Chương 22 - Ngày 192 Ly Hôn
Tiền Huệ Lan ngồi ở hàng đầu tiên bên phải, vẻ mặt bình thản, tay lật lật tập tài liệu.
Lục Cảnh Thâm ngồi đối diện, mặc bộ vest mới, cổ áo cài kín mít, nhưng sắc mặt lại rất tệ. Chuyện tối qua vẫn còn để lại dấu vết rõ rệt trên người anh ta.
Tôi ngồi trên ghế chủ tọa.
Sau khi nhân viên công chứng đọc xong chương trình nghị sự, Lục Cảnh Thâm đứng lên đầu tiên.
“Thưa các vị cổ đông, cuộc họp ngày hôm nay là do tôi đề xuất. Lý do rất đơn giản.”
“Hằng Nghiệp là công ty do một tay tôi sáng lập. Sự biến động vừa qua không thông qua sự đồng ý của tôi, và cũng không phù hợp với quy hoạch của tôi đối với tương lai công ty. Tôi tôn trọng định hướng hợp tác hiện tại nhưng tôi cho rằng, Hằng Nghiệp cần một người có kinh nghiệm hơn để lãnh đạo.”
Anh ta dừng lại, quét mắt nhìn toàn hội trường.
“Vì vậy, tôi đề nghị biểu quyết lại ứng cử viên Chủ tịch Hội đồng Quản trị.”
Theo quy trình, sau khi người đề xuất phát biểu xong, Chủ tịch đương nhiệm có quyền phản biện.
Tôi đứng lên.
“Các vị, tôi chỉ nói vài việc.”
“Thứ nhất, Tập đoàn Hằng Nghiệp trong thời gian ông Lục Cảnh Thâm xuất cảnh, doanh thu giảm 12%, lợi nhuận ròng giảm 19%. Hai tháng sau khi tôi tiếp quản, đã thành công đưa Tập đoàn Thiên Thịnh vào làm đối tác chiến lược, và giành được tư cách trúng thầu dự án Vân Cẩm.”
“Theo ước tính của hợp đồng, trong ba năm tới, lợi nhuận tổng hợp của dự án này không dưới hai mươi tỷ tệ.”
“Thứ hai, người đại diện ký hợp đồng phía chủ đầu tư cho dự án này, là tôi. Người duy nhất phía Thiên Thịnh chỉ định làm đầu mối liên lạc, cũng là tôi. Nếu thay đổi Chủ tịch, đối tác có quyền yêu cầu đàm phán lại. Ông Phương Dịch Thần đã nói rõ, ông ấy chỉ hợp tác với tôi.”
“Thứ ba.”
Tôi liếc nhìn Lục Cảnh Thâm một cái.
“Có một chuyện, vốn dĩ tôi không muốn nói trong hoàn cảnh này. Nhưng nếu hôm nay là để quyết định tương lai của Hằng Nghiệp, mọi người có quyền được biết toàn bộ sự thật.”
Tôi mở tập tài liệu trước mặt, rút ra một tệp hồ sơ đã in sẵn.
Hà Thanh Dương đứng dậy khỏi chỗ ngồi, phân phát từng bản tài liệu đến tay mỗi vị cổ đông.
“Đây là toàn bộ lịch sử chuyển khoản từ tài khoản công ty của Tập đoàn Hằng Nghiệp và tài khoản cá nhân của ông Lục Cảnh Thâm đến một người phụ nữ tên là ‘Thẩm Nhược Huyên’ trong suốt ba năm qua.”
“Tổng cộng tám mươi ba khoản, tổng số tiền là sáu triệu bốn trăm hai mươi ngàn tệ (hơn 21 tỷ VNĐ).”
“Trong đó, đội lốt danh nghĩa ‘Phí tư vấn dự án’ chuyển từ tài khoản công ty có 7 khoản, trị giá một triệu chín trăm tám mươi ngàn tệ. Bảy khoản chuyển tiền này, không hề có bất kỳ hợp đồng tư vấn, mã dự án hay kết quả công việc nào tương ứng.”
Hội trường chìm vào im lặng tuyệt đối.
Tất cả mọi người đều cúi đầu lật xấp tài liệu đó.
Khuôn mặt Lục Cảnh Thâm đã trắng toát. Anh ta đứng phắt dậy.
“Cố Vãn Ninh! Cô——”
“Tôi vẫn chưa nói xong.” Giọng tôi không lớn, nhưng dư sức đè bẹp anh ta.
“Kính thưa các vị cổ đông, ngoài vấn đề tài chính ra, trong thời gian đương nhiệm, ông Lục Cảnh Thâm đã cất giữ toàn bộ hồ sơ dự thầu của dự án cốt lõi ‘Vân Cẩm’ trong két sắt cá nhân, không hề có bất kỳ bản sao lưu hay bàn giao nào. Điều này có nghĩa là, nếu những tài liệu này bị mất hoặc rò rỉ, Hằng Nghiệp sẽ phải đối mặt với rủi ro không thể lường trước được.”
“Thực tế là, những tài liệu này hiện đang do tôi bảo quản. Là bởi vì trước khi xuất cảnh, anh ta đã giao chìa khóa và mật mã két sắt cho tôi.”
“Không phải vì anh ta tin tưởng tôi. Mà là vì anh ta vốn không coi tôi là một người cần phải đề phòng.”
Tôi gập tập tài liệu lại.
“Các vị, chọn ai làm Chủ tịch, là quyền lợi của các vị.”