Chương 10 - Năng Lực Vô Tri Của Cô Bạn Cùng Phòng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến nước này rồi mà vẫn còn ngụy biện? Phải công nhận con người này cứng miệng thật đấy!”

“Tôi biết chị ta, chị ta lúc nào cũng mở miệng ra là tự nhận mình có ‘năng lực vô tri’, tôi thấy ấy à, mặt dày đến một mức độ nào đó, thì chính là ‘năng lực vô tri’ rồi!”

Đối mặt với từng bằng chứng mà thẩm phán đưa ra.

Lâm Nghiên Nghiên hoàn toàn suy sụp, từ bỏ việc giãy giụa, khóc thét lên.

“Tôi chỉ không muốn trả tiền! Tôi thực sự không trả nổi! Mấy chục vạn lấy đâu ra mà trả!”

“Ông ta nói chỉ cần tôi giúp ông ta hẹn người ra, chuyện trước kia sẽ xí xóa, tiền cũng không cần trả nữa! Tôi thực sự không nghĩ nhiều đến thế!”

Thẩm phán mặt không đổi sắc, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Không nghĩ nhiều đến thế? Cho nên cô đã đem bạn cùng phòng của mình, một người từng có lòng tốt nhắc nhở cô, lừa đem đi dâng cho một tên cặn bã?”

“Đó gọi là không nghĩ nhiều đến thế?”

Lâm Nghiên Nghiên cúi gằm mặt, qua rất lâu sau, cô ta mới lí nhí đáp:

“Tôi cứ tưởng… tôi tưởng ông ta chỉ muốn dọa dọa cậu ấy thôi, chứ sẽ không làm gì thật đâu…”

Một nam sinh dưới hàng ghế khán giả cuối cùng không nhịn được nữa, gào lên:

“Mẹ nó chứ cô bị thần kinh à!”

“Người khuyết tật não cũng không tàn phế bằng cô!”

“Chị ta đang nói cái gì vậy, sao tôi nghe không hiểu?”

“Đừng nghi ngờ lý do tại sao không hiểu được lời ngụy biện của chị ta, vì não chúng ta bình thường mà!”

Thẩm phán lập tức gõ búa, yêu cầu giữ trật tự.

Thẩm phán hỏi cô ta câu cuối cùng: “Bị cáo, đến tận bây giờ, cô vẫn cho rằng hắn ta sẽ không làm gì thật sao?”

Lâm Nghiên Nghiên không nói gì, chỉ gục đầu khóc nức nở.

Cuối cùng tòa tuyên án: Lâm Nghiên Nghiên vì tội hỗ trợ người khác thực hiện hành vi bất hợp pháp, sự thật phạm tội được thành lập, kết án tù có thời hạn.

Nghe lời tuyên án, hai chân cô ta mềm nhũn, ngã gục xuống sàn.

Khán giả dự thính đều tránh cô ta như tránh tà: “Đi thôi, đừng đến gần chị ta, lỡ bị lây bệnh thiểu năng thì sao.”

Vụ án kết thúc.

Thông báo của trường được dán lên vào ngày hôm sau: Qua xem xét quyết định, xử lý kỷ luật khai trừ học tịch đối với Lâm Nghiên Nghiên.

Nửa tháng sau.

Cuộc sống của tôi khôi phục lại vẻ bình yên.

Nhà trường truy lĩnh lại học bổng cho tôi, cố vấn học tập cũng đích thân xin lỗi tôi.

Cô nói: “Em Tô Nhiễm, trước đây là do cô nghe nhầm lời nói dối, khiến em phải chịu uất ức rồi.”

Sau này, có một đàn em khóa dưới mới vào tò mò hỏi tôi về chuyện này.

“Đàn chị, nghe nói chị ấy bị đuổi học vì được bao nuôi ạ?”

Tôi trả lời: “Không phải.”

“Chị ta là do ‘năng lực vô tri’ quá mạnh, nên tự tiễn bản thân vào tù luôn rồi.”

Cô em khóa dưới gãi gãi đầu, không hiểu lắm: “Hả? Vô tri cũng là cái tội ạ?”

Tôi cười cười không nói gì.

Vô tri không phải là cái tội, nhưng ngu ngốc đến mức không phân biệt được phải trái trắng đen, thì là tội thật đấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)