Chương 6 - Ngành Học Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi vác đống sách đã đọc xong quay lại văn phòng của Bộ lão, bắt đầu đối mặt với các câu hỏi của ông, đồng thời cũng nhờ ông giải đáp thắc mắc.

Tôi chìm đắm trong biển tri thức, chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm đến vậy.

Thế nhưng tất cả bị phá vỡ vào một chiều thứ Ba hai tháng sau đó.

Trưởng phòng Bạch mồ hôi nhễ nhại xông vào văn phòng của Bộ lão, lần đầu tiên không chào hỏi gì mà mở miệng vội vàng:

“Sở đồng học, em dạo này không liên lạc với gia đình à?”

Tôi ngẩn người, mới sực nhớ ra mình đúng là không liên lạc gì.

Nhưng… tôi đâu có điện thoại.

Chiếc iPad mà Lâm Tuế Duyệt bỏ đi rồi đưa cho tôi cũng vừa mới “tắt thở” mấy hôm trước.

“Em theo tôi một chuyến, có việc cần em xác nhận, phối hợp chút nhé.”

Tôi đành đi theo ông, không ngờ điểm đến lại là Phòng An ninh.

Trong văn phòng, bầu không khí rất nặng nề.

Mấy vị trưởng phòng người thì mặt lạnh như tiền, người thì cau mày căng thẳng.

Còn một người phụ nữ trung niên tôi không quen, mặc đồng phục hành chính của trường, mặt mũi đầy ngượng ngùng.

Trưởng phòng Bạch trình bày sơ qua tình hình của tôi, văn phòng lập tức rơi vào bầu không khí im lặng đến khó xử.

Có người thở dài, vừa xoa trán vừa mở lời:

“Em Sở, cha mẹ em – Lâm Mặc Hoài và Vương Chi Vận – sáng hôm qua đã gọi điện báo án với cơ quan công an địa phương, nói rằng sau khi em nhập học thì mất liên lạc, nghi ngờ em gặp chuyện chẳng lành hoặc bị tổ chức bất hợp pháp khống chế.”

Tôi chết lặng, máu dồn lên não rồi lập tức rút sạch, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo vô lý đến buồn cười.

“Họ khai,” nữ nhân viên kia mở sổ ghi chép ra, “con gái có tính cách hướng nội, chưa từng đi xa nhà thế này, nhập học xong không liên lạc gì về nữa, họ vô cùng lo lắng nên đã báo cảnh sát. Cảnh sát đã chính thức yêu cầu trường xác minh tình hình và đảm bảo an toàn cho em.”

“Tôi…” Tôi mở miệng, lại cảm thấy buồn cười đến lạ.

Họ mà lo cho tôi?

“Gọi điện về cho gia đình đi.” Trưởng phòng Bạch đưa điện thoại của ông cho tôi, “Nhưng chỉ báo bình an, không nói về ngành học, không tiết lộ địa điểm cụ thể, không nhận cuộc gọi video, hiểu chứ?”

Tôi gật đầu, bấm số gọi về nhà.

Tôi chẳng có gì để giấu, cũng không quan tâm ai đang nghe, liền gọi ngay trong văn phòng.

Nhưng tôi không ngờ, vừa gọi “mẹ” một tiếng, giọng Vương Chi Vận đã gào lên chói tai qua loa điện thoại:

“Có cánh cứng rồi phải không? Ăn trộm tiền nhà, đi biệt tăm biệt tích lâu như vậy không về! Tao nói cho mày biết, tốt nhất bây giờ lập tức trả lại tiền cho tao, rồi ngoan ngoãn đến nhà hàng đầu phố rửa chén, nếu không tao không tha cho mày đâu!”

Cả văn phòng nhíu mày đồng loạt.

“Tôi đang ở trường mà hai người đăng ký cho tôi học.”

Tôi nói ngắn gọn, rõ ràng.

Giọng Vương Chi Vận khựng lại một nhịp, sau đó lại vang lên:

“Học cái ngành vớ vẩn đó thì có gì hay ho chứ, mau cút về đây cho tao! Trễ một ngày, tao không nhận mày là con nữa!”

Màng nhĩ tôi đau nhói, cảm xúc quen thuộc – pha lẫn nhục nhã, phẫn nộ và mệt mỏi cực độ – trào dâng.

Bất chợt, tôi hiểu ra.

Thật ra, họ chưa bao giờ muốn tôi đi học đại học.

Vì vậy, họ đã chọn cho tôi một loạt các trường đại học và ngành học kỳ quái.

Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc cho tôi một cuộc sống tốt đẹp.

Họ chỉ muốn tôi ở lại nhà hàng trước cổng khu dân cư để rửa chén.

Tốt nhất là có thể bị Lâm Tuế Duyệt giẫm dưới chân suốt đời!

Vậy mà bây giờ, liên lạc không được với tôi, lại báo cảnh sát, còn muốn thản nhiên chiếm lấy vị thế đạo đức cao cả.

Nực cười!

Thật là quá nực cười!

07

“Tôi vốn dĩ không nên là con gái của hai người.”

“Cha ruột tôi là Sở Việt.”

“Tôi chỉ là đầu thai nhầm chỗ, vô tình bị bà sinh ra mà thôi.”

“Con tiện nhân! Mày nói gì cơ?!” Giọng của Vương Chi Vận càng lúc càng chói tai, tức giận hét lên: “Mày tin không, mày sẽ không nhận được thêm đồng nào từ tao nữa?!”

“Tin.” Tôi đáp.

Lâm Mặc Hoài giật lấy điện thoại, lớn tiếng mắng tôi: “Mày vẫn còn oán trách tụi tao sao? Trách tụi tao thay đổi nguyện vọng của mày? Nên cố ý không liên lạc với tụi tao? Sao mày lại vô ơn như vậy?! Tụi tao nuôi mày lớn thế này…”

Lại là cái điệp khúc quen thuộc đó.

Dùng cảm giác tội lỗi để ràng buộc, đổ lỗi ngược lại cho người khác.

Tôi nhìn vào bức tường trắng toát, trái tim như bị phủ một lớp băng dày.

“Tôi không cố tình không liên lạc với hai người, là vì tôi không có điện thoại, cái iPad cũ mà Lâm Tuế Duyệt vứt cho tôi cũng đã hỏng mấy hôm rồi, tôi vẫn chưa biết mang đi sửa ở đâu.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, như đang tiêu hóa lời tôi nói.

“Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn đó với tao!” Bất ngờ, Vương Chi Vận lại hét lên, giọng như tẩm độc: “Sở Thiên Thư! Mày giỏi rồi phải không?! Biết cách qua loa rồi đúng không?! Mày đừng quên, là tao nuôi lớn mày! Mày chắc chắn không học hành tử tế, ở ngoài ăn chơi lêu lổng đúng không?! Tao nói cho mày biết, ba mày nhờ người tìm hiểu rồi, cái ngành quái quỷ gì của mày, chẳng ai biết đến! Ra trường là thất nghiệp! Hoàn toàn phí tiền! Mau quay về đây cho tao! Trễ một ngày thì đừng mơ bước vào cửa nhà tao!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)