Chương 8 - Ngành Học Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mấy tin gần nhất đến từ Lâm Tuế Duyệt, thời gian chỉ cách đây vài ngày.

【Em tham gia hội sinh viên rồi nè còn vào vòng sơ khảo cuộc thi phân tích tình huống tài chính nữa đó~ Giáo sư của bọn em đánh giá em cao lắm! Bên chị sao rồi? Mấy tiết học kỹ thuật đạn lượng tử gì đó có thú vị không? Tò mò quá đi~】

【Mẹ nói gọi cho chị mà không gọi được, chị đổi số rồi hả? Cho em số mới đi~ Cùng một nhà mà sao xa cách thế. Ủa ủa, tủi thân ghê~】

【Ba mua cho em chiếc laptop đời mới nhất, nói là để học cho tốt. Chị ơi, trường chị… điều kiện chắc cực lắm nhỉ? Cần gì thì nói nha, em nhờ bạn gửi qua cho chị. Ôm ôm~】

Từng câu chữ, là công thức quen thuộc: quan tâm giả tạo, ẩn giấu sự so sánh, và sự “chu đáo” từ trên cao nhìn xuống như thể không liên can gì đến mọi chuyện.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra gương mặt cô ta khi gõ những dòng đó – đầy vẻ ưu việt và tò mò xen lẫn.

Còn Lâm Mặc Hoài và Vương Chi Vận thì vẫn là những lời chỉ trích, mắng mỏ, thậm chí bôi nhọ như mọi khi.

Bọn họ còn ngang nhiên thừa nhận rằng họ thiên vị.

Nói rằng tôi là loại nuôi không quen.

Rằng người mà họ có thể dựa vào sau này vẫn là Lâm Tuế Duyệt.

Tôi không tức giận, thậm chí cũng chẳng thấy khinh miệt.

Tôi chỉ bình tĩnh, từng cái một chọn hết – xóa đi, rồi trên những nền tảng mạng xã hội mà tôi vẫn còn giữ kết bạn với họ, tôi thực hiện thao tác xóa và chặn hoàn toàn.

Giống như dọn dẹp một đoạn mã lỗi dư thừa và tiềm ẩn nguy cơ trong hệ thống.

Tôi tưởng rằng đến đây, ranh giới đã hoàn toàn rõ ràng.

Nhưng không ngờ, dục vọng kiểm soát của con người, khi bị người ngoài liên tục đổ thêm dầu vào lửa, lại có thể bùng phát ra sức công phá lớn đến mức nào.

09

Tết sắp đến, tòa nhà thí nghiệm vẫn bận rộn như thường.

Bộ lão đã nói trước với tôi, những sinh viên khác có thể nghỉ, tôi thì không.

Tôi phải tranh thủ thời gian, tiếp tục học tập.

Thậm chí, trình độ học tập của tôi đã nâng lên một cấp, bắt đầu tham gia một số công đoạn hoàn thiện dưới sự giám sát của thầy Lục.

Khi tôi đã làm việc suốt mười hai tiếng liên tục, đắm chìm trong dòng chảy của học tập và công việc, không biết là ngày hay đêm, thì hệ thống liên lạc nội bộ trong phòng thí nghiệm của Bộ lão bỗng vang lên.

Trưởng phòng Bạch thông báo: “Mau tới phòng họp bên trái tầng một tòa giảng đường một chuyến.”

Tôi nhìn đống tài liệu trên bàn thí nghiệm, lưu luyến không nỡ rời.

“Trưởng phòng Bạch, có chuyện gì vậy ạ?”

“Cha mẹ và em gái em đến rồi. Trưởng phòng Triệu và lãnh đạo phụ trách của trường đã tới xử lý. Nhưng em vẫn phải có mặt.” Trưởng phòng Bạch có chút bất đắc dĩ nói.

Tôi sững người, có chút cạn lời, lại thấy phiền.

Nhưng tôi vẫn kiên quyết hoàn tất việc dọn dẹp công việc rồi mới đi.

Bộ lão có vẻ hơi lo, hỏi: “Cần thầy đi cùng không?”

“Không cần đâu, thầy. Em xử lý được.” Tôi thay quần áo bình thường, thong thả rời đi.

Đến nơi, cửa phòng họp mở toang, bên trong vọng ra tiếng cãi vã dữ dội, giọng the thé của Vương Chi Vận xuyên qua cả lớp tường:

“Bây giờ! Ngay lập tức! Lôi nó ra đây cho tôi! Tết nhất chẳng thấy bóng dáng đâu! Nó muốn làm gì? Các người muốn làm gì? Dạy hư con gái tôi, tôi phải kiện trường các người!”

Lâm Tuế Duyệt đứng bên cạnh, không ngừng nói: “Mẹ à, mẹ đừng kích động, từ từ nói với lãnh đạo… Chị chắc là cũng có nỗi khổ riêng…”

Nếu không phải tôi tình cờ thấy được chiếc trâm bướm cài trên cổ áo cô ta, suýt nữa tôi đã tin những lời nhẹ nhàng nhỏ nhẹ ấy.

Tôi gõ cửa, bước vào.

Phòng họp lập tức yên lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.

Vương Chi Vận trừng trừng nhìn tôi, ánh mắt đầy sát khí.

Lâm Tuế Duyệt đứng bên cạnh bà ta, mặc áo khoác lông vũ đắt tiền, trang điểm kỹ càng.

Bất ngờ, Vương Chi Vận lao tới, giơ tay định tát tôi.

“Sở Thiên Thư! Tao bảo mày nghỉ đông không về nhà! Bỏ mặc cả người thân phải không?! Tết nhất không về, mày muốn tức chết tụi tao à?!”

Tôi nghiêng người tránh cái tát, Lâm Tuế Duyệt đã vội nhào tới.

“Mẹ! Mẹ!” Cô ta kêu liên tục, cuối cùng cũng giữ được Vương Chi Vận lại.

Sau đó quay sang khuyên tôi, giọng dịu dàng, mắt đỏ đúng lúc: “Chị ơi, chị đừng như vậy… Ba mẹ thật sự rất lo cho chị. Chị không biết đâu, chị mất liên lạc suốt, mẹ lo đến mất ngủ, ba thì tăng huyết áp… Chúng ta là một gia đình, có gì mà không thể nói chuyện đàng hoàng? Chị ở trường… có bị ức hiếp gì không?”

Cô ta nói đầy ẩn ý, liếc mắt về phía Trưởng phòng Bạch và mấy lãnh đạo trường.

Sắc mặt mấy người lãnh đạo lập tức khó coi, tôi không cho cô ta cơ hội đổ thêm nước bẩn, lạnh lùng liếc qua Lâm Mặc Hoài – người từ đầu đến giờ vẫn không hé môi – rồi nhìn sang Vương Chi Vận.

“Chẳng lẽ lần trước tôi nói còn chưa rõ ràng?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)