóng tối, có người hét lên.
Là chị ba.
“Mặt tôi! Mặt tôi!”
Có người châm bật lửa, ánh lửa yếu ớt chiếu tới.
Mặt chị ba đang thối rữa.
Từng mảng thịt rơi xuống, để lộ bộ xương trắng hếu bên dưới, xương cũng bắt đầu chuyển đen, giòn vụn, hóa thành bột.
Nguyện vọng của tôi! Nguyện vọng của tôi mất rồi!”
Cô ta nhào tới chỗ anh họ, dùng đôi tay đã bắt đầu mục rữa túm lấy cổ áo anh ta.
Anh họ đẩy cô ta ra, mặt anh ta cũng bắt đầu thối rữa.
Từ trán bắt đầu, da thịt từng lớp từng lớp bong ra.
Anh hai, chị cả, thím tư, anh họ, mặt của tất cả mọi người đều đang thối rữa.
Thịt rơi xuống đất, phát ra tiếng xèo xèo.
Bọn họ lăn lộn trên mặt đất, gào thét thảm thiết, tiếng kêu càng lúc càng yếu, càng lúc càng nhỏ.
13.
Tôi đứng ở góc phòng, nhìn tất cả những chuyện này.
Từ đầu đến cuối, tôi đều không động.
Tôi không tham gia tranh giành nến.
Cũng không xin nguyện vọng.
Bởi vì tôi biết.
Người ngồi trên ghế thái sư căn bản không phải bà nội.
Hay nói cách khác.
Người đó, căn bản không phải bà nội còn sống.
Bà nội đã chết từ năm năm trước rồi.
Đêm đó, bà gọi tôi tới bên giường, nắm tay tôi.
Dùng chút sức lực cuối cùng nói với tôi: “Tiểu Nam, bà nội sắp đi rồi. Nhưng cháu phải nhớ, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng đừng xin nguyện vọng. Một cây nến cũng đừng chạm vào.”
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì những cây nến đó, là mệnh.”
“Mệnh gì cơ ạ?”
“Mệnh của các bác cháu.”
Tay bà nội càng lúc càng lạnh, đôi mắt cũng càng lúc càng mờ đi.
“Bọn họ để bà sống đến trăm tuổi, không phải vì tốt cho bà, mà là vì đến ngày sinh nhật của bà, bà có thể thay họ xin nguyện vọng. Nhưng họ không biết, người xin nguyện vọng, là phải trả giá.”
“Trả giá gì ạ?”
“Mỗi lần xin một nguyện vọng, sẽ ít đi một năm tuổi thọ. Nguyện vọng càng lớn, mất càng nhiều, đợi nến cháy hết, người đó cũng sẽ biến mất.”
“Thế còn bà thì sao, bà nội?”
Bà nội cười.
“Bà nội sớm đã không còn nữa rồi. Đáng lẽ năm năm trước đã phải đi rồi. Giờ hơi thở này, là bọn họ dùng đủ loại ống để níu lại. Nhưng ống không níu được mạng, mạng là nến, cháy hết rồi thì cũng không còn nữa.”
Đôi mắt trống rỗng của bà nội nhìn về phía bầu trời.
Bà không trả lời.
Chỉ cười.
Rồi nhắm mắt lại.
Không bao giờ mở ra nữa.
14.
Suốt năm năm sau đó, tôi không nói gì cả.
Tôi nhìn các bác, các cô một lần rồi lại một lần đưa bà nội vào bệnh viện.
Nhìn bọn họ cắm đầy đủ loại ống lên người bà nội.
Ngày nào bố cũng đổ thứ cháo cá nhầy nhụa buồn nôn vào miệng bà nội.
Vết loét do nằm lâu trên người bà nội rách ra hết lần này đến lần khác.
Bò đầy giòi.
Tôi xót bà nội.
Lặng lẽ cho bà ăn bánh bắp mà trước đây bà thích nhất.
Lấy khăn đến, nhẹ nhàng lau người cho bà nội.
Dù bà đã chết từ lâu.
Nhưng tôi muốn bà được thoải mái một chút.
Trong ấn tượng của tôi, bà nội ít nói.
Mỗi lần về nhà cũ.
Bà luôn một mình ngồi ở cửa.
Thấy tôi đến.
Bà sẽ nắm lấy tay tôi.
Lén nhét cho tôi một nắm kẹo.
Những viên kẹo đó đều là để cho em trai.
Bà nội thương tôi, lén giữ lại một ít cho tôi.
Các chú các bác dùng lòng tham của mình để treo giữ lại một mạng của bà nội.
Khiến năm năm cuối đời của bà sống như địa ngục trần gian.
Khiến bà chết rồi cũng không được yên.