Chương 4 - Nàng có thể rời đi nơi nào

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

19.

Hóa ra là vì chuyện này.

Ta thở phào nhẹ nhõm một hơi đại khí, đứng dậy đi ra cửa.

“Nương tử!”

Ta quay về phòng mình, bắt đầu thu dọn hành trang.

Ngày đó Hoàng hậu nương nương nhắc tới Mạnh Dực: “A, con không biết nó… nó..”

Bà che môi ghé vào tai ta, nói bốn chữ: “Đoạn tụ chi bích!”

Cho nên lúc đó ta thực sự cảm thấy chàng là nhân tuyển thích hợp nhất không còn gì bằng.

Không có sự tranh giành thê thiếp, không có nỗi lo về con cái. Không bàn chuyện tình, chẳng nói chuyện yêu.

Chỉ cần thay chàng giữ lấy cái vị trí chính thê này là được. Có lẽ đợi khi chàng lớn tuổi thêm chút nữa sẽ nhận nuôi một đứa trẻ, để các bậc trưởng bối được yên tâm.

“Nương tử! Ta thực sự không hề hay biết chuyện này!”

“Trước khi thành hôn, di mẫu nửa lời cũng không hề nói với ta. Ta không phải cố ý lừa nàng đâu!”

Ta đang thu dọn đồ đạc, chân Mạnh Dực cũng chẳng còn đau nữa, lưng cũng chẳng còn mỏi nữa. Cứ xoay quanh ta mà chạy vòng vòng.

“Nương tử, nàng đã nói là sẽ không bỏ ta mà.”

“Nương tử, ta không thích nam nhân, cũng chẳng thích nữ tử! Ta chẳng thích ai hết! Ta chỉ…”

Chàng nắm lấy ống tay áo của ta, rưng rưng muốn khóc: “Chỉ thích mỗi nàng thôi.”

Ta khựng lại động tác trong tay, nhìn về phía chàng.

“Ta biết mà.”

Ta đâu phải là đứa trẻ ba tuổi, người khác nói gì là tin nấy đâu, ta có mắt để nhìn mà.

Trên đời này có hai thứ không thể giấu giếm được, chính là cái hắt hơi và ánh mắt của người đang yêu.

Mỗi ngày bị một đôi mắt nồng nhiệt như vậy nhìn chằm chằm vào, thật khó mà không nhận ra được.

Mạnh Dực lại lập tức xìu xuống, vẻ rạng rỡ trong đáy mắt đều tan biến hết. Buông ống tay áo của ta ra, lúng túng lùi lại vài bước.

“Ý của ta là…” Đến lượt ta nắm lấy ống tay áo của chàng: “Chàng có bận tâm không?”

“Ta hiện tại… có lẽ vẫn chưa có cách nào thích chàng giống như cách chàng thích ta.”

Ta nhỏ giọng nói: “Ta cũng không dám chắc, sau này liệu có thể thích chàng đến nhường ấy hay không.”

Ta không biết liệu mình còn có thể dốc hết lòng hết dạ để yêu một người như trước kia được nữa hay không nhưng ta biết, một tấm chân tình nồng nàn không nên bị chà đạp.

“Nhưng ta muốn thử xem sao.” Ta nhìn Mạnh Dực: “Chàng có bằng lòng không?”

Đôi mắt vừa mới xìu xuống của Mạnh Dực tức khắc đỏ hoe. Tiến lên một bước, ôm chặt lấy ta.

Sống mũi ta cũng theo đó mà có chút cay cay, vỗ vỗ lưng chàng: “Thế thì chàng còn không mau mau giúp một tay, cùng nhau thu dọn đồ đạc đi?”

Chàng giả bệnh đã trì hoãn lâu như vậy rồi, chúng ta nên thu xếp xong hành trang để khởi hành đi Nam Cương thôi chứ!

20.

Ngày khởi hành, rất nhiều người tới tiễn chúng ta, Hoàng hậu nương nương là người không nỡ nhất.

Kéo riêng Mạnh Dực sang một bên, dặn dò hồi lâu. Cuối cùng nhét vào tay ta một miếng lệnh bài.

Không cần lộ dẫn cũng có thể tự do đi lại giữa các thành trấn lớn nhỏ. Bảo ta nếu chịu ấm ức, nhất định phải quay về kinh thành tìm người.

Lúc bước lên xe ngựa, cũng chẳng biết có phải là ảo giác hay không. Dường như có ai đó đang chống gậy, khập khiễng một chân, nhảy lò cò hướng về phía cổng thành mà chạy tới.

Chẳng bao lâu sau, lại dường như nghe thấy ai đó gọi “Hầu gia”, ngay sau đó là tiếng vó ngựa đuổi theo sau cỗ xe ngựa của chúng ta.

“Thanh Y!”

“Thanh Y!”

Trong tiếng bánh xe ngựa lăn lộc cộc, truyền đến tiếng gọi văng vẳng xa xăm: “Thanh Y, nàng hãy quay đầu lại đi.”

“Quay lại nhìn ta một cái thôi!”

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh nắng ban mai rực rỡ.

Lang quân mặc một thân nhung trang, hùng dũng oai phong, cau mày mỉm cười với ta.

Không bao giờ quay đầu lại nữa.

NGOẠI TRUYỆN (1): SAU KHI THÀNH HÔN

1.

Nửa năm sau khi thành hôn, ta và Mạnh Dực vẫn chưa viên phòng. Chàng không chủ động đề cập tới, ta cũng ngại ngùng không dám nhắc.

Cho đến dịp năm mới, chàng nhận được chiếu chỉ triệu hồi về kinh, ta cùng chàng nhất tề trở về Tướng quân phủ.

Kỳ thực vốn dĩ ta và chàng nằm chung một giường cũng tương an vô sự, ngặt nỗi Tạ Thần Ninh cứ nhất quyết phải tìm tới ta.

Hắn và Lạc Lăng Sương vẫn chưa thành hôn, ngay cả một cái danh phận thiếp thất cũng chẳng cho nàng ta.

Nghe đâu Lạc Lăng Sương giờ đây không còn bỏ chạy nữa, mà chuyển sang tìm cái chết rồi. Hễ một câu không vừa ý là không đòi nhảy hồ thì cũng đòi thắt cổ.

Tóm lại là không có Tạ Thần Ninh thì không sống nổi.

Ngày đầu tiên chúng ta trở về kinh, liền chạm mặt nàng ta đang vác cái bụng bầu chín tháng đứng bên bờ hộ thành hà: “Chàng cả ngày hồn siêu phách lạc, chính là mong ngóng ả nữ nhân đó trở về đúng không?”

“Nàng ta sớm đã là vợ của người khác, đã phản bội chàng rồi! Chàng dám liếc nhìn nàng ta thêm một cái thôi, ta sẽ chết cho chàng xem!”

Kết quả là trượt chân một cái, ngã xuống sông thật. Giữa tiết trời đông tháng giá lạnh lẽo thế này. Đứa trẻ không giữ được, cái mạng cũng mất đi phân nửa.

Kể từ đó, Tạ Thần Ninh thường xuyên xuất hiện ở Tướng quân phủ. Đương nhiên không phải ở trong phủ, mà là ở ngoài phủ.

Ngoài bức tường viện gần sương phòng của ta và Tạ Thần Ninh nhất, hắn cứ như một bóng ma đứng đó.

Ta cảm thấy có chút rợn người, muốn đổi phòng khác. Mạnh Dực không đồng ý.

“Tiểu gia ta chẳng lẽ lại sợ hắn hay sao?!”

Sau đó, chàng bắt đầu màn trình diễn của mình. Bên cạnh Mạnh Dực suốt nửa năm không rời nửa bước, ta tự nhận là đã đủ hiểu rõ chàng rồi.

Nhưng chàng vẫn luôn có thể mang lại sự kinh hỉ cho ta.

À không, là kinh hãi mới đúng.

“A… phu quân… nhẹ chút…”

“Phu quân… đừng mà…”

“Phu quân… nhanh chút… nhanh chút…”

Chàng nheo giọng lại, tiếng kêu rên nghe sống động như thật vậy. Nghe mà khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Ta bảo chàng dừng lại, chàng nhất quyết không chịu. Cứ nói cái gì mà sẽ khiến người ta hoài nghi về thực lực của chàng.

Ta thực sự không còn cách nào khác, đành ôm lấy đầu chàng, bịt chặt miệng chàng lại. Chàng tức khắc im bặt. Rồi giây lát sau, mặt mũi đỏ bừng.

“Nương tử, hôn thêm một cái nữa được không?”

Đôi mắt đều nhuốm màu mực sẫm. Ta không chịu được cám dỗ, liền hôn thêm một cái nữa.

Thế là bị chàng đảo khách thành chủ, tấn công chiếm đóng. Từ đó chẳng còn ai hoài nghi về thực lực của chàng nữa rồi.

2.

Thành hôn được một năm, ta có thai.

Biên cương yên bình đã nhiều năm, Mạnh Dực xin lệnh điều động, đưa ta trở về kinh thành. Chỉ mới nửa năm thôi mà bao chuyện đã đổi khác rồi.

Không còn một Lạc Lăng Sương suốt ngày đòi nhảy hồ nữa. Nghe nói sau khi mất đi đứa con, nàng ta suốt ngày ở trong Hầu phủ đòi sống đòi chết.

Có một lần đêm khuya phát điên, đã châm lửa đốt rèm giường. Người không cứu được, còn khiến Hầu phủ cháy thành một biển lửa.

Phần lớn tài sản của Hầu phủ đã biến thành tro bụi, nửa khuôn mặt của Tạ Thần Ninh cũng bị lửa làm bỏng.

Cho nên lần này trở về, cũng chẳng còn một Tạ Thần Ninh đứng ngoài sân nữa.

Kỳ thực ta có từng tình cờ gặp hắn hai lần.

Một lần Mạnh Dực đưa ta đi nghe nhạc. Lúc ra khỏi tửu lâu, từ xa nhìn thấy một kẻ mặc áo vải thô đang dừng bước ngóng trông dưới lầu.

Tại buổi hôn yến một năm trước, hắn đã nhục mạ di mẫu của ta trước mặt mọi người, Hoàng đế nổi giận đã tước đi tước vị của hắn.

Vụ hỏa hoạn nửa năm trước đã khiến dung mạo hắn bị hủy hoại, mất đi quan chức. Hắn chẳng còn vẻ cẩm y hoa phục, hoa đoàn cẩm túc như trước kia nữa.

Nhưng đợi khi ta xuống lầu thì đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa rồi.

Lần thứ hai là có người gửi thư tới phủ.

Ta và Mạnh Dực đang lúc ra khỏi cửa, nhìn thoáng thấy cái bóng lưng của người đưa thư. Mở thư ra, chỉ thấy vẻn vẹn một câu: [Niên thiếu không biết chân tình quý, lầm mắt cá là trân châu.]

Mạnh Dực giật lấy rồi cười lạnh một tiếng: “Hơn hai mươi tuổi rồi còn gọi là niên thiếu, thật là không biết xấu hổ!”

Rồi xé bức thư thành từng mảnh vụn.

3.

Năm thứ năm sau khi thành hôn, bé A Huỳnh của ta đã ba tuổi rồi. Bé đã biết chạy biết nhảy, vô cùng đáng yêu.

Ta đã quen với cuộc sống ở Tướng quân phủ, trên có cha mẹ chồng từ ái, dưới có con cái quây quần.

Mạnh Dực thỉnh thoảng vẫn đi tới biên cương.

Có khi là đi tuần tra biên giới, một hai tháng liền về. Có khi chiến sự nổ ra, phải ba năm tháng mới có thể về nhà.

Lần này chàng đi hơi lâu, từ tiết dương xuân tháng ba kéo dài cho tới tận mùa thu vàng. Vừa nhận được tin tức, Tướng quân phủ đã chăng đèn kết hoa rực rỡ.

Mong ngóng ngày chàng khải hoàn trở về. A Huỳnh không đợi nổi nữa, cứ nhất quyết đòi ta đưa ra đầu phố mà chờ.

Lên phố rồi, bé cứ chạy ngược chạy xuôi, thoắt cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa. Đợi khi tìm thấy bé, ta thấy một nam tử đang ngồi xổm dưới đất, nhỏ giọng trò chuyện cùng bé.

Tâm trí ta đều dồn cả vào A Huỳnh, chẳng buồn để tâm xem người đó là ai. Chỉ cảm thấy người này có lẽ sống không được tốt cho lắm.

Trên chiếc áo vải thô chắp vá đầy những mảnh vụn, nhưng hắn vẫn mua cho A Huỳnh một gói bánh hoa quế.

Đang định bước tới, ta thấy mắt A Huỳnh sáng bừng lên: “Cha ơi!”

Bánh hoa quế rơi vãi đầy đất, bé chạy lon ton bằng đôi chân nhỏ xíu về phía trước. Ta cũng nhìn thấy Mạnh Dực.

“Phu quân!”

Người vừa mới ngồi xổm kia, thân hình bỗng khựng lại một cái.

“Phu quân!”

Ta lướt qua hắn, cùng với A Huỳnh, nhào vào vòng tay của Mạnh Dực.

Chẳng biết có phải là ảo giác của ta hay không, phía sau lưng đột nhiên có tiếng ai đó đang che mặt khóc thút thít.

Ta không để tâm, cũng chẳng hề quay đầu lại. Bởi vì phu quân của ta đang nói với ta rằng: “Ta lại học thêm được vài món ngon nữa rồi, nương tử à, về nhà ta làm cho nàng nếm thử nhé!”

Ta nắm lấy tay chàng: “Được thôi!”

NGOẠI TRUYỆN (2): MẠNH DỰC

1.

Mạnh Dực là đứa trẻ lớn lên trong những trận đòn roi. Tướng quân phủ chỉ có duy nhất một mụn con này, lão phu nhân không nỡ để hắn xông pha trận mạc.

Nhưng hắn lại chẳng hề ham thích đọc sách, cứ xé một cuốn là lại bị lão tướng quân nện cho một trận.

Cứ nện rồi lại rèn giũa, chẳng biết từ bao giờ mà đã biến hắn thành một kẻ “quỷ kiến sầu” chẳng sợ trời chẳng sợ đất.

Tuy sách vở không đọc được bao nhiêu, nhưng đạo lý thì hắn vẫn hiểu rõ.

Ví dụ như “quân tử nhất nặc, thiên kim bất dịch”. Hắn đã hứa với cô nương nhỏ ấy rồi, hắn sẽ chẳng cưới ai hết, chỉ cưới mỗi nàng thôi.

Hắn vẫn luôn ghi nhớ điều đó trong lòng.

2.

Nhưng cô nương nhỏ dường như có chút sợ hắn.

Đều tại hắn cả, quá mức hung dữ rồi.

Hắn đã nhờ người gửi thuốc trị thương cho nàng, chẳng biết nàng có nhận được không nữa.

Hắn còn đi đe dọa tên Thẩm Phương Tri kia của Thẩm gia một trận. Buông lời hăm dọa rằng bọn họ mà dám ức hiếp cô nương nhỏ, hắn sẽ cạo sạch tóc của cả nhà hắn ta!

Trước khi lên biên cương, Mạnh Dực vẫn không yên tâm. Hắn tìm tới Hoàng hậu:

“Di mẫu à, con thấy người thường hay tới thăm người đó, là Thẩm Thanh Thanh hay là Thẩm Y Y gì đó? Cuộc sống có vẻ chẳng dễ dàng gì cho lắm.”

“Người của người, người hãy che chở cho nàng một chút đi!”

Kỳ thực hắn nhớ rất rõ tên của nàng– Thẩm Thanh Y.

Nhưng từ nhỏ hắn đã là một kẻ ngông cuồng bất cần đời rồi, hắn không muốn để người khác phát hiện ra rằng hắn lại có thể để tâm sâu sắc đến một người như vậy.

Sẽ bị người ta chê cười mất.

3.

Cũng may là Hoàng hậu đã để tai tới lời nói của hắn, hắn tới Nam Cương chẳng bao lâu thì nhận được thư của người:

[Di mẫu thân đang ở trong cung, có nhiều điều bất tiện. Tạ gia lang quân vốn có quan hệ hảo hữu với Thẩm Phương Tri, ta đã dặn dò hắn thay ta chăm sóc nàng rồi.]

Mạnh Dực bấy giờ mới hoàn toàn yên tâm.

Sau này mỗi năm trở về kinh thành, hắn đều phải đi lén nhìn cô nương nhỏ của mình một cái.

Hắn muốn được trò chuyện cùng nàng, hắn còn chuẩn bị rất nhiều lễ vật cho nàng nữa.

Nhưng hễ thấy hắn là nàng lại bỏ chạy mất tiêu.

Hình như nàng chẳng hề thích hắn chút nào.

4.

Không sao cả.

Mạnh Dực thầm nghĩ.

Chẳng có ai sinh ra đã được mọi người yêu thích cả, hắn có thể học mà!

Hắn đã học được khinh công có thể khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc; học được trò múa rối có thể chọc người ta vui cười; học được kỹ thuật giả giọng có thể phát ra đủ loại thanh âm.

Mẹ của Thẩm Thanh Y là người Hoài Nam. Hắn còn tìm những binh sĩ người Hoài Nam trong quân doanh để học nấu một tay món ăn Hoài Nam.

Hắn đã mỏi mắt chờ đợi từ năm này qua năm khác, chờ đợi cô nương nhỏ của mình khôn lớn trưởng thành.

Năm Thẩm Thanh Y đến tuổi cập kê, ở Nam Cương có một trận chiến ác liệt nổ ra. Đây quả thực là một cơ hội tuyệt vời!

Mạnh Dực thầm nghĩ, hắn phải giành chiến thắng trong trận chiến này để có thể hiên ngang phong quang trở về kinh thành.

Sau đó, dùng chiến công của mình để cầu cưới cô nương nhỏ của hắn.

À không, trước đó, hắn sẽ khiến nàng phải thích hắn đã.

Mặc dù nhiều người nói chuyện hôn nhân đại sự là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, lời người mai mối.

Nhiều đôi phu thê trước khi cưới thậm chí còn chẳng hề thấy mặt nhau, nhưng cô nương nhỏ của hắn thì không được như vậy đâu.

Nhỡ đâu đêm tân hôn lại khóc đến khản cả giọng thì chẳng tốt chút nào!

5.

Mạnh Dực đã phác họa trong tâm trí mình biết bao nhiêu lần. Trận chiến diễn ra mấy hiệp, hắn liền phác họa lại bấy nhiêu lần.

Hắn nhất định phải thắng.

Sau đó quay trở về kinh thành, dùng tất cả những bản lĩnh mà hắn đã học được bấy lâu nay để dỗ dành Thẩm Thanh Y được vui vẻ hớn hở.

Dỗ dành khiến Thẩm Thanh Y phải yêu thích mình, đồng ý gả cho mình. Sau đó sẽ trước mặt văn võ bá quan trong triều, dùng chiến công để đổi lấy hôn thư.

Hắn muốn nàng trở thành tân nương phong quang nhất của cả đất nước này!

Cuối cùng, hắn đã thắng. Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh dậy từ trọng thương chính là viết thư cho di mẫu.

Nhưng thư của di mẫu đã tới trước hắn một bước rồi.

[Còn nhớ Thẩm Thanh Y không? Lời nói vô tình năm xưa của con lại vun đắp nên một mối lương duyên!

Ta đã ban hôn cho Thanh Y và Tạ gia lang quân rồi. Hai người lang tài nữ mạo, chẳng mấy chốc sẽ đại hôn thôi!]

Mạnh Dực nhìn bức thư đó, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Hắn đấm mạnh vào vết thương một cái, chẳng tỉnh. Lại đấm thêm cái nữa, vẫn chẳng tỉnh.

Thế là hắn cảm nhận được rất rõ ràng, nơi lồng ngực đang từng tấc một nứt toác ra.

Hóa ra cảm giác đau lòng đến tột cùng là như thế này đây.

6.

Mạnh Dực vớ đại lấy một con ngựa. Bất chấp sự ngăn cản của quân y, hắn nhất quyết chạy lên phía Bắc.

Hắn đã đổi hết con ngựa này đến con ngựa khác, hắn cũng chẳng nhớ nổi mình đã chạy suốt bao lâu rồi nữa nhưng hắn không muốn dừng lại.

Hắn phải quay trở về, phải đi hỏi cho ra lẽ. Hắn đã nói là sẽ cưới nàng rồi mà, nàng chẳng còn nhớ gì nữa sao? Tại sao… lại không chờ đợi hắn chứ?

Lúc hắn đuổi kịp tới kinh thành thì đã là đêm khuya rồi. Phố Trường An lụa đỏ rợp trời, hỉ nhạc vang dội.

Trên mặt hắn đầy những vết sẹo, trên người đẫm những vết máu. Lướt qua vai của tân lang quân, hắn thấy tất cả mọi người đều đang cười.

Nghe thấy tất cả mọi người đều đang nói lời “chúc mừng”.

Hắn quay đầu lại thấy hỉ kiệu khẽ nghiêng, tân nương tử thò chân ra ngoài được nhẹ nhàng nắm lấy tay.

Pháo hoa nở rộ, đôi tân nhân vai kề vai.

Hắn xuống ngựa, tìm lấy một góc khuất rồi òa lên khóc thành tiếng.

7.

Mạnh Dực cứ ngỡ cả đời này cũng chỉ đến thế mà thôi, hắn chẳng còn muốn quay về kinh thành nữa, chẳng còn dám nằm mơ nữa, chẳng còn dám tơ tưởng đến cô nương nhỏ của mình nữa.

Cho đến một ngày nọ, trong cung lại gửi tới một bức thư, vẻn vẹn chỉ có ba câu: [Một tin vui cực kỳ lớn! Thẩm Thanh Y và Tạ Thần Ninh hòa ly rồi! Con có còn muốn cưới nữa không?]

[HẾT]

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)