Chương 3 - Nàng Có Phải Là Đối Tượng Của Ta
“Trời ơi, bên ngoài truyền khắp nơi rồi. Nói Bùi công tử ở Thiên Hương Lâu bảo vệ tỷ, còn trước mặt cả phòng người làm nhà họ Chu mất mặt.”
Ta ngẩn ra.
“Truyền nhanh vậy sao?”
“Kinh thành có bao lớn đâu, huống chi đó còn là Bùi Tri Húc.” Nàng chớp mắt. “Huynh ấy không phải người bình thường đâu, biết bao quý nữ nhớ thương đó.”
Lòng ta càng hoảng hơn.
Quả nhiên, đến tối Thôi lão phu nhân cũng gọi ta qua hỏi chuyện.
Ta không dám thêm mắm dặm muối chỉ kể lại đúng sự thật.
Thôi lão phu nhân nghe xong, trầm ngâm một lát, chỉ hỏi ta:
“Bản thân con nghĩ thế nào?”
Ta mím môi.
“Con không dám nghĩ.”
“Là không dám, hay là không muốn?”
Ta cúi đầu.
“Gia thế chênh lệch quá xa.”
Lão phu nhân nhìn ta rất lâu, thở dài một tiếng.
“Đứa trẻ này, cũng thật tỉnh táo.”
Bà không nói thêm, chỉ bảo ta về trước.
Nhưng ta vừa ra khỏi viện đã bị người chặn ở cuối hành lang.
Gió đêm thổi chiếc đèn lồng khẽ lay, nam nhân đứng dưới hiên, nửa khuôn mặt sáng tối lẫn lộn.
Là Thôi Tầm.
Vừa thấy hắn, theo bản năng ta liền muốn đi vòng qua.
Hắn lại đưa tay nắm lấy cổ tay ta.
“Nàng tránh ta?”
Ta thấp giọng nói:
“Thiếu gia hiểu lầm rồi, ta chỉ về phòng thôi.”
“Ánh Ngư.”
Hắn nhìn chằm chằm ta, tay càng siết càng chặt.
“Nàng và Bùi Tri Húc, là thật sao?”
Ta đau đến nhíu mày, nhưng không dám giãy quá mạnh, chỉ nói:
“Không liên quan đến thiếu gia.”
Bốn chữ ấy như một cây kim đâm mạnh vào mắt hắn.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.
“Không liên quan đến ta?” Hắn cười lạnh. “Nàng ở phủ họ Thôi lâu như vậy, ăn mặc chi dùng đều dựa vào nhà họ Thôi. Bây giờ bám được cành cao hơn, liền nói không liên quan đến ta?”
Ta sững người.
Lồng ngực như bị thứ gì đâm một cái.
Hóa ra đến bước này rồi, hắn vẫn nhìn ta như vậy.
Ta từng chút từng chút gỡ ngón tay hắn ra, giọng cũng lạnh xuống.
“Thiếu gia yên tâm. Từ trước thứ ta muốn là tiền thưởng, không phải ngài. Bây giờ thứ ta muốn cũng là gả vào một nhà đứng đắn, không phải làm thiếp của ai.”
“Nàng…”
“Còn ân tình của phủ họ Thôi, ta vẫn ghi nhớ.”
Ta ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng hắn một cách vững vàng.
“Nhưng ta không nợ thiếu gia điều gì.”
11
Nói xong ta liền rời đi.
Cổ tay vẫn còn đau, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Hóa ra có những lời, một khi đã nói ra, con người ta sẽ không còn tự làm mình tủi thân nữa.
Nhưng ngày hôm sau, trong phủ xảy ra chuyện.
Gian hàng bán dây tua của ta bị người ta đập phá.
Nghe nói có mấy tên say rượu gây sự, xông vào quầy, phá hỏng hết nguyên liệu và thành phẩm ta tích góp được.
Đó đều là của hồi môn ta thức khuya dậy sớm từng chút kiếm ra.
Khi ta chạy đến, chỉ còn lại cảnh tan hoang khắp đất.
Chưởng quầy thấy ta tới, vẻ mặt khó xử.
“Cô nương, mấy người kia đến rất kỳ lạ. Trong miệng còn nói gì mà một nha đầu nhà quê cũng dám mơ tưởng người không nên mơ…”
Tay chân ta lập tức lạnh buốt.
Thôi nhị tiểu thư tức giận giậm chân.
“Quá đáng quá! Ta đi nói với tổ mẫu!”
Nhưng trong lòng ta lại hiện lên một cái tên.
Đêm đó, ta còn đang dưới đèn sửa sang lại những sợi chỉ bị hỏng, cửa bỗng bị đẩy ra.
Thôi Tầm sắc mặt âm trầm, bước nhanh vào.
“Có phải nàng ra ngoài nói lung tung chuyện gì không?”
Ta chẳng hiểu ra sao.
“Ta nói gì?”
“Nếu không phải nàng cố ý thả tin tức, mẫu thân sao đột nhiên nhắc tới hôn sự của ta, còn nói phải mau chóng định xuống?” Hắn nhìn chằm chằm ta. “Chẳng phải nàng giỏi nhất là giả bộ đáng thương, ép người ta phải thuận theo sao?”
Ta tức đến bật cười.
“Thiếu gia đánh giá ta cao quá rồi.”
“Không phải nàng thì còn ai?”
“Ngài thích tin hay không thì tùy.”
Ta cúi người tiếp tục thu dọn, không muốn để ý hắn.
Ngay sau đó, hắn bỗng mạnh tay giữ lấy vai ta, kéo ta khỏi chiếc ghế nhỏ, ép ta vào cạnh bàn.
Giỏ kim chỉ rơi loảng xoảng đầy đất.
Ta kinh hô một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã đâm vào đôi mắt đỏ lên của hắn.
“Ánh Ngư, nàng vội gả đi đến vậy sao?”
“Phải!”
Ta bị hắn ép đến mức cũng bốc hỏa. “Ta không gả đi, chẳng lẽ cả đời ở phủ họ Thôi nhìn sắc mặt thiếu gia mà sống sao?”
Hơi thở hắn khựng lại.
Hốc mắt ta cũng đỏ lên.
“Trước kia ta chỉ muốn tích góp của hồi môn, muốn sống yên ổn. Thiếu gia lại nghĩ ta thành loại người đó, hết lần này đến lần khác nhục nhã ta. Bây giờ ta tránh ngài rồi, ngài lại không chịu buông tha ta. Thôi Tầm, rốt cuộc ngài muốn thế nào?”
Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ.
Tay hắn vẫn đặt trên vai ta, nhưng từng chút một buông lỏng sức lực.
Rất lâu sau, giọng hắn khàn đi.
“Ta tưởng nàng thích ta.”
12
Cả người ta sững lại.
“…Cái gì?”
Hắn như cuối cùng cũng bị ép đến đường cùng, không còn giữ nổi vẻ mặt lạnh lùng kia nữa, đáy mắt thậm chí hiện ra vài phần chật vật.
“Nàng luôn tìm cơ hội đến trước mặt ta, đưa khăn tay, thắt dây tua, nấu canh giải rượu, đưa cơm cho ta.” Hắn nhìn ta, giọng trầm xuống. “Nàng còn nói, ta thích thì nàng vui.”
Ta há miệng, hồi lâu không nói được lời nào.
Hóa ra hắn nhớ rõ đến vậy.
Nhưng ngay sau đó, ta chỉ thấy thật hoang đường.